Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 7

Chương 7/7

Audio chương

17

Hôm đó tôi vừa về đến ký túc xá thì thấy người bạn cùng phòng ở ký túc xá trước đây đang ngồi trước bàn máy tính của Đại Tráng.

Nhìn thấy tôi, gã cũng ngẩn ra một lúc, trong mắt xẹt qua một tia chán ghét.

Đại Tráng hào hứng chào hỏi tôi.

"Tiểu Nhiên, bạn cùng phòng cũ của cậu đến chơi này, tối nay tụi mình ra ngoài làm bữa đồ nướng đi."

Tôi cười gượng từ chối.

"Thôi, hai người đi đi."

Tên bạn cùng phòng cũ hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.

Tóm lại là bầu không khí có chút không đúng lắm, chỉ có kẻ khờ khạo ngọt ngào như Đại Tráng là hoàn toàn không mảy may nhận ra.

Tôi chậm chạp cởi giày leo lên giường, thầm cầu nguyện tên bạn cùng phòng cũ này sẽ không nói bậy bạ gì với Đại Tráng.

Càng cầu mong gã sẽ không chạm mặt trực tiếp với Chu Cảnh Hoài, người đang đi lấy chuyển phát nhanh nên về muộn hai phút.

Kết quả, đúng là ghét của nào trời trao của nấy.

Lúc Đại Tráng và gã chuẩn bị ra khỏi cửa thì tiện mồm hỏi tôi một câu.

"Tiểu Nhiên, có cần mua chút đồ nướng mang về cho cậu không?"

"Không cần đâu."

"Thế tối nay cậu ăn cơm chưa? Chẳng phải hai ngày nay anh Chu toàn đi cùng cậu sao? Cậu ấy đâu rồi?"

Đại Tráng quan tâm tôi y như một bà mẹ già vậy.

Lúc này, tên bạn cùng phòng cũ bên cạnh gã bỗng nhiên mở miệng mỉa mai.

"Quản cậu ta làm gì, không sợ bẩn mắt cậu à."

Tôi ở trong rèm giường nín bặt cả thở.

Đại Tráng hồ nghi vặn hỏi lại: "Cậu nói bậy bạ gì đó?"

"Ăn được thì ăn, không ăn được thì thôi."

"Lèm bèm cái gì chứ?"

Tên bạn cùng phòng cũ hiển nhiên cũng không ngờ Đại Tráng sẽ đứng ra bênh vực tôi, gã trực tiếp nói toạc móng heo ra luôn.

"Tôi lèm bèm á?"

"Là cái đầu mợ cậu có vấn đề thì có, đi quan tâm đến Mạnh Nhiên, một thằng gay như thế."

Âm lượng câu này của gã không hề kìm lại, khá to và cũng khá rõ ràng.

Cho nên lời này vừa thốt ra, trong ký túc xá lập tức rơi vào một mảnh tĩnh mịch.

Đại Tráng đờ người, tên bạn cùng phòng cũ đầy mặt giễu cợt, còn tôi thì âm thầm thở dài một tiếng.

Cũng may, Chu Cảnh Hoài không nghe thấy là được.

Chỗ Đại Tráng chắc là tôi có thể cầu xin cậu ấy giữ bí mật hộ.

Nhưng giây tiếp theo, Chu Cảnh Hoài tay cầm hộp chuyển phát nhanh đã xuất hiện ngay cửa ký túc xá.

Trên mặt cậu ấy không có biểu cảm gì, đường viền hàm dưới khẽ căng lại.

"Cậu vừa nói cái gì cơ?"

Lần này, tôi hoàn toàn đổ mồ hôi hột, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu.

18

Sau khi Đại Tráng vừa chửi bới vừa lôi xềnh xệch tên bạn cùng phòng cũ rời khỏi ký túc xá, tôi thu mình trong rèm giường không dám động đậy.

Nghe tiếng Chu Cảnh Hoài đặt hộp chuyển phát nhanh xuống đất, sau đó rạch ra, rồi đem vứt rác.

Đi vào nhà vệ sinh rửa tay, cuối cùng là tiếng sột soạt thay một bộ quần áo khác.

Chẳng có gì khác biệt so với ngày thường.

Bầu không khí rất hòa bình.

Thế nhưng nhịp tim bất thường của tôi lúc này lại nói cho tôi biết, cảm xúc của Chu Cảnh Hoài đang cuộn trào dữ dội.

Nhịp tim của cậu ấy đang đập thình thịch loạn xạ, hoàn toàn mất đi quy luật.

Không biết là do tức giận, hay là đang kiềm chế ham muốn muốn đấm bay tôi nữa.

Tóm lại là một người kỳ thị đồng tính đến mức ấy lại bị một đứa gay đồng bộ cảm giác, cậu ấy chắc là buồn nôn đến chết mất thôi.

Cũng may chuyện tôi thích cậu ấy chưa bị bại lộ, ít ra thì vẫn còn giữ được cái xác toàn vẹn.

"Mạnh Nhiên, xuống đây."

Chu Cảnh Hoài đột nhiên gọi tôi một tiếng.

Cái gì cần đến thì rốt cuộc cũng phải đối mặt.

Tôi hít một hơi thật sâu, chậm chạp bò xuống giường.

Lúc quay đầu lại định chủ động đề xuất việc mình sẽ dọn ra khỏi ký túc xá càng sớm càng tốt, thì lại phát hiện Chu Cảnh Hoài đang nhìn tôi với ánh mắt rực lửa.

Ánh mắt đó, nói thế nào nhỉ.

Không giống như đang nhìn một thứ gì đó bẩn thỉu.

Ngược lại trông giống như dáng vẻ vui mừng khi vừa vớ được một món bảo bối tốt vậy.

Tôi cẩn thận thăm dò: "Có chuyện gì thế?"

Chu Cảnh Hoài nhìn tôi.

"Ngồi đi, tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện."

...

Đúng là một hướng đi không tài nào lường trước được.

Nhưng tôi vẫn run cầm cập ngồi xuống.

19

Chu Cảnh Hoài đi thẳng vào vấn đề.

"Tôi có một người mình thích, thích ngay từ cái nhìn đầu tiên."

Lời này vừa thốt ra, tim tôi lúc đó coi như chết lặng.

Còn có chuyện gì cấp bách và nhảm nhí hơn việc phải ngồi nghe người mình thầm thương trộm nhớ kể về trải nghiệm yêu từ cái nhìn đầu tiên không chứ?

Chẳng khác nào xát muối vào vết thương lòng.

"Nhưng cậu ấy là một nam sinh."

???

Khoảnh khắc đó tôi cảm giác như não mình vừa bị lừa đá vậy.

Hồn xiêu phách lạc.

Chu Cảnh Hoài, hóa ra lại thích nam sinh.

Kỳ thị đồng tính, hóa ra là "kỳ thực là đồng tính" sao?

"Tôi cứ tưởng cậu ấy có chút ghét tôi, hoặc cậu ấy là một thẳng nam, cho nên tôi cũng giả vờ bản thân là một thẳng nam."

"Nhìn cậu ấy cười nói với người khác, vậy mà lại chẳng dám đến gần."

"Chỉ sợ tâm tư dơ bẩn của mình bị cậu ấy phát hiện."

Là gay thì thôi đi, lại còn là yêu thầm?

Giấm chua trong lòng tôi cứ thế mà phun trào phom phóm.

"Nhưng mấy ngày trước, cậu ấy nói với tôi rằng, cậu ấy và tôi nảy sinh đồng bộ cảm giác."

Ủa?

Cậu ấy nói cái gì cơ?

Đồng bộ cảm giác?

Tôi đờ đẫn luôn rồi.

Cậu ấy chắc là hình như có lẽ không đồng bộ cảm giác với ai khác nữa đâu đúng không?

"Khoảnh khắc đó, tôi đã rất vui, tôi nghĩ đây nhất định là ông trời đã nhìn thấy chân tình của tôi nên đặc biệt ban tặng phần quà này."

"Mà vừa rồi, ông trời lại tặng cho tôi phần quà thứ hai."

"Người trong lòng của tôi, cũng thích nam sinh."

Nói xong những lời này, đôi chân dài của cậu ấy duỗi ra.

Trực tiếp dùng lực đầy mạnh mẽ móc chiếc ghế của tôi kéo qua, cả người tôi liền lập tức áp sát ngay trước mặt cậu ấy.

Từ trong đôi mắt đen lánh đến mức trong suốt của cậu ấy, tôi nhìn thấy một đứa chính là bản thân mình đang không thể tin nổi vào tai mình nữa.

Ngu ngu ngơ ngơ, vừa kinh hãi lại vừa vui mừng khôn xiết.

20

Tôi lý nhí nói: "Chu Cảnh Hoài, hóa ra cậu thích tôi."

"Ừm."

"Hóa ra nhịp tim mà tôi cảm nhận được từ cậu, chính là rung động."

Cậu ấy nhướng mày, mày mắt tuy lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa sự ôn nhu.

"Có thường xuyên không?"

Tôi mỉm cười: "Rất thường xuyên, thường xuyên đến mức tôi cứ ngỡ cậu bị suy tim sớm hoặc là bị tôi dọa cho giật mình cơ."

"Thế thì mất mặt chết đi được."

"Đâu có mất mặt."

Tôi chậm chạp giơ tay, khẽ móc lấy ngón tay thon dài của cậu ấy đang đặt trên đùi chính mình.

"Bây giờ tôi cũng có thể cảm nhận được cậu đang căng thẳng, đang kích động đây này."

"Chu Cảnh Hoài, nếu cậu cũng có thể cảm nhận được nhịp tim của tôi thì tốt biết mấy."

Cậu ấy bình thản hỏi: "Tại sao?"

"Bởi vì cậu sẽ phát hiện ra, tôi cũng đang thay đổi nhịp tim vì cậu, thình thịch rung động."

Trong bầu không khí mập mờ đến mức nồng đượm như thế này, Chu Cảnh Hoài nửa ngày trời không nói năng gì.

Chỉ biết nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, ánh mắt đóng đinh định vị.

"Cậu nói xem nếu đồng bộ cảm giác mà hôn môi thì niềm vui của cậu có được nhân đôi lên không?"

"?"

Sao tốc độ xe tự dưng lại tăng nhanh đột ngột thế này?

Bây giờ chẳng phải nên đi theo chuyển biến thuần tình sao?

Tôi vẫn thành thật đáp: "Chắc là có đấy."

"Vậy nếu như cùng cậu làm..."

Mấy chữ phía sau cậu ấy nói rất nhỏ, trực tiếp làm tôi xấu hổ đến mức mặt đỏ tía tai.

Tôi biết ngay mà, xương tủy cậu ấy thực ra là một tên khốn kiếp.

Lúc Đại Tráng đầy mặt căng thẳng vội vã chạy biến trở về ký túc xá, tôi đang gục mặt ở đầu giường ngẩn người ra.

Chu Cảnh Hoài thì đang giặt quần áo trong nhà vệ sinh.

"Tiểu Nhiên, thằng ranh con đó tớ đã giáo huấn cho một trận ra trò rồi, cho chừa cái thói mở mồm thối hoắc."

"Anh Chu... anh Chu có làm khó dễ gì cậu không?"

Tôi chớp chớp mắt.

"Không có đâu."

"Thế sao mắt cậu lại đỏ hoe lên thế kia, môi cũng sưng vối lên rồi, cậu ấy đánh cậu à?!"

"Không phải, không phải đâu, là tại vì..."

"Tại vì cái gì, cậu nói đi! Tớ chống lưng cho cậu!"

Lúc tôi đang ngượng ngùng không biết phải giải thích thế nào thì Chu Cảnh Hoài từ nhà vệ sinh bước ra.

Cậu ấy phong thái nhẹ nhàng đi ngang qua, phong thái nhẹ nhàng buông lại một câu: "Bởi vì tôi là bạn trai của cậu ấy."

Năm giây sau, trong ký túc xá nam bùng nổ một tiếng hét thảm thiết chói tai.

"Hai cái đứa cẩu nam nam các người!

"Khóa chặt vào nhau hộ ông cái!"

Chính văn hoàn.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Lần Nữa Chọn Quyền Được Yêu

Lần Nữa Chọn Quyền Được Yêu

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 20:27 24/06/2026
Mẹ Tôi Là Bà Mối, Nhưng Ghép Đôi Là Toang

Mẹ Tôi Là Bà Mối, Nhưng Ghép Đôi Là Toang

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 20:13 24/06/2026
Sau Khi Tôi Nghỉ Việc, Cả Dự Án Lập Tức Sập

Sau Khi Tôi Nghỉ Việc, Cả Dự Án Lập Tức Sập

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 15:59 23/06/2026
Nữ Chính Không Phải Người Cứu Rỗi

Nữ Chính Không Phải Người Cứu Rỗi

Tác giả: Nam Ngư

Cập nhật: 16:09 23/06/2026
Cầm Tiền Ép Ly Hôn, Tôi Tiện Tay "F5" Luôn Đời Phu Nhân Hào Môn Bị Ruồng Bỏ

Cầm Tiền Ép Ly Hôn, Tôi Tiện Tay "F5" Luôn Đời Phu Nhân Hào Môn Bị Ruồng Bỏ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 16:20 23/06/2026