Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio

  • Nạp xu
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 6

Chương 6/8

Audio chương

Hai mươi tư giờ trước, Lâm Nguyệt cắt tay tự sát.

Bố mẹ cô ấy biết cô ấy vừa thất tình, không liên lạc được với cô ấy nên sốt ruột báo cảnh sát.

Cảnh sát đến kịp thời mới cứu được cô ấy một mạng.

Trong phòng bệnh, cô ấy sắc mặt tái nhợt hôn mê, cả người mong manh như một tờ giấy.

Bạn của cô ấy đang nói chuyện với bố mẹ Lâm Nguyệt.

"Tiểu Nguyệt không đồng ý chia tay, khiêm nhường van xin hòa giải. Thời gian này cô ấy sút hơn mười cân, cả ngày thẫn thờ ngơ ngác, thi cuối kỳ cũng trượt mấy môn."

Cô ấy vừa nói vừa khóc lên: "Chúng cháu cũng không ngờ cô ấy lại thật sự tự sát, có lẽ việc Hứa Thâm ngoại tình đã giáng đòn quá lớn xuống cô ấy…"

Một người khác đầy phẫn nộ bất bình: "Kẻ thứ ba đó tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp đâu!"

Tôi đứng trong góc, ngẩn ngơ.

Ngoại tình, kẻ thứ ba.

Tôi không thể khống chế được mà run rẩy, muốn chạy đi, nhưng không có lấy một chút sức lực.

Cho đến khi một người trong số họ nhìn thấy tôi, hét lên chói tai: "Chính là cô ta! Cô ta chính là kẻ thứ ba đó!"

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị túi xách đập mạnh trúng người.

Mẹ Lâm căm hận nhổ một bãi nước bọt, vơ lấy túi xách vừa đánh vừa chửi.

"Đồ hồ ly tinh! Hủy hoại tình cảm của người khác! Không có kết cục tốt đâu, đến đây, mọi người đến mà xem cái thứ không biết xấu hổ này!"

Tôi ngã gục trên mặt đất, tóc tai bù xù, hoảng loạn không biết phải làm sao: "Không, tôi, tôi…"

Người đến xem náo nhiệt ngày càng đông, trong đám đông, có người quay phim, có người chửi rủa.

Trong lúc hỗn loạn, mẹ Lâm xé rách áo tôi, vết đỏ trên vai vô cùng nổi bật.

Bà ta tức giận từ trong lòng nổi lên, đá một cú vào lồng ngực tôi: "Đồ gian phu dâm phụ! Con gái tôi vừa thoát chết trở về, cô với nó lại vui vẻ bay nhảy, cô còn biết xấu hổ nữa không hả?"

Tôi liều mạng lắc đầu, mất đi sức lực chống trả, ánh mắt trống rỗng.

Không biết từ lúc nào những âm thanh ồn ào bên tai đều dừng lại.

Cơ thể ngẩng lên không trung, bên tai truyền đến giọng nói run rẩy của Hứa Thâm: "Khương Tiêm…"

Tôi khẽ mở mắt, hơi thở mỏng như tơ.

Hứa Thâm đặt tôi lên giường bệnh.

Anh đi về phía mẹ Lâm, từng chữ từng chữ hỏi: "Bà đánh sao?"

Mẹ Lâm cười khẩy: "Sao? Xót nhân tình rồi à? Con gái tôi còn chưa biết sống chết thế nào đâu."

Hứa Thâm mặt không cảm xúc rút chiếc gậy chỉ huy/dùi gậy ra bên cạnh, Trần An sợ đến mức giọng nói bị biến dạng: "Đội trưởng Hứa, không được đâu…"

Anh đưa dùi gậy qua: "Đánh tôi đi."

Mẹ Lâm khẽ ngẩn ra, sau đó tức giận nói: "Cậu làm cái gì đấy?"

"Trút giận cho con gái bà, được thôi, bà đánh tôi đi, tôi mới là kẻ tội đồ."

Giọng Hứa Thâm lạnh lẽo như truyền đến từ địa ngục: "Bà tốt nhất là đánh chết tôi đi."

Mẹ Lâm không thể tin nổi: "Cậu điên rồi sao? Cậu điên rồi sao?"

Trần An vội vã: "Đội trưởng Hứa, anh bình tĩnh lại đi."

Cô ấy chớp thời cơ, cướp lại chiếc dùi gậy.

Hứa Thâm từng chút từng chút ảm đạm đi, lông mày và mắt hơi đỏ lên.

"Cô ấy đã rất đau khổ rồi… sao bà dám… đối xử với cô ấy như vậy?"

Anh dường như đã không thể nhẫn nại thêm được nữa, từng chữ khó khăn tràn ra từ cổ họng.

Bác sĩ kiểm tra xong tình trạng của tôi, vẻ mặt có chút nặng nề, gọi người lập tức chuẩn bị phẫu thuật.

Tôi mê mê mệt mệt.

Đừng làm phẫu thuật.

Tại sao lại phải tiếp tục sống tiếp chứ?

Tại sao? Tại sao?

Sau khi phẫu thuật kết thúc, tôi được đưa đến nhà của Hứa Thâm.

Anh mời bác sĩ tư nhân đến chăm sóc 24/7.

Trong nhà anh có một người giúp việc tên là má Trương, hằng ngày chăm sóc ăn uống sinh hoạt của tôi.

Căn biệt thự ba tầng chỉ có vài người này.

Hứa Thâm không cho phép tôi ra ngoài, cũng không đưa cho tôi bất kỳ thiết bị thông tin nào.

Tôi biết, đoạn video đó đã lan truyền trên mạng, hàng ngàn hàng vạn người mắng chửi tôi.

Tôi sống gần như với một tâm thái tự ngược bản thân.

Từng chút một gầy rộc đi, đêm đêm không thể an giấc.

Hứa Thâm xót xa muốn ôm lấy tôi, tôi phản xạ tự nhiên né tránh, đổ mồ hôi hột, không khống chế được mà hét lớn: "Đừng chạm vào tôi!"

Anh dừng động tác, thấy tôi vẫn cảnh giác trừng mắt nhìn, chậm rãi lùi lại vài bước.

Tôi mới thả lỏng xuống.

Ngày thứ hai, trong nhà có thêm một bác sĩ tâm lý.

Qua chẩn đoán của bác sĩ, tôi thuộc dạng rối loạn stress sau chấn thương (PTSD).

Bởi vì trò hề này, dường như lại đưa tôi trở về khoảng thời gian tăm tối sống cùng Hạ Tranh năm đó.

Tôi sống trong thế giới của riêng mình, sợ hãi, bất lực, lo âu ngày ngày hành hạ tôi.

Tôi sống không bằng chết, không thở nổi, mất đi dũng khí sống tiếp.

Căn bệnh tâm lý này hiện tại vẫn chưa có phương pháp điều trị hiệu quả rõ ràng, chỉ có thể dựa vào bệnh nhân tự chữa lành.

Hứa Thâm phát điên vì sốt ruột, nhưng anh không có cách nào khác, chỉ có thể đồng hành bên tôi ngày đêm.

Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Hứa Thâm, tôi dần dần hồi phục lại một chút.

Cho đến một ngày kéo tủ đầu giường ra, nhìn thấy thuốc bên trong dày đặc.

Dự cảm không tốt nảy sinh từ đáy lòng, tôi tìm má Trương: "Những thuốc này là của ai?"

Bà ấy nói: "Đều là thuốc trước đây cậu chủ uống."

"Anh ấy bắt đầu uống từ khi nào?"

Trương má suy nghĩ một chút: "Bắt đầu từ chín năm trước, uống mấy năm liền."

Chín năm trước.

Tôi lấy từng hộp thuốc ra, Fluoxetine, Sertraline, Oryzanol.

Đều là thuốc chuyên khoa tâm lý.

Còn có ống tiêm và kim tiêm, trên lọ thuốc ghi thuốc giảm đau.

Tôi thò tay vào sâu nhất bên trong, lấy ra một lọ thuốc.

Đó là một lọ Parquat (thuốc trừ sâu), đã mở nắp, nhưng vẫn chưa được sử dụng.

Tôi lật xem một lượt, ngày sản xuất chính là chín năm trước.

Sự im lặng như chết.

Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình: "Anh ấy ngừng thuốc từ khi nào?"

"Hình như… sau khi quen biết cô Lâm thì phải."

Má Trương nhận ra mình lỡ lời, gượng cười đi ra ngoài.

Tôi im lặng hồi lâu.

Giọng nói của Hứa Thâm truyền đến từ sâu trong bộ não.

"Em nghĩ em rất vĩ đại, rất vị tha sao?"

Khương Tiêm à Khương Tiêm.

Nhiều năm như vậy, người đau khổ chưa từng chỉ có một mình em.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Nhân Danh Tình Yêu

Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Nam Du

Cập nhật: 17:07 23/07/2026
Liên Hôn Với Bác Sĩ Âm U Biến Thái? Tôi Ăn Ăn Ăn Ăn

Liên Hôn Với Bác Sĩ Âm U Biến Thái? Tôi Ăn Ăn Ăn Ăn

Tác giả: Du Tam

Cập nhật: 16:58 23/07/2026
Bắt Đầu Từ Một Đêm Mưa

Bắt Đầu Từ Một Đêm Mưa

Tác giả: Đào Tử Không Ngọt

Cập nhật: 17:18 22/07/2026
Người Đàn Bà Hiền Lành Ôn Chiêu Ý

Người Đàn Bà Hiền Lành Ôn Chiêu Ý

Tác giả: Nhất Chỉ Khí Thủy Hùng

Cập nhật: 17:08 22/07/2026
Lần Tỏ Tình Thứ Ba

Lần Tỏ Tình Thứ Ba

Tác giả: Lần Tỏ Tình Thứ Ba

Cập nhật: 16:58 22/07/2026