Chương 8
Chương 8/10
Audio chương
Cuối kỳ, kỳ thi chung toàn thành phố.
Hôm công bố điểm số, giáo viên chủ nhiệm bảo lần này Ôn Giản tiến bộ rất lớn, bảng xếp hạng sẽ được thống kê xong và công bố vào buổi chiều.
Suốt cả giờ nghỉ trưa, Ôn Giản và đám bạn của cô ta đều ngồi ở hàng ghế sau trò chuyện rôm rả.
Bạn của cô ta hỏi cô ta: "Sau này cậu sang lớp chuyên Thanh Bắc rồi, tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy."
"Thực ra tớ cũng chẳng ôn tập mấy." cô ta cười nói, "Cũng không để ý điểm số lắm đâu."
Bọn họ trò chuyện việc của bọn họ, tôi học việc của tôi.
Chỉ là cô bạn kia của cô ta cứ nhất định phải dìm tôi xuống một phát, nói rằng:
"Cậu nhìn xem, có người lại đang giả vờ nghiêm túc kìa, thực ra trong lòng đang sốt xình xịch lên rồi ấy chứ."
"Cậu nói xem, lần này cậu sẽ bỏ xa cậu ta bao nhiêu điểm?"
Ôn Giản mỉm cười không nói gì, nhưng ánh mắt lại ngập tràn vẻ ưu việt không thèm để mắt đến kẻ bại tướng dưới tay mình.
Cô bạn cùng bàn đi lấy nước trở về nghe thấy thế, liền lườm cô bạn kia một cái cháy mắt.
"Gớm, hai đứa nó yêu nhau thì có phát tiền cho cậu không mà cậu quan tâm gớm thế?"
Lời vừa dứt, bên ngoài phòng học có người gọi Chu Hy lên văn phòng.
Bảng xếp hạng có rồi.
Một nhóm nam sinh vây quanh Chu Hy bắt đầu hò hét: "Học thần ơi, gọi cậu kìa."
Chu Hy không thèm đoái hoài, nhưng khóe môi lại không giấu nổi vẻ đắc ý.
Lúc đi ngang qua tôi, cậu ta buông một câu: "Đừng nản lòng nhé, tớ đi rồi thì vị trí thứ nhất là của cậu đấy."
Thế nhưng suốt cả một tiết nghỉ trưa trôi qua, Chu Hy vẫn không trở về từ văn phòng.
Đám người Ôn Giản từ chỗ trò chuyện rôm rả, cũng dần dần im bặt tiếng.
Trước khi vào tiết đầu tiên, Chu Hy đã trở về.
Sắc mặt cậu ta như thường, trong tay nắm chặt tờ phiếu điểm nhăn nhúm, không cho ai xem cả.
Nhưng cũng không có mấy ai chú ý đến điều đó.
Các bạn trong lớp dẫu sao vẫn quan tâm đến thành tích của chính mình hơn.
Bảng xếp hạng vừa được dán ra, một đống người liền ùa vây kín lại xem.
"Vãi chưởng."
Có người kinh hãi thốt lên.
"Đứng nhất là Tống Nịnh Nịnh, nhiều hơn tận mười một điểm kìa!"
"Thật hay đùa thế, đỉnh quá Nịnh Nịnh ơi!"
"Trời ạ, truyền động lực cho tớ quá, lớp thường thực sự có thể xuất hiện hắc mã này!"
"Chờ chút đã, sao người đứng thứ hai lại là Ôn Giản thế?"
Bên này đang náo nhiệt, bỗng nhiên có một tiếng đá bàn rầm một cái đầy dữ dội vang lên, Chu Hy đút tay vào túi quần bước phăng phăng ra khỏi lớp học.
Ôn Giản lập tức đuổi theo sau.
Nhưng lại bị hất văng ra.
"Điểm của cậu thì tăng lên rồi, còn tớ thì thụt lùi, cậu mãn nguyện rồi chứ gì?"
Chu Hy cười lạnh nhìn Ôn Giản: "Bây giờ cậu và Tống Nịnh Nịnh cùng vào lớp chuyên Thanh Bắc rồi, còn tớ thì thành cái thá gì đây?"
Ôn Giản bị cậu ta quát mắng đến phát khóc, hỏi cậu ta: "Tớ thi tốt sao cậu lại không vui chứ? Tớ đã nỗ lực thế nào cậu cũng biết mà, chẳng lẽ tớ cứ nhất định phải kém cậu một đoạn thì cậu mới vừa lòng sao?"
"Hơn nữa tớ đã từng khuyên cậu lúc thi Toán đừng có ngủ gật rồi, cậu cứ khăng khăng bảo mình nắm chắc cơ mà."
Hai người càng cãi nhau càng lớn tiếng, học sinh các lớp khác đều thò đầu ra xem.
Thầy giám thị đã gọi cả hai đứa đi chỗ khác.
Phòng học dần dần khôi phục lại sự yên bình vốn có.
Cô bạn của Ôn Giản ở hàng ghế sau dùng nắp bút gõ gõ vào lưng tôi.
"Nịnh Nịnh." cô ta hỏi tôi, "Môn Toán của cậu làm sao mà kéo điểm lên được thế, có thể dạy tớ chút không?"
Cô bạn cùng bàn của tôi gạt phắt tay cô ta ra.
"Ồ ôi, bố mẹ cậu cãi nhau nên không có ai dạy cậu học nữa rồi hả?"
"Xì, không dạy thì thôi làm gì ghê thế."
Tôi không bận tâm đến cuộc trò chuyện của bọn họ, cứ cắm đầu vào viết đề.
Đang viết thì âm thanh thông báo của hệ thống bỗng vang lên trong não bộ: 【Chúc mừng bạn học đã hoàn thành nhiệm vụ tăng điểm!】
【Vòng lặp căn phòng chính thức giải trừ.】
Nói xong, liền không vang lên thêm lần nào nữa.
Đầu ngón bút của tôi khựng lại.
Tôi và Lý Trì Du không còn cái cớ gì để liên lạc với nhau nữa rồi.
Cậu ta cũng sẽ không mỗi đêm ở bên cạnh kèm cặp tôi ôn tập nữa.
Tan tiết tự học buổi tối, tôi đứng trước trạm xe buýt chờ xe.
Mấy nam sinh lớp chuyên Thanh Bắc ở bên cạnh đang đứng tán gẫu, có nhắc đến Lý Trì Du.
"Dạo này sao không thấy cậu ấy đến trường thế nhỉ?"
"Nghe nói học kỳ tới lên lớp mười hai cậu ấy sẽ không đến nữa đâu, tính đi du học nước ngoài hay là vào phòng thí nghiệm gì đó rồi."
"Ngưỡng mộ thật đấy, được tuyển thẳng đúng là sướng."
"Yêu đương cũng tự do rồi nhỉ, nhiều người theo đuổi cậu ấy thế cơ mà, mấy hôm trước trên confession trường còn thấy có người bảo sẽ lấy cậu ấy làm động lực, thi đỗ xong là sẽ tỏ tình đấy."
Tôi siết chặt quai cặp sách, bước lên xe buýt.
Không thèm nghe bọn họ nói thêm gì nữa.
Chỉ là không nhịn được mà móc điện thoại ra, ấn mở ảnh đại diện của Lý Trì Du, ở trong khung chat soạn soạn rồi lại xóa xóa.
Không biết phải tìm chủ đề gì nói chuyện mới trông có vẻ không phải cố ý.
Cuối cùng chẳng gửi đi cái gì cả.
Tôi về đến nhà, đâm đầu vào đống bộ đề thi thật.
Viết xong rồi ngủ, ngủ dậy lại viết.
Cho đến tận sáng ngày hôm sau lúc thức dậy, mơ màng tắt đi chuông báo thức.
Theo thói quen liền ấn mở điện thoại lên.
Mới nhận ra mình lại vừa ấn mở khung chat với Lý Trì Du mất rồi.
Vẫn như cũ không có một dòng tin nhắn nào cả.
Trong lòng tôi trống trải vô cùng.
Chẳng biết bản thân mình bị làm sao nữa.
Hậm hực vuốt màn hình tắt cái ảnh đại diện của cậu ta đi, không thèm nhìn nữa, quyết không nhìn nữa!
Cái đồ cạn tình cạn nghĩa, kết thúc rồi mà một câu tạm biệt cũng chẳng thèm nói.
Thế nhưng ngay cái khoảnh khắc vuốt đi đó, tôi phát hiện ảnh đại diện của cậu ta vừa được làm mới.
Tôi ấn mở ảnh đại diện của cậu ta ra xem.
Là một chú gấu con siêu cấp đáng yêu, trên đầu có đội một chiếc mũ, đang cắm cúi viết bài tập lia lịa.
Chính là con gấu nhỏ kia của tôi.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Lời Nói Dịu Dàng
Tác giả: Lạc Thiên
Cập nhật: 17:36 13/07/2026
Sau Khi Không Còn Ghẻ Lạnh Hai Cha Con Bệnh Kiều Nữa
Tác giả: Vị Thiên Thiên
Cập nhật: 17:27 13/07/2026
Thiên Kim Thật Không Bỏ Trốn Nữa!
Tác giả: Tiểu Mễ Bản Phạn
Cập nhật: 20:55 08/07/2026
Sau Khi Không Còn Là Bạn Đời Định Mệnh Của Alpha Cấp Cao
Tác giả: Thuần Dạ
Cập nhật: 15:20 12/07/2026
Tôi Và Sáu Nữ Khách Trọ
Tác giả: Trâm Thập Ngũ
Cập nhật: 15:08 12/07/2026