Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 9

Chương 9/9

Audio chương

Lần này, Trần Tứ thật sự nói được làm được.

Anh gần như biến thành “bạn trai quốc dân chuẩn mực”... không, phải nói là một cái đuôi dính người.

Từ sau đêm đó, anh cứ thế “ăn vạ” ở luôn trong căn hộ của tôi.

Mỗi sáng, không cần tôi gọi, sáu giờ anh đã tự dậy, chuẩn bị bữa sáng, còn đánh giày cho tôi bóng loáng.

Tôi đi làm, anh lại như vệ sĩ, bám theo đưa tôi đến tận công ty.

Anh gom tất cả thẻ ngân hàng, giấy tờ nhà đất, chìa khóa xe… nhét hết vào một túi hồ sơ, trịnh trọng đưa cho tôi.

“Đây là cái gì?”

Tôi nhìn xấp giấy dày cộp.

“Của hồi môn.”

Trần Tứ đang đeo chiếc tạp dề hồng hình heo Peppa, tay cầm xẻng nấu ăn, nói rất đương nhiên.

“Toàn bộ tài sản của anh, giao hết cho em. Sau này mỗi ngày anh xin hai trăm tiền tiêu vặt là đủ.”

Tôi vừa buồn cười vừa bất lực: “Trần Tứ, tôi quản anh chứ không phải cướp của.”

“Không quan tâm.” Anh nhét túi hồ sơ vào lòng tôi, “Cầm cái này anh mới yên tâm. Lỡ em lại muốn chạy, ít nhất nhìn tiền mà do dự một chút.”

Cuối tuần

Tôi ngồi trên sofa đọc sách, Trần Tứ thì ngồi dưới thảm, nằm sấp bên bàn trà xử lý công việc.

Cái tên “đại ca học đường” ngày xưa nhìn sách là đau đầu, giờ đeo kính chống ánh sáng xanh, chăm chú nhìn đống báo cáo.

Thỉnh thoảng gặp thuật ngữ tiếng Anh không hiểu, anh lại tự nhiên ghé sát lại.

“Cô Ôn ơi, từ này nghĩa là gì?”

Tôi liếc qua: “Sáp nhập.”

“À!”

Anh kéo dài giọng, tiện thể hôn trộm lên má tôi một cái.

“Cảm ơn cô Ôn.”

“Trần Tứ!” Tôi trừng anh.

Anh lại cười rạng rỡ.

“Hôn thêm cái nữa, anh mua trà sữa cho em.”

“Không uống, béo.”

“Vậy mua túi? Hay kim cương?”

“Trần Tứ, anh có tầm thường quá không?”

“Tầm thường.” Anh đặt bút xuống, quay người ôm lấy eo tôi, tựa cằm lên đầu gối tôi, “Anh chỉ là người bình thường. Anh chỉ muốn cho em những thứ tốt nhất, chiều em đến hư, để ngoài anh ra không ai chịu nổi em nữa.”

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.

Là Cố Dư Châu.

Anh đến đưa thiệp cưới, tháng sau anh kết hôn.

Trần Tứ vừa nhìn thấy Cố Dư Châu, cả người lập tức “dựng lông”.

Dù biết trước đây là hiểu lầm, nhưng bản năng cảnh giác vẫn khiến anh bước vào trạng thái phòng thủ cấp cao.

Anh lập tức đứng dậy, chắn trước mặt tôi, nhận thiệp.

“Chúc mừng đàn anh Cố, cuối cùng cũng gả được mình đi rồi.”

Cố Dư Châu đẩy kính, cười như không cười, nhìn bộ tạp dề hồng của anh.

“Cách ăn mặc của Trần tổng… khá đặc biệt.”

Trần Tứ không thấy xấu hổ, còn ưỡn ngực.

“Ôn Ninh mua cho tôi. Đồ đôi chuyên dụng. Anh có không?”

Cố Dư Châu bật cười, lắc đầu: “Ôn Ninh, xem ra em dạy dỗ cậu ta tốt thật.”

Tiễn Cố Dư Châu đi xong.

Trần Tứ đóng cửa lại, quay người ép tôi lên cánh cửa.

“Anh ta vừa nhìn em.”

Giọng anh đầy vị chua.

“Anh ấy nói chuyện với tôi.”

“Nói chuyện thì phải nhìn mắt à? Anh thấy rõ ràng là còn tình cảm.”

Anh cúi đầu, cắn nhẹ môi tôi như trừng phạt.

“Sau này không được cười với anh ta.”

“Trần Tứ, anh có trẻ con không?”

“Có.” Anh nói rất thẳng thắn, “Không chỉ trẻ con, còn keo kiệt. Em là của anh, ai nhìn nhiều một chút anh cũng muốn móc mắt họ ra.”

Nói rồi, anh lấy từ túi ra một hộp nhung.

Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo.

Phần đế là hai chữ cái quấn chặt vào nhau: C & W.

“Ôn Ninh.”

Biểu cảm của anh đột nhiên nghiêm túc.

“Dù bây giờ anh vẫn chưa hoàn toàn tiếp quản Trần gia, chưa đủ hoàn hảo. Nhưng anh sẽ cố gắng, sẽ đối xử tốt với em cả đời.”

“Em có thể… nhận lại anh, đứa ‘đồng dưỡng phu’ này không?”

Tôi nhìn bàn tay anh hơi run.

Nhớ đến cậu thiếu niên năm năm trước, lúc học thuộc bài còn lén ngủ gật.

Nhớ đến người đàn ông trong đêm mưa, khóc cầu xin tôi quay đầu.

Vòng đi vòng lại, cuối cùng anh vẫn quay về bên tôi.

Tôi đưa tay ra.

“Đeo đi.”

Tay Trần Tứ run lên một cái, rồi vui đến phát điên, đeo nhẫn vào ngón áp út của tôi.

Vừa khít.

“Ôn Ninh, lần này trói chặt rồi.”

Anh nâng tay tôi lên, thành kính hôn lên chiếc nhẫn.

“Lần này… không cho em chạy nữa.”

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa chiếu vào, rọi lên hai bóng người chồng lên nhau.

Cuốn “Năm năm cao khảo, ba năm mô phỏng” trên bàn đã phủ bụi.

Nhưng câu chuyện của chúng tôi, mới chỉ bắt đầu một chương mới.

(Hết)


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Tôi Cũng Muốn Trở Thành Nữ Chính Sảng Văn

Tôi Cũng Muốn Trở Thành Nữ Chính Sảng Văn

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:48 22/04/2026
Bé Câm Omega Mang Theo Cực Phẩm Chạy Trốn

Bé Câm Omega Mang Theo Cực Phẩm Chạy Trốn

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:01 12/04/2026
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Cập nhật: 12:56 09/04/2026
Một Ánh Mắt, Vạn Năm Tình

Một Ánh Mắt, Vạn Năm Tình

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:35 22/04/2026
Niệm Chi

Niệm Chi

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:51 22/04/2026