Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 7

Chương 7/9

Audio chương

Ôn Ninh nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình, thấp giọng cầu xin.

Thật khó mà liên tưởng anh với cậu thiếu niên ngang ngược, kiêu căng của hai năm trước.

Nhưng có những vết thương, không phải chỉ một câu “anh đã thay đổi” là có thể xóa sạch.

“Trần Tứ, con người có thể thay đổi, nhưng gương vỡ thì khó lành.”

Ôn Ninh cầm lấy cặp tài liệu trên bàn.

“Hiện tại tôi sống rất tốt, không cần anh phải thay đổi vì tôi.

Nếu những gì anh làm là vì chính mình, thì đó là điều tốt.

Còn nếu là để làm tôi cảm động… thì không cần thiết.”

Nói xong, cô quay người định đi.

“Ôn Ninh!”

Trần Tứ chắn trước cửa, lưng tựa vào cánh cửa.

“Em có bạn trai chưa?”

Anh hỏi ra câu mà mình sợ nhất.

Ôn Ninh cau mày: “Việc này không liên quan đến công việc.”

“Có phải là Cố Dư Châu không?” Ánh mắt anh trở nên u ám, “Anh đã điều tra rồi. Cậu ta cũng ở London. Năm năm qua hai người ở bên nhau?”

Ôn Ninh không phủ nhận.

“Anh Cố… đúng là đã giúp tôi rất nhiều.”

Một câu trả lời lấp lửng, nhưng trong tai Trần Tứ, đó chính là thừa nhận.

Ghen tuông trong lòng anh điên cuồng lan rộng.

“Hai người… sống chung rồi?”

Giọng anh run lên.

“Không.” Ôn Ninh thấy anh vô lý đến cực điểm, “Tránh ra, tôi phải về.”

Trần Tứ không nhúc nhích.

Anh nhìn chằm chằm cô, đáy mắt cuộn trào giận dữ, không cam lòng, và tuyệt vọng sâu thẳm.

“Anh không tin.”

Anh nói.

“Trừ khi để anh tận mắt thấy.”

“Anh bị điên à?” Ôn Ninh cuối cùng cũng không nhịn được mắng.

“Đúng, anh điên rồi.” Trần Tứ cười tự giễu, “Năm năm em đi, anh chưa từng bình thường lại.”

Cuối cùng, Ôn Ninh vẫn không thể cắt đuôi Trần Tứ.

Anh lái chiếc Maybach quá đỗi nổi bật, bám theo taxi của cô.

Theo suốt đến dưới khu chung cư cô thuê.

Ôn Ninh xuống xe, anh cũng xuống theo.

Đúng lúc đó, một chiếc xe trắng dừng lại bên đường.

Cố Dư Châu bước xuống, tay xách túi đồ siêu thị.

“Ôn Ninh, em về rồi à? Vừa hay anh mua ít đồ, tối nay cùng nấu nhé.” Anh mỉm cười, vẫn dáng vẻ ôn hòa như cũ.

Khoảnh khắc nhìn thấy Cố Dư Châu, lý trí của Trần Tứ hoàn toàn đứt gãy.

“CỐ DƯ CHÂU!”

Anh nghiến răng gọi tên, lao lên đấm một cú.

“Trần Tứ anh điên rồi à!”

Ôn Ninh giật mình, vội vàng kéo Cố Dư Châu lại.

Cố Dư Châu trúng một đấm, khóe miệng rách, kính lệch đi.

Nhưng anh không đánh trả, chỉ chỉnh lại kính, bình tĩnh nhìn Trần Tứ.

“Trần Tứ, năm năm rồi, cậu vẫn chỉ biết dùng nắm đấm giải quyết vấn đề sao?”

“Tao đánh chính là mày!”

Trần Tứ bị Ôn Ninh giữ lại, nhưng vẫn gào lên.

“Mày còn biết xấu hổ không? Nhân lúc tao không có mặt mà chen chân? Ôn Ninh là của tao!”

“Trần Tứ!”

Ôn Ninh chắn trước mặt Cố Dư Châu, nhìn anh.

“Anh đủ chưa? Đây là nhà tôi. Mời anh rời đi.”

“Em bảo vệ cậu ta?”

Trần Tứ chỉ vào Cố Dư Châu, mắt đỏ hoe.

“Lại là vậy… năm năm trước em bảo vệ cậu ta, bây giờ vẫn thế.”

“Anh… kém cậu ta đến vậy sao?”

“Đúng.”

Ôn Ninh nhìn thẳng vào anh, lạnh lùng thốt ra một chữ.

“Anh Cố trưởng thành, điềm tĩnh, tôn trọng tôi.

Anh ấy chưa từng phát điên như anh, cũng không dùng những lời cay độc để làm tổn thương tôi.

Ở bên anh ấy, tôi rất thoải mái.”

“Còn ở bên anh, chỉ có phiền phức và nhục nhã không hồi kết.”

Mỗi một chữ, đều như dao đâm thẳng vào tim Trần Tứ.

Cơ thể anh lảo đảo, như đứng không vững.

Nhìn ánh mắt kiên quyết của Ôn Ninh, cuối cùng anh cũng hiểu, đây không phải lời nói lúc tức giận.

Đây là sự thật.

Trong lòng cô, anh chỉ là một kẻ tệ hại đến tận cùng.

“Được… rất tốt…”

Anh lùi lại hai bước, cười còn khó coi hơn khóc.

“Anh đi.”

“Anh không làm phiền hai người nữa.”

Anh quay người, bóng lưng tiêu điều, từng bước tiến về chiếc xe đen.

Trước khi lên xe, anh quay lại nhìn một lần nữa.

Cố Dư Châu đang cúi đầu xem tay Ôn Ninh có bị kéo đau không, hai người đứng sát nhau, thân mật vô cùng.

Trần Tứ đóng cửa xe, gục lên vô lăng.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Đêm đó, Nam Thành mưa như trút.

Trong bếp, Ôn Ninh giúp Cố Dư Châu xử lý vết thương.

“Xin lỗi anh, lại liên lụy đến anh rồi.” Cô nói đầy áy náy.

“Không sao.” Cố Dư Châu cười nhẹ, “Thằng nhóc đó… thật ra cũng đáng thương. Nhìn vậy thôi, chắc là yêu em đến phát điên rồi.”

Tay Ôn Ninh khựng lại.

“Yêu?” Cô lắc đầu, “Chỉ là dục vọng chiếm hữu thôi.”

“Chưa chắc.” Cố Dư Châu nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ, “Nếu chỉ là chiếm hữu, không thể kéo dài năm năm. Hơn nữa… nhìn cậu ta, có vẻ sắp vỡ vụn rồi.”

Ôn Ninh không nói gì, cúi đầu dán băng cá nhân.

Mười một giờ.

Cố Dư Châu rời đi.

Ôn Ninh tắm xong, chuẩn bị ngủ.

Ngoài trời mưa vẫn rơi, sấm vang ầm ầm.

Không hiểu sao, cô bước ra ban công, kéo rèm nhìn xuống.

Dưới ánh đèn đường, chiếc Maybach đen vẫn đỗ đó, không tắt máy.

Ánh đèn xe trong đêm mưa trông cô độc đến lạ.

Anh… đứng dưới đó cả đêm?

Trong lòng Ôn Ninh bỗng dâng lên một cảm giác bứt rứt.

Cô kéo rèm lại, ép mình không nghĩ nữa.

Đúng lúc đó, điện thoại reo.

Một số lạ.

Vừa bắt máy, giọng Triệu Khoát đầy lo lắng vang lên:

“Chị dâu… à không, Ôn tiểu thư! Tôi là Triệu Khoát! Tôi xin cô, xuống xem một chút đi!”

“Có chuyện gì?”

“Anh Tứ đang đứng dưới nhà cô dầm mưa! Anh ấy không chịu lên xe, cứ đứng nhìn cửa sổ nhà cô!

Dạ dày anh ấy vốn không tốt, mấy hôm trước còn sốt, dầm mưa kiểu này sẽ chết mất!”

“Anh ta sống hay chết liên quan gì đến tôi.” Ôn Ninh lạnh lùng đáp.

“Ôn tiểu thư! Anh Tứ là đồ khốn thật, nhưng năm năm nay anh ấy thật sự đang chuộc lỗi!

Ngày nào cũng chỉ học với làm, không đụng đến phụ nữ!

Trong phòng toàn ảnh của cô, tối còn ôm quần áo của cô mà khóc!”

“Trước đây anh ấy cứng miệng là vì tự ti!

Anh ấy thấy mình không xứng với cô nên mới giả vờ không quan tâm!”

“Tôi xin cô… dù chỉ vì anh ấy sắp chết, xuống nhìn một cái thôi được không!”

Ôn Ninh cúp máy.

Cô đứng trong bóng tối rất lâu.

Cuối cùng, vẫn khẽ thở dài.

Cô cầm lấy một chiếc ô, khoác áo, rồi đi ra ngoài.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Tôi Cũng Muốn Trở Thành Nữ Chính Sảng Văn

Tôi Cũng Muốn Trở Thành Nữ Chính Sảng Văn

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:48 22/04/2026
Bé Câm Omega Mang Theo Cực Phẩm Chạy Trốn

Bé Câm Omega Mang Theo Cực Phẩm Chạy Trốn

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:01 12/04/2026
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Cập nhật: 12:56 09/04/2026
Một Ánh Mắt, Vạn Năm Tình

Một Ánh Mắt, Vạn Năm Tình

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:35 22/04/2026
Niệm Chi

Niệm Chi

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:51 22/04/2026