Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 8

Chương 8/8

Audio chương

Tôi trốn ở sau lưng Du Dương.

Anh nghiêng người, choàng tay qua eo tôi rồi dịch tôi về phía trước.

“Nhà tôi không phải nhà ma.”

“Không cần phải sợ đến thế.”

Đúng vậy, ngày hôm nay, tôi và Du Dương đi gặp phụ huynh rồi.

Trước khi ra khỏi nhà đã tốn mất một tiếng rưỡi để chọn quần áo, người đàn ông từ chỗ tựa vào khung cửa đợi tôi cho đến khi dứt khoát nằm bò lên giường tôi ngủ khò khò một giấc, tỉnh dậy rồi còn thuận tay vò rối mái tóc tôi vừa mới chải chuốt xong chỉnh tề.

Anh giữ một bộ dạng nghiêm chỉnh như không có chuyện gì xảy ra, còn tôi thì lại căng thẳng đến muốn chết đi được.

Dù sao thì… tôi cũng không phải là một người rất biết cách lấy lòng người bề trên.

Ấn vang chuông cửa, qua mấy giây đồng hồ, truyền đến tiếng bước chân lạch bạch lạch bạch từ trong nhà.

Sau đó nghe thấy tiếng chó sủa mừng rỡ vang dội.

Mở cửa, không nhìn thấy người đâu, suýt chút nữa bị một chú chó lao vào xô ngã nhào.

Du Dương như đã đoán trước được tình huống, lập tức chắn trước người tôi, giơ tay ấn cái đầu chó đang cố sức lao về phía này xuống.

Trước mặt truyền đến giọng nữ dịu dàng.

“Oa, em chính là em dâu của chị đấy hả?!”

Chị gái của Du Dương… nhiệt tình quá đi mất.

Tôi bị chị ấy nắm cổ tay kéo đi vào trong nhà, trong suốt quá trình đó chú chó nhà chị ấy cứ hầm hừ bám đuôi theo sát bên cạnh chúng tôi vẫy đuôi rối rít, tôi chưa từng thấy cái trận thế này bao giờ.

“Bố đâu rồi ạ?”

Du Dương đoạt lại bàn tay tôi từ trong tay chị gái anh, thu hút một tiếng hừ mũi từ chị gái mình.

“Dao bị chị chặt mẻ mất rồi, bố ra ngoài mua rồi.”

“…”

Chị gái của Du Dương… bản lĩnh thật tốt.

“Mọi người…” Người bên cạnh hiển nhiên đã rất quen thuộc với tình huống này, thở dài một tiếng.

“Buổi tối có cơm để ăn không đây?”

“Úi chà, A Dương, em nấu thì tụi chị có cơm ăn liền hà ~”

“…”

Thế là, chị gái anh đã điều chuyển Du Dương rời khỏi hai chúng tôi một cách vô cùng thành công.

Hiện tại, chị ấy đang đánh giá tôi từ trên xuống dưới, không phải là ánh mắt dò xét, mà là sự tò mò đầy phấn khích hiện rõ cả tia sáng trong mắt.

“Vị tiểu thư này…”

Chị ấy đưa tay ra ra bộ như một chiếc micro, dí sát vào dưới cằm tôi.

“Làm sao em có thể nhẫn nhịn nổi cái tính khí thối tha của Du Dương vậy?”

“…”

Một phát liền làm tôi đứng hình không biết trả lời sao luôn.

“Du Dương ngày thường mà bắt nạt em thì em cứ phải nói với chị đấy nhé, cái khác không được chứ làm chị của nó thì chị có rất nhiều bài để dạy dỗ nó đấy.”

“Em bao nhiêu tuổi rồi á? Tuổi tác có phải nhỏ hơn chị không, chị nói cho em nghe nè, từ nhỏ chị đã ước ao có một đứa em gái rồi…”

“Em yên tâm, chị không phải là đứa cuồng bảo vệ em trai, chị là đứa cuồng bảo vệ em dâu, hi hi hi, em trông đáng yêu quá đi mất, hèn chi Du Dương lại nhìn trúng em…”

Gò má đột ngột bị người ta bấu véo một cái, tôi đờ đẫn ngồi đực ra đó, không biết nên đặt tay vào đâu cho phải nữa.

Hai chị em nhà này tính cách chênh lệch nhau quá lớn rồi.

“Chị đừng có làm cô ấy sợ.”

Đôi mắt bỗng nhiên bị người ta che lại, chất giọng thanh lãnh của Du Dương liền vang lên ngay trên đỉnh đầu.

Anh khẽ kéo đầu tôi ngả về phía sau, tôi liền phải thuận theo anh mà ngửa cổ lên.

“Không phải chứ, đến cả giấm của chị mà mày cũng ghen hả?”

Nghe thấy giọng điệu không phục của chị gái anh.

“Em chỉ là không muốn để chị làm hư bạn gái của em thôi.”

Giọng nói của người đàn ông đột ngột ghé sát vào bên tai tôi, hơi thở trầm thấp toàn bộ đều phả lên vành tai tôi.

“Ngoan, đừng chơi với chị tôi.”

“Chơi với tôi là được rồi.”

“…”

Du Dương cứ bước vào nhà là độ trưởng thành lao dốc không phanh đúng không?!

Không lâu sau, bố của Du Dương liền trở về rồi.

Tôi từng âm thầm tưởng tượng đủ kiểu về bố của Du Dương.

Dù sao chú ấy cũng là một nhà giáo dục có tiếng trong thành phố chúng tôi, nên tôi vẫn luôn nghĩ đó hẳn sẽ là một người cha nghiêm khắc và trầm ổn.

Không ngờ thực tế lại… thân thiện đến vậy.

Ông lão có chút tuổi tác kéo lấy chị gái của Du Dương, không ngừng xác nhận xem có phải Du Dương thực sự dắt một người yêu về hay không.

“Một cô bé tốt như thế này mà lại vừa mắt tiểu Du nhà chúng ta cơ à?”

“Con cũng thấy vậy, thật không thể tin nổi.”

Chị gái anh còn ở bên cạnh phụ họa theo.

Thật ra tôi biết, hai người tuy là một người hỏi một người đáp, nhưng âm thanh lại không hề nhỏ, trước khi đến nhà Du Dương, Du Dương ít nhiều gì cũng sẽ kể cho họ nghe về tình trạng của tôi.

Cho nên, rất cảm ơn họ.

Cố gắng hết sức để làm cho bầu không khí trở nên hoạt bát lên, chăm lo cho cảm xúc của một người nhạy cảm như tôi, khiến cho tôi không đến mức căng thẳng tột độ như lúc mới bước vào cửa.

Chú chó nhà anh, cũng không ngừng vẫy đuôi hướng về phía tôi.

Bữa cơm cuối cùng hình như phần lớn vẫn là do Du Dương nấu, tôi vào phụ giúp một tay, ở trong nhà bếp, Du Dương nói cho tôi biết bố anh và chị gái anh đều không mấy biết nấu ăn.

“Sáng sớm nay ông già đã hớn hở bảo với tôi là muốn tự tay làm cho em một bàn tiệc lớn, tôi thấy thà gọi đồ ăn bên ngoài về còn hơn.”

“Không sao đâu mà.”

Tôi đưa phần hành gừng đã thái xong cho anh, nhìn chúng khi bỏ vào chảo dầu liền kích lên những tiếng xèo xèo vui tai.

“Tôi rất vui.”

Đại khái là… cuối cùng tôi cũng được hòa vào một bầu không khí đời thường đầy hơi ấm như thế này.

Cuối cùng cũng không còn là kẻ bị người khác ghét bỏ nữa, cuối cùng cũng được người ta thật lòng khen ngợi.

Tôi chớp chớp mắt, lúc ấy mới phát hiện hốc mắt mình đã cay xè từ bao giờ.

Chắc là do mùi ớt xào cay quá thôi.

Một miếng thịt gà đột nhiên được đưa đến trước mặt tôi.

“Đừng khóc mà.”

Anh cụp mắt, vẫn một vẻ nhạt nhòa như những ngày trước đây.

“Em thừa biết là tôi không nỡ nhìn em khóc mà.”

Sau khi ăn cơm xong, tôi cùng Du Dương đi dạo ra ngoài sân vườn.

Ngôi sao đêm nay rất sáng, sân vườn nhà anh cũng được chăm sóc rất tốt.

Lối đi nhỏ lát đá uốn lượn thong dong quanh co đến bên cạnh bờ đá non bộ, rải rác vài chậu cây cảnh xanh tươi mơn mởn.

Tôi ngậm ống hút của hộp sữa tươi trong tay.

Chị gái anh nhét đại vào tay tôi đấy.

“Ngon không?”

Người bên cạnh nhướn nhướn mày, tôi nghệt mặt ra gật gật đầu.

“Em có biết không, sữa tươi còn sót lại sẽ cung cấp một môi trường sinh tồn khá tốt cho vi khuẩn kị khí, gia tốc tốc độ sinh trưởng của vi khuẩn. Hơn nữa vi khuẩn còn có thể phân giải protein, sản sinh ra chất khí chứa mùi sulfide.”

“Hả? Cho nên thì sao?”

Tôi đờ đẫn lắng nghe lời phổ cập khoa học đột ngột của anh.

“Cho nên…”

Anh cúi người xuống, vừa vặn thổi lên một trận gió, ánh trăng trong mắt anh, giống như một dải ngân hà chưa tan.

Ghìm thấp giọng xuống mà cọ sát mơn trớn.

“Hôn một nụ hôn mang vị sữa tươi, phải làm cho nhanh vào.”

Đột nhiên nhớ tới rất lâu trước đây, từng hỏi anh tại sao lại thích tôi.

Anh nói, thích thì thích thôi, chẳng có lý do gì cả.

Tôi không vui, cảm thấy anh đang lấp liếm lừa phỉnh tôi.

“Được rồi, đại khái là vì em rất vui nhộn đi.”

Thế là anh đến dỗ dành tôi.

Tôi không hài lòng.

“Thế thì vì em đáng yêu.”

“Em tính tình tốt.”

“Đầu óc em kỳ quái.”

“Em giải bài tập toán siêu nhanh.”

“Tôi không tài nào nổi giận với em được.”

“Em…”

Anh một hơi liệt kê cho tôi rất nhiều rất nhiều điều.

Đến cuối cùng, khẽ gõ nhẹ vào trán tôi một cái.

“Đúng vậy, thích em chẳng có lý do gì cả.”

“Nhưng nếu thực sự phải nói, thì bất cứ điều gì, cũng đều có thể trở thành lý do để tôi thích em.”

Toàn văn hoàn.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Hoa Dành Dành

Hoa Dành Dành

Tác giả: Vương Nhị Miêu

Cập nhật: 00:07 25/05/2026
Thánh Mẫu Mạt Thế

Thánh Mẫu Mạt Thế

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 00:33 25/05/2026
Tiểu Ma Tôn Của Thiên Đế

Tiểu Ma Tôn Của Thiên Đế

Tác giả: Quy Hưu Hồ Quân

Cập nhật: 23:05 23/05/2026
Vừa Hay Gặp Độ Xuân Về

Vừa Hay Gặp Độ Xuân Về

Tác giả: Lạp Ngô

Cập nhật: 22:52 23/05/2026
Sau Khi Nhìn Thấy Đạn Mạc, Bạn Trai Thức Tỉnh Thuật Đọc Tâm

Sau Khi Nhìn Thấy Đạn Mạc, Bạn Trai Thức Tỉnh Thuật Đọc Tâm

Tác giả: Yêu Ăn Bánh Hamburger Gạch Cua

Cập nhật: 22:41 23/05/2026