Chương 1
Chương 1/12
Audio chương
1
“Đây là phí chia tay Cảnh Hàn đưa cho cậu, nếu cậu còn yêu cầu nào khác, có thể đề xuất với tôi.”
Tôi đẩy tấm chi phiếu về phía trước.
“Sau ngày hôm nay, cậu đừng liên lạc với anh ấy nữa.”
Người ngồi đối diện là thần tượng đang nổi gần đây — Minh Hựu.
Một Omega cấp S xinh đẹp.
Đây là lần thứ không biết bao nhiêu tôi giúp Cảnh Hàn xử lý tình nhân của anh ấy.
Bình thường những Omega kia đa phần đến lúc này sẽ bắt đầu khóc lóc nỉ non để níu kéo hoặc đưa ra yêu cầu.
Cậu ta thì lại có chút khác biệt.
Minh Hựu cầm tấm chi phiếu, giống như bị chọc cười: “Không phải chứ, ông anh có bệnh à?”
“Tiếng rên của tôi đáng giá thế sao? Nửa tiếng đồng hồ mà cho hẳn một triệu?”
Tôi khựng lại: “Ý cậu là sao?”
Minh Hựu nhìn tôi: “Hả, không phải anh là trợ lý ở bên cạnh hắn lâu nhất sao? Anh không biết à?”
“Hắn một ngón tay cũng không chạm vào tôi, bắt tôi ở trong phòng ngủ rên rỉ suốt nửa tiếng, rồi hôm nay, lại bảo anh đưa tôi một triệu phí chia tay?”
“Hắn ta có phải bị yếu sinh lý không vậy, cho tôi hỏi thật đấy?”
2
Minh Hựu đã rời đi được một lúc.
Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ, điện thoại của Cảnh Hàn gọi tới.
“Đang ở đâu?”
“Vừa gặp Minh Hựu xong.”
“Ồ!!!” giọng Cảnh Hàn có chút tản mạn, “Kết thúc rồi thì qua đây, đưa tôi đến câu lạc bộ Giang Thành.”
“Được.” Tôi đáp lời, quay xe trở lại tập đoàn Cảnh Thịnh.
Khi đến dưới lầu, Cảnh Hàn vẫn chưa xuống.
Tôi tựa vào xe, châm một điếu thuốc.
Trước mặt, tòa nhà văn phòng cao chọc trời, cả một tòa đều là sản nghiệp của tập đoàn Cảnh Thịnh.
Cũng chính là công ty của cha Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn vừa tốt nghiệp thạc sĩ đã bắt đầu tiếp quản công việc quản lý tập đoàn Cảnh Thịnh.
Tôi cũng trở thành trợ lý của anh ấy từ lúc đó.
Thấm thoát đã ba năm trôi qua, anh ấy đưa tập đoàn Cảnh Thịnh lên một tầm cao mới.
Còn tôi đã ở bên cạnh anh ấy tròn mười ba năm.
Cảnh Hàn búng tay một cái trước mặt tôi: “Nghĩ gì thế?”
“Không có gì.”
Anh ấy chỉ mặc một chiếc sơ mi, cổ áo mở rộng, áo khoác vest vắt hờ hững trên cánh tay.
Tôi vội vàng dời tầm mắt, đi mở cửa sau xe cho Cảnh Hàn.
Cảnh Hàn quét mắt nhìn tôi một cái, mở cửa ghế lái ngồi vào, bỏ lại một câu: “Lên ghế phụ đi.”
Tôi mím môi, vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.
Trong đầu cứ luẩn quẩn những lời Minh Hựu vừa nói, nhưng thế nào cũng không sao thốt ra câu hỏi được.
Câu lạc bộ Giang Thành là do một phú nhị đại có chút bối cảnh ở Hải Thị mở.
Đến đó chơi là phụ, chủ yếu vẫn là bàn chuyện công việc.
Câu lạc bộ kiểu Trung Hoa, trang trí nhã nhặn, tính riêng tư rất tốt.
Vừa đẩy cửa bước vào, người anh em tốt của Cảnh Hàn, cũng là một Alpha cấp S - Thái Nghiêu đã tiến lại gần.
“Mùi tin tức tố nồng nặc thế này, lại vừa giao lưu sâu sắc với em O nào rồi?”
Cả người tôi cứng đờ.
Tôi chỉ là một Beta.
Không ngửi thấy mùi tin tức tố.
Nhưng trước đây, không phải là không có Omega vào phòng nghỉ của Cảnh Hàn.
Cứ vào là ở lỳ vài tiếng đồng hồ.
Cảnh Hàn liếc nhìn tôi một cái đầy ẩn ý, cười vẻ lả lơi: “Cậu quản tôi làm gì.”
“Này, chơi thì chơi, cậu đừng có để lòi ra đứa con rơi đấy nhé.”
“Tôi đều có biện pháp an toàn cả, vả lại…” anh ấy cầm ly rượu, lười biếng nói, “Cũng có bắt cậu nuôi con hộ tôi đâu.”
Trái tim tôi như bị ai đó bóp mạnh một cái.
Tôi không nên nuôi dưỡng bất kỳ mong đợi kỳ lạ nào.
Sau khi đùa vài câu, chuyện chính sự cũng bàn xong.
Đến lúc bắt đầu cuộc vui, tôi phải ra ngoài chờ anh ấy.
Khi gặp lại anh ấy, đã là đêm muộn.
Tôi đón lấy Cảnh Hàn từ trong lòng một Omega.
Vị Omega kia trông có vẻ không tình nguyện, nhưng đây là quy tắc của Cảnh Hàn.
Sau khi uống say anh ấy chỉ để tôi đón, không đưa bất kỳ ai theo cùng.
Uống quá chén sẽ không tỉnh táo, vạn nhất bị người có tâm kế dàn dựng mà không dùng biện pháp an toàn, thật sự lòi ra một đứa trẻ thì sẽ rất phiền phức.
Vừa định đỡ anh ấy lên xe.
Đã bị anh ấy ôm lấy eo kéo tuột xuống ghế sau.
Cảnh Hàn ôm rất chặt, đầu vùi vào bên cổ tôi.
Đang là mùa xuân, chúng tôi đều chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng.
Tôi gần như có thể cảm nhận được nhiệt độ da thịt của anh ấy.
“Giang Tụng... cho anh dựa một chút.”
“Sao không nói gì?”
Giọng tôi khản đặc: “Anh…”
Cảnh Hàn hôn nhẹ vào thái dương tôi: “Ngoan.”
Tôi chỉ có thể nghe thấy anh ấy dùng ngữ điệu như thế này với mình sau khi anh say khướt.
Và cũng chỉ vào lúc này mới dám gọi anh ấy một tiếng "anh".
3
Tôi dỗ dành mãi mới thoát ra khỏi lồng ngực anh, lúc đưa Cảnh Hàn về đến biệt thự thì đã là nửa đêm.
Thấy dì Trương đã chuẩn bị sẵn thuốc giải rượu cho anh, tôi mới yên tâm rời đi để lái xe về nhà.
Thực ra, trong căn biệt thự này luôn có phòng dành cho tôi.
Mẹ tôi là trợ lý kiêm bạn thân nhiều năm của mẹ anh, tôi và Cảnh Hàn quen biết nhau từ nhỏ.
Ngày trước khi còn đi học, tôi thường xuyên đến đây ở nhờ.
Nhưng từ ba năm trước, tôi chưa bao giờ ở lại thêm lần nào nữa.
Năm đó đã xảy ra hai chuyện.
Chuyện thứ nhất, mẹ tôi vì trả nợ cờ bạc cho bố tôi mà đã biển thủ công quỹ của tập đoàn Cảnh Thịnh.
Còn chuyện thứ hai...
Khi đó ban quản lý tập đoàn Cảnh Thịnh gây ra rắc rối, Cảnh Hàn vừa mới nhậm chức, vì để xin lỗi nên đã uống rượu cùng đối tác.
Lúc tôi đưa Cảnh Hàn về nhà, anh đang trong kỳ phát tình và đã khống chế tôi dưới thân.
Một đêm hỗn loạn, đến khi tỉnh táo lại thì đã là trưa ngày hôm sau.
Phía sau, dù là tuyến thể bị cưỡng ép tiêm vào tin tức tố, hay là những nơi bị sử dụng quá độ.
Tất cả đều đau đớn đến mức khiến tôi gần như không đứng vững nổi.
Nhưng lúc đó tôi vẫn cố gượng dậy để đối mặt với bãi chiến trường sau khi anh tỉnh rượu.
Ánh mắt Cảnh Hàn hoảng loạn, giống như mình đã làm sai chuyện gì đó: “Chúng ta…”
Giọng tôi bình tĩnh vô cùng: “Kỳ phát tình của anh đến rồi, anh lại không mang theo thuốc ức chế, cho nên, tất cả đều là ngoài ý muốn... Không sao đâu.”
“Không sao đâu?”
Cảnh Hàn gần như nghiến răng nghiến lợi.
“Chúng ta bên nhau bao nhiêu năm nay, cậu chỉ muốn nói với tôi một câu 'không sao đâu' thôi à?”
Thực ra tôi có thể nhận ra, Cảnh Hàn đối với tôi có lẽ có chút khác biệt.
Nhưng chuyện của mẹ tôi, và thân phận Beta của tôi, tất cả đều khiến những suy nghĩ viển vông không đáng có kia tan biến hoàn toàn.
Sự dịu dàng ấm áp đó đều là do tôi đánh cắp mà có.
Sau đó, Cảnh Hàn mỗi ngày đều thay đổi những Omega khác nhau.
Còn tôi phụ trách đợi anh kết thúc, giúp anh xử lý những cái đuôi phiền phức này.
Có đôi khi, họ ở ngay trong biệt thự hoặc phòng nghỉ.
Chúng tôi chỉ cách nhau một bức tường.
Tôi dần trở nên tê liệt trong những thanh âm mập mờ hết lần này đến lần khác.
Nhưng ngay lúc này, tôi lại đột nhiên nhen nhóm một ý nghĩ không hợp nguyên tắc chút nào.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Thú Nhân Nhà Tôi Là Ma Vương
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:20 02/05/2026
Gia Đình Nghịch Tử: Lấy Độc Trị Độc
Tác giả: Hacks Cành
Cập nhật: 05:30 01/05/2026
Mùa Hè Của Cô Ấy, Có Chim Sếu Trú Ngụ
Tác giả: Trần Lục Lục
Cập nhật: 05:39 01/05/2026
Tân Nương Của Tà Thần
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 12:58 30/04/2026
Thụ Chuyên Làm Màu Bỗng Thấy Đạn Mạc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 12:37 30/04/2026