Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 5

Chương 5/8

Audio chương

8

Tôi không gặp lại Chu Tư Dư, nhưng lại gặp mẹ anh.

Bà thường trú ở Bắc Kinh, vậy mà lại đúng vào một tuần trước ngày cưới của Chu Tư Dư thì xuất hiện ở Hồng Kông.

Chiều hôm đó thị trường đóng cửa, mưa đông rơi lất phất.

Tôi ngồi lên chiếc Rolls-Royce của bà, theo con đường uốn lượn quanh sườn Thái Bình Sơn chậm rãi đi lên.

Mẹ Chu Tư Dư khoác một bộ xiêm y hí khúc màu hồng, trang điểm đậm, đứng trên sân khấu hát:

“Hồn lìa cõi tục, lên Bồng Lai thoát khỏi biển khổ

Hóa bướm song đôi, cùng múa trên Dao Đài

Tiên giới tự do, không còn ngăn trở

Nhân gian lắm sầu bi, yêu nhau chỉ có thể lên Bồng Lai…”

Danh đán cải lương Quảng Đông thập niên 90, vừa mở miệng đã là giọng ca xé mây rách trời, từng câu từng chữ đều như đang chế giễu tôi và Chu Tư Dư, rằng chúng tôi không học nổi Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài.

Tôi không biết rốt cuộc Chu Tư Dư đã nói với bà những gì, để bà cố chấp tin rằng đáng phải bày ra một màn long phượng lớn như thế cho tôi xem.

Khúc hát vừa dứt, bà vòng qua vườn hoa đến gặp tôi.

Câu đầu tiên bà nói là:

“Các cô làm ngân hàng đầu tư, thời gian tính bằng giây, lúc nào cũng là thứ quý giá nhất.

Hôm nay để cô đến nghe tôi hát mấy trò nhàn rỗi này, trong lòng khó chịu lắm nhỉ?”

Bà mời tôi lên gác uống trà.

Mưa sương mịt mờ, cả rừng cao ốc Trung Hoàn cũng bị che khuất.

Bà chỉ về phía những ngọn núi mờ ẩn phía xa:

“Mỗi thời đại đều có người muốn vượt qua Sư Tử Sơn, băng qua Hương Giang để đến đây.

Nhưng rốt cuộc, có bao nhiêu người thật sự làm được?”

“Cùng là phụ nữ, tôi đương nhiên hiểu hôn nhân, gả chồng, vốn là một lối tắt.”

Khi nói những lời ấy, ánh mắt bà nhìn tôi đầy thương xót.

“Nhà chúng tôi, Tư Dư từ nhỏ đã bị cha nó uốn nắn nghiêm khắc.

Từ khi biết nói, trong nhà không phải lịch sử thế giới thì cũng là kinh tế vĩ mô.

Áp lực của một cuộc đời hoàn hảo, có lẽ khiến nó mê luyến thêm vài phần khí chất thị dân nơi cô.”

“Nhưng cô phải hiểu, năm đó nó rời nhà họ Chu đến Hồng Kông, chỉ là để tranh một hơi với cha nó.”

“Cô không thật sự nghĩ rằng nó ngu đến mức vì một thứ tình yêu rẻ mạt mà từ bỏ gia đình ruột thịt chứ?”

Hóa ra, cuộc đối kháng với số phận mà tôi từng cho là cảm thiên động địa, trong mắt bà, chỉ là một cú vấp nhỏ trên con đường đời hoàn hảo của con trai bà.

Thậm chí, nữ chính là ai — cũng chẳng quan trọng.

“Không phải cô, thì cũng sẽ có cô Trương, cô Vương.”

“Nói cho cùng, cô chỉ là một vị thuốc dẫn, để cha nó mượn dùng, trị bớt cái tính bướng bỉnh của nó mà thôi.”

Bà tựa vào lan can, nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười đoan trang:

“Trời đất rộng lớn. Rời khỏi mảnh đất chật hẹp này, rồi cô cũng sẽ tìm được một khoảng trời cho riêng mình.”

Giọng bà ôn hòa, nhã nhặn.

Từng câu từng chữ rõ ràng là uy hiếp tôi buông tay, nhưng lại khoác lên lớp vỏ vì tôi mà suy nghĩ.

Bà nâng tách trà, đích thân rót cho tôi.

Nụ cười trên mặt lại khiến người ta lạnh sống lưng.

“Tư Dư cũng đến lúc phải quay về nhà họ Chu, gánh vác trách nhiệm rồi.”

“Một cô gái theo nó nhiều năm như vậy, gian nan vất vả, giờ nó có được thành tựu này, cô cũng chẳng dễ dàng gì.”

“Nếu cô muốn làm một người phụ nữ giấu mặt,ở ngoài nuôi dưỡng, tôi cũng không cản.”

“Nhưng tôi vẫn muốn khuyên cô… con gái phải biết tự trọng tự yêu mình.

Đừng xúi giục Tư Dư học theo Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài, chơi trò đối kháng với số mệnh, để rồi uổng mất cả mạng sống.”

Tách trà trong tay tôi dần nguội lạnh, tôi vẫn chưa uống một ngụm nào.

Trước lúc rời đi, tôi vẫn nói với bà một câu duy nhất suốt bao năm qua thật lòng nhất:

“Xin lỗi. Là tôi làm lỡ dở Chu Tư Dư.”

Bà cười, lắc đầu:

“Không. Là thằng con không nên thân của tôi làm lỡ dở cô.”

Tôi không nhớ nổi mình đã giữ nụ cười cứng đờ đó thế nào để chào tạm biệt bà.

Qua gương chiếu hậu, nhìn cánh cổng sắt cao lớn chậm rãi khép lại, tôi vô cùng may mắn vì mình đã trốn thoát khỏi chiếc lồng son dát vàng ấy.

9

Công việc bàn giao suôn sẻ.

Trước khi rời Hồng Kông, vẫn còn một việc khiến tôi không biết phải giải quyết thế nào.

Leo lên cầu thang cũ kỹ lâu năm không được tu sửa, tôi lấy chìa khóa mở cánh cửa sắt kéo nặng nề.

Người bên trong dường như nghe thấy động tĩnh, bước lên vài bước đón tôi.

Giây sau, cánh cửa gỗ thứ hai được kéo ra đầy vui vẻ.

“Á Thanh, về rồi à?”

Mẹ thấy tôi đến, vui lắm, nắm tay kéo tôi vào phòng khách.

Trên bàn trà chất đầy các loại thuốc bổ đắt tiền.

Chỉ liếc qua cũng biết… là bút tích của Chu Tư Dư.

Trước đây mỗi lần tôi giận anh, thường chạy đến chỗ mẹ tìm chút yên tĩnh.

Anh một mình xách bao lớn bao nhỏ leo lên lầu, thuốc bổ đủ loại chất thành núi, mong thông qua mẹ tôi mà dỗ tôi nguôi giận.

Bên cạnh những hộp yến sào rải rác, một bộ long phượng quái còn dang dở thêu dở chừng, trông vô cùng lạc lõng.

Mẹ dường như cũng nhận ra vẻ ngạc nhiên của tôi, nắm tay tôi nói:

“Mẹ nghĩ con với Tư Dư quen nhau lâu như vậy, sớm muộn gì cũng cưới.”

“Mẹ chẳng có gì đáng giá, chỉ có chút tay nghề thêu thùa.”

“Thêu cho con bộ long phượng quái, vốn muốn cho con bất ngờ.

Con xem, tay nghề mẹ đâu thua mấy chỗ chuyên làm hoàng quái ngoài kia.”

“Mẹ không giỏi giang, nợ con quá nhiều.”

“Chỉ mong ngày con lấy chồng được nở mày nở mặt, những ngày sau này bình an, khỏe mạnh.”

Tôi ôm chặt bộ long phượng quái bằng chỉ vàng chỉ bạc ấy vào lòng, cảm xúc bị kìm nén cuối cùng cũng tìm được lối thoát.

Nước mắt ào ạt tuôn rơi.

Bàn tay mẹ vững vàng hứng lấy giọt lệ của tôi, sợ làm ướt con phượng hoàng dát vàng.

“Áo mới là để mặc ngày vui, làm bẩn thì xui xẻo.”

“Hôm trước Tư Dư đến thăm mẹ, nó cũng nói con mặc bộ này nhất định rất đẹp.”

Nhưng Chu Tư Dư, anh dựa vào đâu mà xứng để tôi khoác lên mình bộ áo cưới đã vắt cạn yêu thương ấy?

Tôi nghẹn ngào nói:

“Mẹ, con sẽ không cưới anh ấy nữa.”

Tôi thẳng thắn nói với mẹ chuyện chia tay Chu Tư Dư, cũng để mặc bản thân kể hết những điều tồi tệ của anh.

Nhưng từng chuyện từng chuyện, oán hận là thật, lưu luyến… cũng là thật.

Tôi không muốn tự lừa mình, rằng tôi vẫn còn quyến luyến những ngày yêu trộm cắp ấy.

Ngay cả căn đường lâu cũ kỹ này, cũng chất đầy kỷ niệm với anh.

Trên giá sách là những cuốn nhật ký dày cộp, từng trang đều là ghi chép kinh nghiệm giao dịch anh viết cho tôi.

Trên bàn trà là cả một hộp kẹo dâu tây lạc quẻ, vị ngọt nơi đầu lưỡi như sự cưng chiều từ những nụ hôn năm xưa.

Chiếc giường đơn chật hẹp trong phòng ngủ, tôi từng cùng anh ôm ấp, hôn nhau, tình động đến kiệt quệ mới thôi.

Tiếng cười quá khứ vang bên tai, cảm xúc bị đè nén cũng theo cơn khóc dữ dội mà cạn dần, rơi xuống cùng mặt trời nơi cảng Victoria.

Ngoài cửa sổ, muôn vàn ánh đèn neon bật sáng, tôi mới khàn giọng nói:

“Mẹ, chúng ta rời khỏi đây đi. Rời khỏi Hồng Kông.”

Mẹ ôm tôi:

“Được. Con đi đâu, mẹ theo con đến đó.”

Rời đi…liệu có tiếc nuối không?

Tôi sẽ cười nhạo sự ngây thơ đã dốc cạn tất cả năm ấy, nhưng sẽ không quay đầu tự hỏi, liệu dũng cảm bước tiếp có thật sự là tiếc nuối hay không.

Uống thuốc ngủ xong, tôi chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Trong mơ, mơ hồ nghe thấy cánh cửa sắt kéo nặng nề va vào nhau.

Tôi nghe Chu Tư Dư đứng ngoài cửa hỏi:

“Mẹ, mở cửa cho con được không? Con tìm Lý Thi Tình.”

Khi tỉnh lại, trời đã sáng.

Ánh ban mai chiếu lên chiếc nhẫn dư thừa trên ngón áp út của tôi, lấp lánh đến chói mắt.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Cập nhật: 12:56 09/04/2026
Cổ Xuân Tình

Cổ Xuân Tình

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:40 26/04/2026
Mạt Thế: Cuộc Chiến Sinh Tồn Trong Ký Túc Xá Nữ

Mạt Thế: Cuộc Chiến Sinh Tồn Trong Ký Túc Xá Nữ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:50 26/04/2026
Không Để Lại Nuối Tiếc

Không Để Lại Nuối Tiếc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:17 25/04/2026
Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:53 09/04/2026