Chương 7
Chương 7/7
Cuối cùng tôi vẫn chuyển về căn biệt thự của anh. Không chỉ xuất hiện một cách đường đường chính chính, mà người nhà họ Khương còn thay phiên nhau tìm đến đòi gặp tôi.
Tôi không tiếp, chỉ ra dấu với Tần Kính Dực: "Em không muốn gặp những người này."
Suy cho cùng, người mà bọn họ có lỗi nhất chính là mẹ tôi. Nhưng bản thân tôi cũng chẳng mặn mà gì với bà ấy. Thật phiền phức.
Tần Kính Dực đáp: "Được."
Nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ buông tha cho bọn họ.
Anh âm thầm tra được việc tôi đã tung ra một số bằng chứng về việc năm xưa lão già họ Khương đã bức ép Omega như thế nào, và Tần Kính Dực đã giúp tôi dọn dẹp mọi dấu vết hậu quả.
Ngay sau đó, mấy dự án của nhà họ Khương xảy ra vấn đề lớn, đến cả căn biệt thự cũng bị thế chấp cho ngân hàng.
Còn những chuyện sau đó, tôi chẳng buồn quan tâm nữa.
Toàn bộ tâm trí tôi đều dồn vào việc đối phó với Tần Kính Dực.
Người đàn ông xoa bụng tôi, lẩm bẩm: "Ra ngoài nhanh chút đi."
Anh sắp nhịn đến phát điên rồi: "Cảm giác chúng ta vừa mới vào giai đoạn nồng cháy thì đã bị cái nhóc con này phá đám."
Tôi vùi mặt vào trong chăn, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.
Suy nghĩ một chút, tôi nắm lấy tay anh đặt lên ngực mình, một tay ra dấu: "Xoa xoa cho em."
Tần Kính Dực: "..." Anh hít một hơi thật sâu, thực sự là có chút không muốn làm người nữa rồi.
Khi đứa trẻ được ba tuổi, mẹ tôi có quay về Đế đô ở một thời gian.
Bà thường xuyên rơi nước mắt mỗi khi nghe thấy tiếng nô đùa của tiểu bảo bối. Sợ ảnh hưởng không tốt đến không khí gia đình, bà đã chủ động quay về sớm.
Năm xưa có một dạo bà không có tiền, cuộc sống quá khổ cực nên đã từng muốn quyên sinh.
Bà cho tôi uống thuốc rồi lại hối hận, cuống cuồng móc họng cho tôi nôn ra rồi đưa đi bệnh viện, kết quả là hỏng mất dây thanh quản.
Tần Kính Dực tìm chuyên gia khám họng cho tôi, tuy xác định không thể khôi phục hoàn toàn dây thanh nhưng âm thanh tôi phát ra được đã nhiều hơn trước rất nhiều.
"Hứa Trác, kỳ mẫn cảm của anh đến rồi, trong lòng khó chịu lắm, em lại đây dỗ dành anh đi." Sắc mặt Tần Kính Dực u ám, nhưng lời nói ra lại có chút trẻ con.
Điều này chứng tỏ anh thực sự đang phải kìm nén cơn bạo ngược trong lòng, chỉ là sợ làm tôi sợ nên mới dỗ dành tôi chơi cùng.
Đứa nhỏ đã được anh gửi sang chỗ bà nội, để anh có thể không kiêng dè gì mà cùng Omega của mình trải qua thời kỳ này.
Hôm nay tôi xin nghỉ phép, nghe thấy anh gọi liền xỏ dép lê chạy vù tới, nhào lên người anh và bắt đầu hôn. Sau đó, tôi bị anh xoay người ép chặt xuống ghế sofa.
"Bé ngoan, anh yêu em chết mất."
Sau đó là một màn chiếm hữu không hề khách sáo. Tôi ôm chặt lấy anh, nước mắt bị ép phải trào ra.
Anh thích nghe những tiếng nỉ non vụn vỡ phát ra từ cổ họng tôi.
Tần Kính Dực bế tôi ngồi lên đùi, lấy tấm chăn mỏng đắp lên người tôi rồi chậm rãi hôn.
Anh luôn tự kiềm chế bản thân không được quá trớn, vì vợ anh không thể nói lời cầu xin, nhưng anh lại mâu thuẫn khi vừa tận hưởng vừa mất kiểm soát trong sự im lặng đó.
"Đừng sợ hãi sự tĩnh lặng, Hứa Trác. Anh sẽ luôn nói chuyện với em, anh hiểu tất cả những gì em muốn nói. Em cũng yêu anh, đúng không?"
Tôi gật đầu.
"Anh cũng vậy," Anh trịnh trọng nói: "Anh yêu em, Hứa Trác."
Toàn văn hoàn.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026