Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio

  • Nạp xu
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 1

Chương 1/7

Audio chương

Giờ thứ 0 bị mắc kẹt trên núi tuyết.

Cơn bão tuyết ập đến bất ngờ đã chôn vùi tôi hoàn toàn.

Tuyết lớn phong tỏa ngọn núi, núi tuyết sạt lở.

Không biết đã qua bao lâu, tôi được ai đó bới từ trong đống tuyết ra, đầu óc quay cuồng, tay chân bủn rủn thì…

Có người bóp cằm tôi truyền hơi thở sang.

Tôi ho sặc sụa một tiếng, cố sức mở to mắt giữa màn trời trắng xóa, lại nhìn thấy Chu Ứng Kỳ dứt khoát buông tay, hơi nghiêng đầu sang một bên.

Khóe môi vương chút sắc đỏ.

Anh khóa chặt khóa an toàn và dây thừng trên người tôi vào với nhau, tiện thể đeo kính bảo hộ cho tôi.

Chúng tôi khó nhọc bước đi giữa trận bão tuyết ngập trời, cuối cùng cũng gặp được nhân viên cứu hộ của khu trượt tuyết đến.

May mắn là cơn bão tuyết này không kích hoạt trận lở tuyết quy mô lớn.

Xấu số là bão tuyết phong tỏa ngọn núi, cáp treo ngừng hoạt động.

Cả tôi và Chu Ứng Kỳ đều bị mắc kẹt trên núi tuyết.

Chu Ứng Kỳ là anh trai của vị hôn phu tôi.

Tôi và Chu Cảnh Yến tuổi xấp xỉ nhau, cũng coi như là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ nhỏ.

Trước khi ra nước ngoài, người lớn hai bên đã lén lút đính ước hôn sự cho chúng tôi sau lưng tôi.

Bốn năm sau, khi tôi về nước, bên cạnh Chu Cảnh Yến đã có thêm một đóa sen trắng nhỏ.

Đóa sen trắng nhỏ kiên cường bất khuất, đóa sen trắng nhỏ khiến người ta thương xót, nghe nói cô ta là nữ sinh đại học được Chu Cảnh Yến tài trợ, ở trường cũng rất có chí phấn đấu.

Tóm lại quan hệ của bọn họ ngày càng thân thiết, ngược lại là tôi, vị hôn thê này lại trở nên dư thừa.

Cho đến tận hôm nay, sinh nhật tôi.

Tôi cố tình tránh mặt Chu Cảnh Yến chính là vì không muốn nhìn thấy những cảnh chướng mắt tình tứ đó.

Ai ngờ anh ta lại dẫn Ôn Linh lén lút bám theo, đường hoàng lấy cớ là muốn tổ chức sinh nhật cho tôi.

Đường trượt cao cấp không phải là nơi mà một tay mơ như Ôn Linh có thể đặt chân tới.

Nhưng không biết trong đầu cô ta rốt cuộc nghĩ gì, cứ nhất định phải bày ra vẻ mặt kiên cường mà tổn thương, nói: "Em chịu được."

Không nghe lời khuyên thì cũng chẳng còn cách nào.

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta trượt ngã khỏi đường trượt giữa chừng, cho đến khi đâm sầm vào một cái cây mới dừng được đà lăn xuống tiếp.

Nghe nói cô ta hình như bị gãy xương, sắc mặt trắng bệch đáng sợ, Chu Cảnh Yến ôm chầm lấy cô ta hớt hơ hớt hải đòi xuống núi.

Trời dần tối sầm, gió rét căm căm, tựa như sắp có thời tiết rất tệ ập đến.

Chu Cảnh Yến lên cáp treo trước tôi một bước, lúc tôi chuẩn bị bước lên, Ôn Linh bỗng ré lên một tiếng, giọng điệu tựa như sắp khóc đến nơi: "Em hình như… sắp không thở được nữa rồi…"

Chu Cảnh Yến có hơi khó xử, cuối cùng nhìn tôi chần chừ nói: "Minh Ý, cáp treo hết chỗ rồi."

"Dù sao em vốn dĩ cũng đến để trượt tuyết mà, hay là em đợi chuyến sau nhé?"

Thực ra cũng không hẳn là hết chỗ, suy cho cùng cái khoang cáp treo to thế kia, ngồi thêm ba bốn người nữa cũng dư dả chán.

Nhưng có lẽ sự tồn tại của tôi đã cản trở Ôn Linh hít thở không khí.

Tôi cảm thấy hơi phiền muộn, lười tranh cãi thêm nữa, quay người bỏ đi.

Hầu hết các cabin cáp treo khác cũng đã chật kín khách du lịch đang xếp hàng chờ xuống núi, tôi đứng chôn chân tại chỗ đợi gần nửa tiếng, thấy gió tuyết ngày một lớn, liền quyết định quay lại khu trượt tuyết để tránh rét trước.

Tôi lấy điện thoại ra không chút do dự gửi tin nhắn cho Chu Cảnh Yến.

"Hôn ước chấm dứt đi."

Tình cảm ba người khiến tôi cảm thấy vừa buồn nôn vừa chật chội.

Cho nên tôi dứt khoát chọn rút lui.

Dù sao, người tôi thích, từ đầu vốn dĩ đã chẳng phải là anh ta.

Giờ thứ 1 bị mắc kẹt trên núi tuyết cùng Chu Ứng Kỳ.

Sau khi trở về trong nhà, tay chân sắp cứng đờ vì lạnh của tôi cuối cùng cũng dần ấm lại.

Cho đến khi Chu Ứng Kỳ gọi bác sĩ túc trực đến, tôi mới biết khu nghỉ dưỡng trượt tuyết này thuộc quyền đầu tư của nhà họ Chu.

Tôi mím mím môi, trong lòng thầm hối hận.

Biết thế đã chẳng thèm đến.

Không có vết thương nặng nào, lúc núi tuyết sạt lở tôi bị tụt xuống dưới, hiện tại đầu và cổ chân hơi đau, có thể là bị chấn động não nhẹ.

Nhưng trong khu nghỉ dưỡng không có thêm thiết bị y tế chuyên dụng nào khác, bão tuyết phong tỏa ngọn núi, đành phải tạm thời chịu đựng chờ đợi lực lượng cứu hộ từ bên ngoài đến thôi.

Tin nhắn vẫn dừng lại ở câu "Hôn ước chấm dứt" do tôi gửi đi, hoàn toàn mất sóng, Chu Cảnh Yến cũng không gửi tin nhắn nào tới nữa.

Không biết là vì không nhìn thấy, hay là vì không có sóng.

Tôi chống cái chân bị trật khớp, định bụng về khách sạn trước.

Trong khu nghỉ dưỡng đầy đủ mọi tiện nghi, mặc dù vì bão tuyết mà mất điện nhưng đã khởi động nguồn điện dự phòng.

Cố chống cự đến khi đội cứu hộ tới chắc là không thành vấn đề.

Đúng lúc tôi đang chống nạng quyết định từ từ đi về.

Chu Ứng Kỳ liền túm chặt lấy cổ tay tôi.

Anh liếc mắt nhìn tôi một cái, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, ra hiệu cho tôi leo lên lưng.

Không hiểu sao, nhìn vẻ mặt nhạt nhòa, không có biểu cảm gì của anh lúc này, trong lòng tôi bỗng thấy hơi nghẹn lại.

Tôi cố tình chậm chạp mở lời: "Anh đang chăm sóc tôi thay cho Chu Cảnh Yến đấy à?"

Không nhìn rõ sắc mặt của anh, anh dường như khựng lại một nhịp, rồi đáp: "Không phải."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Bẫy Hào Môn: Hoán Đổi Cuộc Đời

Bẫy Hào Môn: Hoán Đổi Cuộc Đời

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:36 14/09/2026
Tỉnh Táo Trầm Luân

Tỉnh Táo Trầm Luân

Tác giả: Lâm Quyện

Cập nhật: 17:43 08/09/2026
Ba Mươi Rồi, Tôi Sống Cho Chính Mình

Ba Mươi Rồi, Tôi Sống Cho Chính Mình

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:53 14/09/2026
Thiên Kim Thật Không Bỏ Trốn Nữa!

Thiên Kim Thật Không Bỏ Trốn Nữa!

Tác giả: Tiểu Mễ Bản Phạn

Cập nhật: 20:55 08/07/2026
Bác Sĩ Giang Hành

Bác Sĩ Giang Hành

Tác giả: Truyện ngắn

Cập nhật: 16:36 18/07/2026