Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 4

Chương 4/9

Audio chương

6

Đầu tiên là loại thực phẩm. Ngoài những món tôi đã chuẩn bị, nên tăng thêm một số thứ, ví dụ như lẩu tự sôi. Ưu điểm lớn nhất của lẩu tự sôi là không cần điện cũng có thể làm chín thức ăn.

Còn có những món chúng tôi đã bỏ sót như ngô, mì ăn liền. Mì ăn liền tuy là thực phẩm chế biến sẵn nhưng hạn sử dụng dài, có thể để dành đến giai đoạn giữa của mạt thế mới ăn. Ngô có độ no lâu, sau khi sấy khô lại dễ bảo quản, là thực phẩm không gì hợp hơn, lại còn có thể nấu lẩu.

Hạt giống cũng phải chuẩn bị, có thể tự cung tự cấp bằng cách trồng rau ngoài ban công.

Còn có sữa bột, sô-cô-la, sủi cảo đông lạnh, đường, v.v... Khoan đã! Còn thịt nữa! Mải nghĩ đến việc trữ lương thực mà sao có thể quên mất thịt cơ chứ?

Dù mạt thế đến có thể bị cắt điện nước, nhưng nếu dùng năng lượng mặt trời thì vẫn có thể duy trì được thời gian dài.

Thuốc men cũng phải chuẩn bị: Vitamin C, cồn đỏ, thuốc kháng viêm, thuốc cảm sốt cần phải dự trữ thật nhiều.

Tiếp theo là chuẩn bị vật tư an toàn. Ngoài cửa chống trộm và kính chống đạn, còn nên chuẩn bị bông cách âm, rèm che sáng, miếng dán phim chống nhìn trộm, và cả máy bay không người lái (drone).

Drone trong thời mạt thế cũng là thứ vô cùng quan trọng, có thể dùng để dụ tang thi đi hướng khác, truyền tin tức, v.v...

Ngoài những thứ đó ra, còn có một số vũ khí phòng thân: dao, rìu, xích sắt, khóa.

Ghi chép xong, Giang Du cũng đặt điện thoại xuống, thở phào nhẹ nhõm. Xem chừng chuyện sửa sang nhà cửa đã bàn bạc ổn thỏa.

Nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ ra không biết tiền của chúng tôi có đủ để mua đống vật tư tiếp theo không.

Tiền của tôi hiện có thể dùng là 150 nghìn tệ, còn 200 nghìn tệ nữa là tiền tiêu vặt bố mẹ cho sau khi lên đại học, tôi đã đặc biệt gửi tiết kiệm kỳ hạn năm năm.

Đáng ghét thật, còn một năm nữa mới rút ra được.

Giang Du dường như biết tôi đang lo lắng điều gì, anh gắp cho tôi một miếng thịt, như để an ủi:

"Yên tâm đi, tiền còn nhiều lắm, cái này em không phải lo đâu. Với cả bố mẹ chúng mình cũng đã bắt đầu chuẩn bị vật tư rồi."

Anh như một đứa trẻ đắc ý khoe công với tôi. Bố mẹ tôi rất tin tưởng vào khoa học, xem ra việc Giang Du có thể thuyết phục được họ đi mua sắm vật tư để dự phòng đúng là rất cừ khôi. Nhưng điều tôi lo lắng lúc này là chị gái. Giang Du nhìn thấu tâm tư tôi, nói tiếp:

"Yên tâm đi, chị em sẽ không sao đâu."

Tôi đột ngột ngẩng đầu hỏi anh:

"Tại sao ạ? Chẳng lẽ chị em tin vào chuyện trọng sinh của anh sao?"

"Không phải, chị ấy là bác sĩ, so với chúng ta thì chắc chắn chị ấy an toàn hơn. Vì chị ấy còn phải nghiên cứu vắc-xin cứu dân chúng, Nhà nước sẽ bảo vệ họ."

Nghe đến đây, cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ăn xong, tôi và Giang Du lại ghé qua siêu thị gần khu nhà mình ở, mua một số vật tư lưu trữ thông thường rồi quay về nhà.

Căn hộ chúng tôi mua là một căn hộ lớn bốn phòng ngủ, hai phòng khách với hai nhà vệ sinh. Một phòng làm phòng đọc sách, ba phòng còn lại đều là phòng ngủ. Diện tích bếp cũng rất lớn, đủ sức chứa hai chiếc tủ lạnh.

Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, tôi và Giang Du quyết định dọn trống hai phòng ngủ và một phòng đọc sách để làm kho chứa đồ.

May mà lúc trang trí nhà có tầm nhìn xa, đã làm rất nhiều hệ tủ ở hành lang phòng khách, giờ đây có thể phái lên công dụng rồi. Tủ ở phòng khách và hành lang có thể dùng để đựng các nhu yếu phẩm như giấy vệ sinh, khăn ướt, sữa tắm, dầu gội, sữa rửa mặt.

Nước uống và các loại đồ uống bổ sung năng lượng được để riêng trong một phòng ngủ, các loại thực phẩm khác để ở phòng ngủ còn lại. Cả hai phòng ngủ đều phải lắp kệ hàng để xếp vật tư.

Trong tủ lạnh thì để thịt, rau củ, trái cây… những thứ dễ biến chất, hư hỏng.

Thảo luận xong những việc này đã là mười hai giờ rưỡi đêm. Tôi và Giang Du nhìn thời gian mà giật mình, không ngờ đã muộn thế này. Ngày mai còn phải sắp xếp thợ trang trí đến thay cửa, thay kính, cần phải giữ sức, thế là hai đứa tôi vệ sinh cá nhân đơn giản rồi lên giường đi ngủ để nạp lại năng lượng.

7

Ngày thứ hai, thợ trang trí đến sớm hơn cả thời gian đã hẹn. Có tận bảy tám người đến, tôi nhìn Giang Du, anh ấy nháy mắt với tôi, hóa ra là vì anh đã trả tiền công gấp đôi bình thường.

Các công nhân cực kỳ nhiệt tình, đến rất nhanh, chỉ sợ chuyện tốt như này bị người khác tranh mất.

Tôi mang đôi mắt gấu trúc ra giám sát, còn Giang Du xuống lầu mua bữa sáng.

Cửa ra vào được lắp tận hai lớp, tất cả kính đều được thay bằng kính chống đạn, loại mà cho dù máy bay có đâm vào cũng không thủng nổi một lỗ.

Có lẽ là nhờ sức mạnh của đồng tiền, chưa đầy nửa ngày công việc đã hoàn thành.

Tôi đặc biệt đem nước khoáng và bữa trưa đã chuẩn bị sẵn chia cho các thợ, cảm ơn sự lao động của họ, các bác thợ cũng hớn hở ra về.

Buổi chiều, đồ nội thất chúng tôi mua hôm qua cũng được giao đến tận cửa. Do cửa hàng chúng tôi chọn ở khá xa nên tài xế giao hàng lộ rõ vẻ không hài lòng.

Tôi vốn tinh ý, lập tức nhận ra tâm trạng của ông ấy, thế là lại xuống lầu mua mấy bao thuốc lá đắt tiền, bảo Giang Du đưa cho tài xế và mấy anh chàng đi cùng.

Tài xế lập tức tươi cười rạng rỡ, chẳng nói hai lời, hò hét mấy cậu thanh niên khênh tủ lạnh và máy phát điện năng lượng mặt trời lên.

Lúc lắp đặt, tôi cố ý giả vờ gọi điện thoại, làm như đang quay clip ngắn, họ cũng không mảy may nghi ngờ.

Lắp đặt xong đã là năm giờ chiều, tiễn họ đi xong, tôi và Giang Du đem năm mươi cái sạc dự phòng mới mua ra sạc. Cả nhà cắm hết các ổ cũng chỉ sạc được hai mươi cái, số còn lại để những ngày tới sạc tiếp.

Sau đó chúng tôi ra ngoài ăn một bữa lẩu nữa. Khi mạt thế đến, có thể ăn một bữa lẩu xa hoa thế này là rất khó đắc.

Ăn xong lẩu, chúng tôi đi hiệu thuốc mua những loại thuốc cần thiết, ghé cửa hàng kim khí mua một số vũ khí phòng thân.

Tiếp đó là đến hàng thịt, mua 50 cân sườn lợn, 50 cân thịt ba chỉ, 50 cân thịt bò.

Tôi nhờ dì bán thịt cắt thành từng miếng nhỏ rồi đóng gói lại. Dì bán thịt đã quá quen với những người mua nhiều thịt như vậy nên cũng thấy bình thường, trái lại còn vui vẻ cắt thịt cho chúng tôi.

Về đến nhà đã là mười giờ tối. Tầm này mọi người đi làm về đang nghỉ ngơi giải trí, vả lại tòa nhà này chỉ có năm sáu hộ ở, mỗi nhà một thang máy riêng, không ai chú ý đến chúng tôi cả.

Sau khi trữ thịt vào ngăn đông, chúng tôi thay những chiếc sạc dự phòng đã đầy điện bằng những chiếc còn lại.

Tôi và Giang Du đi từ thang máy xuống tận tầng hầm B1, dùng xe đẩy chuyển từng chuyến hàng từ xe tải lên tầng mười chín.

Trong lúc đó, ở thang máy có chạm mặt một bác trung niên, bác ấy nhìn chúng tôi với vẻ nghi ngờ rồi lại quay đầu nhìn thẳng phía trước.

Tôi vốn lanh lợi nhưng lúc đó cũng chưa nghĩ ra đối sách, đúng lúc này, Giang Du dùng giọng không quá lớn nhưng đầy ám muội nói: "Vợ à, sau này em cứ ở nhà dưỡng thai cho tốt, đừng tự mình ra ngoài mua đồ nữa. Em xem anh mua nhiều đồ thế này, đủ cho em ăn một tháng rồi."

Nghe xong, tôi thở phào một cái, rồi mới phản ứng lại là anh ấy đang trêu chọc mình nên thầm đấm cho anh một cái.

Nhưng may mắn là đã xua tan được sự nghi ngờ của bác kia, tôi và Giang Du suốt quãng đường đều bình an vô sự.

Chuyển hàng xong đã là một giờ sáng. Tôi và Giang Du mệt như hai con chó, nhìn vật tư chất đống ở phòng khách và phòng ngủ chưa kịp sắp xếp, thực sự là mệt đứt hơi, thế là lăn ra ngủ thiếp đi.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Hành Trình Trưởng Thành Của Thiếu Nữ

Hành Trình Trưởng Thành Của Thiếu Nữ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 07:40 28/04/2026
Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:53 09/04/2026
Làm Sao Tôi Nỡ Buông Tay

Làm Sao Tôi Nỡ Buông Tay

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 08:07 28/04/2026
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Cập nhật: 12:56 09/04/2026
Vợ Yêu Của Lục Liên Trưởng

Vợ Yêu Của Lục Liên Trưởng

Tác giả: Tiểu Tiên Y

Cập nhật: 09:38 27/04/2026