Chương 7
Chương 7/9
Audio chương
Tối muộn hôm đó khi tôi về đến nhà, Bùi Thư Hanh đang ngồi uống rượu cùng bố tôi.
Hai người đã uống hết hơn nửa chai rượu trắng, người vẹo vọ tựa vào lưng ghế.
"Thư Hanh à, thầy không đùa với em đâu, con bé Huyên Huyên ấy, tốt cực kỳ luôn!"
Bố tôi bốc một hạt lạc rang lên rồi bắt đầu chém gió tung trời: "Mặt mũi giống mẹ nó, mắt to mũi cao, lại còn có lúm đồng tiền, còn về tính cách ấy à, hơi giống thầy, thẳng tính bộc trực, chẳng có tâm cơ gì, chỉ có cái chỉ số thông minh này là không biết giống ai, lúc thì thông minh, lúc thì như một đứa ngốc, thật là kỳ lạ."
Tôi cáu kỉnh đặt chiếc túi xuống rồi bước qua đó: "Bố bảo ai như đứa ngốc cơ?"
Bùi Thư Hanh ngước mắt liếc nhìn tôi một cái: "Đúng thật, như đứa ngốc."
"?"
"Nhưng mà, rất đáng yêu."
Anh thong thả cầm ly rượu lên, đặt bên môi nhấp một ngụm nhỏ, lẩm bẩm: "Đứa ngốc nhỏ đáng yêu."
Khóe miệng tôi giật giật, giật lấy ly rượu của anh: "Đừng uống nữa, thầy say rồi."
Bố tôi gạt tay tôi ra: "Đã uống xong đâu, vào bếp lấy đĩa đậu nành ra đây."
"Đậu nành đậu tằm gì tầm này, kết thúc rồi, đều không được phép uống nữa."
Tôi nhíu mày thu dọn chỗ rượu cất đi: "Con còn chẳng muốn nói bố, bác sĩ đã bảo bố uống ít rượu thôi, lần nào bố chịu nghe? Hôm nay đo huyết áp chưa?"
Bố tôi giả vờ như không nghe thấy, cúi đầu tiếp tục bóc lạc.
"Bố còn làm hư cả thầy Bùi nữa, ngày thường anh ấy đâu có uống rượu."
"Nói bậy, chỗ rượu này là nó mang đến đấy chứ."
Tôi không thể tin nổi nhìn sang Bùi Thư Hanh: "Thật ạ?"
Bùi Thư Hanh mím mím môi, quay đầu đi chỗ khác không thèm để ý đến tôi.
"..."
Anh thật sự uống quá chén rồi, lúc rời đi bước chân đều không vững.
Tôi tiễn anh ra ngoài khu chung cư, dìu lấy anh đứng bên lề đường đợi xe.
Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời, ánh mắt mơ màng, giọng nói lười biếng mang theo men say.
"An Huyên, em đã trưởng thành chưa? Có biết thế nào là thích không?"
Tôi hơi ngẩn người: "Thầy ơi, thầy có ý gì ạ?"
Anh bỗng nhiên khẽ cười, cúi đầu đăm đăm nhìn tôi.
"Thằng nhóc thối, thủ đoạn gớm thật…"
"Ai cơ ạ?"
"Tôi đã đợi lâu như thế…"
"Cái gì ạ?"
"Lại bị người ta cướp mất rồi…"
"Hả?"
Anh nói năng câu được câu chăng đứt quãng, tôi chẳng hiểu nổi một câu nào.
Sau khi tiễn anh lên xe, tôi vẫn đứng chết trân tại chỗ.
Ngơ ngác tự sờ lên mặt mình.
Ngày hôm sau Bùi Thư Hanh gọi tôi đến phòng thí nghiệm.
Tòa nhà thí nghiệm vào buổi chiều muộn, bốn bề không một bóng người.
Anh đan hai tay vào nhau đặt trên bàn, ngồi rất ngay ngắn.
Bờ môi mím lại rồi lại mím, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Rất lâu sau mới mở lời: "An Huyên, hôm qua tôi đã nói gì với em?"
Tôi nhướng mày, khoanh hai tay trước ngực dựa người về phía sau, cười nói: "Nói nhiều lắm ạ."
Anh nhíu mày, dường như đang cố hết sức để nhớ lại điều gì đó.
"Hơn nữa cái miệng của thầy đâu chỉ dùng để nói chuyện đâu."
Tôi chỉ chỉ vào mặt mình: "Thầy còn hôn em nữa cơ."
Anh đột ngột mỏ to mắt, đồng tử chấn động.
"Cuối cùng thầy còn chụt một cái rõ kêu nữa."
"..."
Bầu không khí rơi vào một khoảng im lặng đến kỳ quái.
Bùi Thư Hanh dùng lực cuộn chặt các ngón tay lại, gân xanh trên cổ tay lúc ẩn lúc hiện.
Trông cực kỳ quyến rũ, tôi không nhịn được mà nhìn chăm chằm thêm một lúc.
"Xin lỗi, tửu lượng của tôi không tốt lắm."
Anh chau chặt mày, cố gắng giải thích: "Hôm qua… thực ra tôi… ừm…"
Thực ra hôm qua anh không hề hôn tôi, chỉ là dùng tay chạm nhẹ một cái, rồi rất nhanh đã rụt về.
Người như anh, cho dù có say đến mức mất hết lý trí cũng sẽ không làm ra hành vi mạo phạm đối với con gái nhà người ta.
Nhưng anh rõ ràng là không nhớ rõ nữa, và hoàn toàn tin sái cổ lời nói dối của tôi.
Điều này chứng tỏ chuyện này ở trong lòng anh không phải là không thể xảy ra.
Kết hợp lại với những chuyện đã xảy ra trước đó, trong lòng tôi đã có chút chắc chắn.
"An Huyên."
Bùi Thư Hanh chậm rãi ngước mắt, ánh mắt trầm ngâm nhìn tôi chằm chằm: "Có một số lời vốn dĩ tôi định đợi em tốt nghiệp xong mới nói với em, thực ra tôi…"
Đúng lúc này điện thoại của tôi reo lên.
Người gọi đến là bác hàng xóm nhà tôi.
Nói là bố tôi bị cao huyết áp, đã ngất xỉu ở nhà rồi.
Tôi cứ ngỡ bố tôi lại quên uống thuốc.
Hóa ra không phải.
Ông là bị tôi chọc cho tức đến ngất đi.
Lúc tôi ký hợp đồng với studio truyện tranh đã viết sai địa chỉ.
Hợp đồng gửi về tận nhà, bị bố tôi nhìn thấy, ông tức quá trực tiếp ngất xỉu luôn.
"An Huyên! Bố đã trải sẵn đường cho con rồi! Con đối xử với bố như thế này đấy hả!"
Bố ném bản hợp đồng vào người tôi: "Con cũng coi như di truyền được cái đầu óc của bố và mẹ con, từ nhỏ đến lớn chuyện học hành chưa bao giờ để ai phải bận tâm, sao đến thời khắc mấu chốt lại đi vào con đường lầm lạc thế này!"
Tôi nhặt bản hợp đồng lên, cúi đầu: "Đây không phải đường lầm lạc, đây là con đường con yêu thích, con đã nói với bố từ lâu rồi, con thật sự rất thích vẽ tranh, còn có tiểu thuyết con viết nữa, năm ngoái vừa mới bán được bản quyền xong."
Bố là một chuyên gia trong lĩnh vực y sinh học.
Nhưng tôi lại không thích chuyên ngành này.
Thứ tôi thực sự yêu thích là vẽ tranh và viết lách.
Năm hai đại học, tôi lén lút đăng một cuốn tiểu thuyết, kiếm được khoản tiền nhuận bút đầu tiên trong đời.
Đồng thời tôi còn tự học vẽ minh họa, ban đầu là vẽ minh họa và ảnh bìa cho các ấn phẩm thiếu nhi, về sau đã có thể độc lập tạo hình nhân vật cho tiểu thuyết.
Bạn bè đều bảo tôi có thiên phú, tôi cũng nghĩ như vậy.
Tôi đã thử gom bối cảnh để giao tiếp với bố, hy vọng sau khi tốt nghiệp sẽ làm công việc liên quan.
Bố chỉ cười mà không nói gì, cho rằng đó chỉ là sở thích nhất thời của tôi, không thể coi là sự nghiệp chính đáng được.
Năm tư đại học, tôi nhận được lời mời từ một studio, muốn tôi tham gia sáng tác truyện tranh cho vài bộ tiểu thuyết đang cực kỳ ăn khách, và mức thù lao rất khá.
Thế nhưng dưới sự khuyên bảo của bố, tôi đã từ bỏ công việc đó, lựa chọn thi cao học.
Kỳ thi đối với tôi không khó, nhưng quá trình học tập lại vô cùng dày vò.
Tôi rất nhanh đã hối hận rồi.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ôn Nhã
Tác giả: Lệ Chi Khí Thủy Thủy
Cập nhật: 17:48 01/07/2026
Khi Tôi Có Thể Hàn Tàu Sân Bay, Cả Làng Đều Ngơ Ngác
Tác giả: Nhật Ký Ngược Gió
Cập nhật: 17:40 01/07/2026
Bé Câm Omega Mang Theo Cực Phẩm Chạy Trốn
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:01 12/04/2026
Say Rượu Lỡ Hôn Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 12:11 10/04/2026
Mang Nhiệm Vụ Liếm Cẩu Nam Chính, Tôi Liềm Nhầm Phản Diện
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 20:23 05/04/2026