Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 5

Chương 5/11

Audio chương

9

Nhờ có Giang Vọng, dường như cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi anh giúp đỡ tôi, trong lòng tôi luôn canh cánh ý định muốn báo đáp anh.

Thế là cuối tuần, tôi đến trung tâm thương mại mua một chiếc bút máy sáu ngàn tệ, định tặng cho Giang Vọng.

Sáng sớm, tôi đến trường thật sớm, ngồi ở vị trí cuối cùng của dãy bàn, dán mắt vào cửa sau.

Ngay khoảnh khắc Giang Vọng bước vào, tôi đưa món quà cho anh.

"Giang Vọng, cảm ơn cậu."

"Không cần."

"Cậu không thích bút máy sao? Vậy lần sau tôi tặng cậu món quà khác được không? Cậu thích cái gì?"

"Không cần."

"Tại sao?"

"Có thể đừng làm phiền tôi được không?"

Sắc mặt tôi tái nhợt, không dám làm phiền anh thêm nữa.

Thế nhưng, tôi vẫn trở thành trò cười mới.

Khi anh không có ở đó, có người trong lớp bóp giọng bắt chước lại lời tôi đã nói.

"Giang Vọng, cậu không thích bút máy sao? Vậy lần sau tôi tặng cậu món quà khác được không? Cậu thích cái gì?"

"Có thể đừng làm phiền tôi được không!"

"Ha ha ha ha ha ha ha... Hạ Tri Hứa vậy mà lại thích Giang Vọng! Buồn cười chết mất! Cô ta không lẽ tưởng Giang Vọng giúp đỡ là vì thích cô ta chứ? Người ta chẳng qua thấy cô ta ngu ngốc nên thương hại thôi, mà cô ta đã mắt sáng rực lao vào rồi, quả nhiên mạch não của 'chị bút máy' không giống người bình thường."

"Đừng nói nữa, loại người như cô ta ngay cả bài toán cũng không làm nổi, sao có thể phân biệt được là thương hại hay là thích chứ."

"Này! Hạ Tri Hứa, tôi thích máy chơi game, cô có tặng tôi bản mới nhất không? Giang Vọng không thích cô, tôi có thể miễn cưỡng thích cô một chút!"

Tôi ghét việc đối phương đem bản thân ra so sánh với Giang Vọng.

Đây là lần đầu tiên tôi cãi nhau với người khác.

"Tại sao tôi phải tặng máy chơi game cho cậu? Cậu vừa xấu, học lại kém, còn hôi miệng nữa!"

"Mày nói lại lần nữa xem!"

"Tôi không."

Ngay khoảnh khắc đối phương định đánh tôi, tôi lấy điện thoại từ trong hộc bàn ra rồi báo cảnh sát.

"Hạ Tri Hứa! Mày điên rồi à!"

"Cậu mới điên ấy."

Sau đó, nhà trường giáo dục cả hai đứa tôi một trận, bảo tôi sau này có vấn đề gì thì tìm thầy cô, không được tùy tiện báo cảnh sát.

Tôi đâu có ngốc thật, tại sao không được báo cảnh sát chứ.

Vì tôi nhất quyết không buông lời xin lỗi, sau khi sự việc ầm ĩ lên, bố tôi đã đến trường.

Khoảnh khắc đó, tôi thực sự rất sợ bố sẽ bỏ rơi mình ngay tại chỗ.

Nhưng tôi không muốn lùi bước.

Giang Vọng là người duy nhất đã từng giúp đỡ tôi.

Tôi không muốn khi người khác chế giễu tôi lại mang cả Giang Vọng ra làm trò đùa, nếu lần sau họ còn lấy anh ấy ra làm trò đùa, tôi vẫn sẽ báo cảnh sát.

Tôi không biết bố đã nói chuyện gì với ban giám hiệu, nhưng sau đó tôi không bao giờ nhìn thấy người bạn kia nữa.

Tôi cứ ngỡ bố quan tâm đến tôi, nhưng ông lại bảo tôi lần sau đừng gây thêm rắc rối cho ông nữa, cũng đừng yêu sớm, ngay cả khi đối phương là người đứng đầu toàn trường.

"Con không có."

"Dù con có hay không, cũng đừng làm mất mặt bố ở bên ngoài, con nghĩ đối phương sẽ thích con sao? Con nên học cách tự trọng tự yêu lấy bản thân mình. Bố cho con tiền, không phải để con dùng tiền theo đuổi những thứ không thuộc về mình."

Tôi hiểu ý nghĩa thực sự mà bố muốn biểu đạt, ông muốn tôi, đừng cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

Tôi thực sự không ngốc như ông nghĩ.

Tôi nghe hiểu tiếng người.

Cũng có tự biết mình biết ta.

Năm lớp mười hai, bạn bè trong lớp mới đối xử với tôi khá ổn, tôi đã có thêm những người bạn mới.

Ngày trước kỳ nghỉ đông, tiết tự học cuối cùng không có giáo viên.

Họ nói muốn chơi trò chơi với tôi.

Vốn dĩ tôi muốn từ chối, nhưng vì khó khăn lắm mới có được bạn mới, tôi vẫn đồng ý.

Chúng tôi chơi trốn tìm rất trẻ con.

Tôi trốn trong nhà vệ sinh, trốn rất lâu mà chẳng có ai đến tìm tôi.

Tòa nhà giảng dạy trở nên yên tĩnh, cuối cùng ánh đèn cũng dần tắt ngóm.

Tôi nhận ra, có lẽ sẽ chẳng có ai đến tìm tôi nữa đâu.

Ngay lúc tôi định mở cửa ra, thì phát hiện cửa thế nào cũng không mở được.

Tôi không khóc cũng chẳng buồn.

Thế giới của tôi vốn dĩ đã như vậy rồi.

Tôi đợi trong bóng tối rất lâu, lâu đến mức sắp thiếp đi thì cửa được mở ra.

Tôi mỉm cười nói: "Cậu tìm thấy tớ rồi."

10

Nhưng tôi không ngờ tới, người đến tìm tôi lại là Giang Vọng.

Cây cỏ vốn âm thầm lớn lên trong bóng tối như tôi, trong khoảnh khắc đó, dường như đã được ánh sáng chiếu rọi.

Giang Vọng, anh ấy đã tìm thấy tôi.

Anh nheo đôi mắt dài, nhìn tôi với vẻ mặt u ám khó hiểu.

Sau một lúc lâu, anh lên tiếng: "Đừng chơi với họ nữa."

Tôi giữ nụ cười trên môi, nói với anh.

"Nhưng từ nhỏ đến lớn, chỉ có họ là chịu chơi với tớ. Hồi nhỏ, những người xung quanh đều sợ chơi với tớ, sợ bị lây thành đồ ngốc, nhưng giờ tớ hiểu ra rồi, chơi với tớ sẽ không bị lây đâu."

Thực ra, tôi từng lén đến bệnh viện làm kiểm tra, kết quả IQ là 86, bác sĩ nói tôi hoàn toàn bình thường, nằm trong khoảng chỉ số thông minh của người bình thường, không hề chậm phát triển.

Dù có chậm phát triển, bác sĩ cũng đã nói, bệnh đó không hề lây lan.

"Giang Vọng, cậu không nhận quà của tôi, có phải cũng sợ bị tôi lây thành đồ ngốc không? Tôi thật sự không lây bệnh đâu, cậu đừng sợ."

Hồi nhỏ, tôi đã từng ước gì mình có thể lây bệnh, thế nên khi ở cùng mẹ kế tôi cũng không phản kháng, còn nhổ nước bọt vào thức ăn của bà ta.

Nhưng hoàn toàn vô ích.

"Giang Vọng, tôi nói thật đấy."

Anh thở dài.

"Tôi biết."

Phải rồi, Giang Vọng thông minh như thế, chắc chắn anh ấy biết mà.

Tôi thu lại nụ cười cứng đờ trên mặt, cúi đầu xuống.

Khoảnh khắc này, tôi đột nhiên thấy tủi thân, rất muốn khóc.

Khi bị bạn học mắng là đồ ngốc, bị giáo viên mắng là não lợn, bị mẹ kế đe dọa, bị bố ghẻ lạnh cho là mất mặt, tôi đều không khóc.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc Giang Vọng nói anh ấy biết, nỗi tủi thân của tôi dường như đột nhiên được người khác nhìn thấu.

"Vậy tại sao họ lại đối xử với tôi như thế?"

Giang Vọng bình thản trả lời: "Có lẽ là vì tự ti với sự ngu dốt của chính mình, nên muốn tìm cảm giác ưu việt từ phía cậu, họ chỉ là vừa ngu vừa ác, cậu không cần phải cố hiểu suy nghĩ của họ, cậu không cùng loại với họ đâu."

Hóa ra là vậy.

Vậy trong lòng Giang Vọng, tôi là người như thế nào?

Tôi không dám hỏi.

"Ra ngoài đi, tôi đưa cậu về nhà."

"Thật ạ?"

"Ừ."

"Giang Vọng, cậu yên tâm, tôi sẽ không nói cho ai biết cậu đưa tôi về nhà đâu."

"Tại sao?"

"Như vậy mọi người sẽ không chế giễu cậu."

Mặc dù họ vừa ngu vừa ác, nhưng tôi vẫn không hy vọng họ nói điều không hay về Giang Vọng.

Giang Vọng không nói gì.

"Tôi cũng sẽ không nói chuyện với cậu ở trường đâu."

Giang Vọng thông minh như thế, học hành giỏi giang như thế, còn có nhiều việc quan trọng hơn phải làm, tôi không nên quấy rầy anh, tôi sẽ cố gắng tự mình thấu hiểu thế giới này.

Dù sao thì khi anh chưa xuất hiện, tôi cũng đã tự mình lớn lên, và học được rất nhiều thứ.

Tôi chỉ là lớn chậm hơn người khác thôi, chứ tôi không phải là não heo!

"Hạ Tri Hứa."

"Dạ?"

"Thôi bỏ đi, tùy cậu."

Lúc chia tay, tôi lấy hết can đảm hỏi anh: "Tôi có thể xin số điện thoại của cậu không?"

"Được."

Thế là tôi có được số điện thoại của Giang Vọng, nhưng tôi chưa bao giờ liên lạc với anh.

Tôi biết, chúng tôi không thuộc về cùng một thế giới, làm bạn cũng là điều không thể.

Dù sao thì khoảng cách giữa chúng tôi, chính là khoảng cách giữa người đứng nhất và người đứng bét bảng.

Nhưng tôi vẫn nảy sinh những suy nghĩ không nên có.

Tôi không có ý định để tình yêu thầm kín này nhìn thấy ánh mặt trời.

Tôi nghĩ, chắc chắn là do tôi vẽ tranh anh quá nhiều, mới khiến mẹ kế phát hiện ra bí mật này.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Chuyện Cũ Kinh Quảng

Chuyện Cũ Kinh Quảng

Tác giả: Cái gì gọi là quả lê cơ chứ

Cập nhật: 16:38 03/06/2026
Bác Sĩ Tống, Trời Tối Rồi Xin Hãy Nhắm Mắt

Bác Sĩ Tống, Trời Tối Rồi Xin Hãy Nhắm Mắt

Tác giả: Tiramisu Mia

Cập nhật: 23:33 04/06/2026
Tôi Và Thụ Chính Nguyên Tác HE Rồi

Tôi Và Thụ Chính Nguyên Tác HE Rồi

Tác giả: Dương Tiểu Nhã

Cập nhật: 23:08 04/06/2026
Ngư Mục

Ngư Mục

Tác giả: A Phù

Cập nhật: 20:29 02/06/2026
Yểu Nhiên Như Mộng

Yểu Nhiên Như Mộng

Tác giả: Phi Ý Sở Tư

Cập nhật: 17:02 03/06/2026