Chương 10
Chương 10/12
Audio chương
Tiết Đông chí.
Dì Vương hộ lý mang từ nhà đến món sủi cảo nhân thịt heo dưa cải muối.
Dì ấy là một người rất tốt, nhanh nhẹn, khỏe mạnh lại còn thích sạch sẽ.
Khi chăm sóc tôi dì ấy rất dụng tâm, ngày nào cũng lau rửa, lật người cho tôi.
"Nhà tự gói đấy, con gái dì đặc biệt thích ăn món này!"
Dì ấy vừa nói, vừa dùng thìa đưa một cái đến bên miệng tôi.
"Đông chí thì phải ăn sủi cảo, năm sau mới không bị nứt nẻ vì cóng lạnh." Dì ấy nói những lời tốt lành may mắn.
"Cháu cảm ơn dì Vương."
Tôi há miệng đón lấy.
Nhai vài cái, trong miệng đắng ngắt không ăn ra được mùi vị gì.
Tôi mỉm cười nói với dì ấy: "Ngon thật đấy ạ! Nhân dưa cải muối đúng là kích thích vị giác."
Dì ấy cười híp cả mắt: "Thế thì ăn thêm hai cái nữa đi."
Đang nói chuyện thì điện thoại reo lên.
"Alô, Lâm Khê, tôi mua cho cô món bánh trôi hoa hồng Lâm Ký đang rất hot hiện nay này."
Đầu dây bên kia Tống Nhiên đang lái xe.
Anh ta lầm bầm làu bàu: "Cũng chẳng biết là cái món bánh trôi hiếm lạ gì nữa, xếp hàng tận ba tiếng đồng hồ liền!
"Nghe nói là cái món bắt buộc phải ăn trong mùa đông năm nay, ăn vào phúc khí dồi dào cuồn cuộn, cô đừng có ngủ đấy nhé, đợi tôi một chút!"
"Được!" Tôi đáp lại, "Lái xe cho cẩn thận nhé, tuyết rơi rồi, chú ý an toàn."
Cúp điện thoại, tôi liền không ăn sủi cảo nữa.
Để dành bụng một chút, đợi Tống Nhiên.
Lúc dì Vương đi rửa bát, tôi nằm trên giường, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm nhìn trận tuyết lớn đang bay lượn ngập trời.
Bỗng nhiên, dường như có một chút cảm ứng tâm linh.
Tôi đưa tay ôm lấy chú gấu bông đặt ở bên gối, cuộn tròn cơ thể lại, giống như một bào thai trong bụng mẹ vậy.
Tôi đã tự mua sẵn đất nghĩa trang cho mình, đặt sẵn người dẫn chương trình tang lễ, còn chuẩn bị rất nhiều tiền vàng mã, thuê người đốt cho tôi.
Sợ xuống dưới địa phủ không có ai đốt giấy tiền cho thì sẽ biến thành con ma nghèo mất.
Tôi còn chuẩn bị trước tiền mừng tuổi và kẹo bánh cho lũ trẻ trong bệnh viện nữa.
Mua đồ dưỡng da tặng cho cô y tá trẻ tuổi chăm sóc tôi và cả dì Vương nữa.
Căn nhà còn lại thì để lại cho tên ngốc Tống Nhiên kia, anh ta không thiếu tiền, nhưng cứ để lại cho anh ta làm một vật kỷ niệm vậy.
Chỉ là...
Không được ăn bánh trôi rồi.
Đầu óc tôi bắt đầu trở nên trì độn, sự đau đớn liên tục quấn thân bấy lâu nay đang từ từ rút đi.
Một luồng dòng nước ấm áp càn quét qua cơ thể, tôi cảm thấy người nhẹ bẫng giống như đang bay lơ lửng trên tầng mây vậy.
Tôi vắt óc suy nghĩ, muốn nghĩ ra một lời trăng trối thật thể diện lịch sự.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì bên cạnh cũng chẳng có ai, nói cho ai nghe đây chứ?
Tôi khép chặt hai cánh tay lại, ép chặt chú gấu bông đồ chơi vào trước ngực, nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm tuyết lần cuối cùng.
"Bố, mẹ..."
Ngày Tết Dương lịch.
Nên: Cưới hỏi, xuất hành, an táng, cầu con.
Hôm nay là ngày kết hôn của Tống Vân và Trình Thành.
Sau sự cố ngày sinh nhật của Tống Vân, hai người họ với hình tượng nạn nhân đau khổ đã thu hút được không ít lượng tương tác.
Lễ cưới của hai người họ ngày hôm nay, kể từ sau khi thông báo ngày giờ tổ chức hôn lễ, đã luôn duy trì được độ quan tâm rất cao.
Tống Vân dịu dàng hiền thục lo cho gia đình thì không giả, nhưng cô ta sẽ không có thù với tiền bạc, thế là đã đưa ra quyết định livestream đám cưới của mình.
Vừa thu hút sự chú ý, vừa đem chuyện cô ta có được Trình Thành tuyên bố cho cả thế giới cùng nghe.
Cô ta mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, ngồi trước điện thoại, giới thiệu với các cư dân mạng đang xem livestream về câu chuyện của cô ta và Trình Thành.
"Mọi người nhìn chiếc bàn này xem, chính là được cải tạo từ chiếc cửa chính ban đầu của nhà em đấy, anh Thành luôn rất hay làm mất đồ, quên mang chìa khóa, thế là cứ gõ cửa sang nhà em ăn chực cơm."
Tống Vân nói đoạn, khuôn mặt tràn ngập sự ngọt ngào cười híp cả mắt lại.
Bình luận đạn mạc trong phòng livestream lập tức có người reo hò: 【Ngọt ngào quá đi mất, chèo thuyền cặp này đến chết thì thôi.】
Toàn là các fan cp của Trình Thành và Tống Vân.
Lúc này lại có bình luận hỏi: 【Xem thời gian thì có phải là đến lúc đến đón cô dâu rồi không nhỉ?】
Qua lời nhắc nhở của livestream, Tống Vân cũng tràn đầy mong đợi.
Cô ta cụp mắt khẽ vuốt ve vùng bụng dưới của mình.
Vào chính ngày sinh nhật của cô ta, Trình Thành toàn thân đầy thương tích đã say đến mức bất tỉnh nhân sự trong quán bar.
Trong đầu nghĩ đến khuôn mặt của Lâm Khê, và những lời cô ấy từng nói.
Tống Vân rốt cuộc đã chủ động bước ra bước đi đó, đưa Trình Thành đến khách sạn.
Một người tỉnh, một người say.
Tống Vân đã nhận được một món quà nhỏ ngọt ngào.
Mặc dù trong miệng Trình Thành không ngừng gọi tên của Lâm Khê, nhưng Tống Vân rất có lòng tin, Trình Thành là một người rất dễ dỗ dành, cô ta nhất định sẽ giành được thắng lợi cuối cùng.
Tống Vân không kìm nén được, nhếch khuôn miệng lên cười.
Nụ cười của cô ta tự nhiên bị mọi người trêu chọc đùa vui.
Thế nhưng một đương sự khác của đám cưới, trạng thái lại không được tốt cho lắm.
Chiếc xe hoa đón dâu đang di chuyển trên đường, Trình Thành ngồi ở hàng ghế sau, bên cạnh đặt một bó hoa hồng đỏ tươi rói.
Anh ta không ngừng hút thuốc lá, khói thuốc từ khe hở mở ra của cửa sổ xe tràn ra ngoài.
Người lái xe là Lưu Ba, bạn của Trình Thành, dáng người mập mạp tròn trịa lúc nào cũng cười híp mắt.
Anh ta nắm vô lăng, thông qua gương chiếu hậu, nhìn thấy Trình Thành hút thuốc một cách không tiết chế, nhịn không được bèn khuyên nhủ: "Trình Thành, ngày đại hỷ hôm nay, hút ít thôi."
Trình Thành nhìn ra ngoài cửa sổ, coi như không nghe thấy gì.
Lưu Ba rốt cuộc cũng nổi cáu: "Cậu nói xem cậu đấy, bây giờ Tống Vân đã mang thai rồi, cậu nên gánh vác trách nhiệm cho thật tốt, cái bộ mặt như đưa đám kia là để cho ai xem hả?"
Lưu Ba trong nhóm người này là người lớn tuổi nhất, tròn trịa khéo léo nhất, nhìn thấy Trình Thành bộ dạng này đều nhịn không được mà nổi giận.
Trình Thành rốt cuộc cũng quay đầu lại: "Nhưng mà, đó chỉ là một lần duy nhất..."
Một lần nhận nhầm, một lần ngoài ý muốn sao?
Anh ta lí nhí: "Tôi đối với Tống Vân không phải là tình yêu."
Thời niên thiếu, anh ta từng giấu Tống Vân ở nơi sâu nhất trong tim, nhưng sau này anh ta đã có Lâm Khê rồi.
"Tôi thực sự chỉ coi Tống Vân là bạn bè thôi."
Lưu Ba suýt chút nữa thì một chân đạp phanh xe: "Bạn bè?
"Thực sự là bạn bè thì tại sao cậu luôn vì Tống Vân mà cãi nhau với Lâm Khê?"
"Cái kiểu người gì mà nửa đêm không ở bên cạnh bạn gái đã tính đến chuyện cưới xin, lại hẹn hò với bạn đi dạo quanh trường cũ, ngắm sao trời hả?"
"Trước khi cậu và Lâm Khê chia tay, cậu đã bao lâu rồi không về nhà? Không, nên nói là, đến tận bây giờ cậu đã từng về nhà chưa?"
Mỗi khi Lưu Ba nói một câu, bả vai của Trình Thành lại sụp xuống một phân: "Anh ơi, em không dám về."
Anh ta đau khổ ôm lấy trán mình: "Cứ nghĩ đến việc Lâm Khê và Tống Nhiên sẽ ở bên nhau..."
"Là em lại ghen tức đến phát điên lên được."
Câu nói cuối cùng, gần như là được Trình Thành nghiến răng nghiến lợi rít ra từ kẽ răng.
Thế trước đây làm cái gì rồi?
Lưu Ba với tư cách là bạn tốt chung của Trình Thành và Tống Nhiên, anh ta nuốt câu nói này ngược vào trong.
Cũng không tiện định đoạt xem trong bốn người này rốt cuộc là ai đã phụ bạc ai.
Nhưng anh ta hiểu rõ, Trình Thành tuyệt đối không hề vô tội!
Tống Vân dù cho có lòng, nhưng hành vi không có vạch ra ranh giới rõ ràng của Trình Thành mới chính là căn nguyên thực sự.
Trình Thành luôn tự tin một cách mù quáng, cảm thấy Lâm Khê sẽ đứng nguyên tại chỗ để đợi anh ta, bất kể anh ta có làm ra chuyện gì đi chăng nữa.
Anh ta đã bị chiều hư rồi.
Mặc dù không biết Lâm Khê và Tống Nhiên, hai kẻ vốn như nước với lửa tại sao lại đi đến được với nhau.
Nhưng hiện tại Trình Thành tuyệt đối là đáng đời, tự làm tự chịu.
Lưu Ba có chút thất vọng về anh ta, thở dài một tiếng: "Được rồi, đã đi đến bước này rồi thì hãy sống cho thật thiết thực vững vàng đi."
"Những chuyện đã qua, thì cứ để cho nó qua đi."
Chỉ là đáng tiếc cho tình bạn nối khố anh em từ thuở nhỏ, bây giờ lại trở mặt thành thù.
Lưu Ba không khuyên bảo nữa, Trình Thành cũng cụp đầu im lặng không nói một lời.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Chúng Ta Mới Là Xứng Đôi Nhất
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 23:40 28/06/2026
Cô Bé Trên Chiếc Xích Đu
Tác giả: Trang Chu Mê Điệp
Cập nhật: 23:14 28/06/2026
Từ Đó, Kinh Thành Chẳng Còn Mùa Đông!
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 15:34 03/04/2026
Công Chúa Mất Trí Và Tiểu Hầu Gia Lặng Thầm
Tác giả: Nhất Phủng Vọng Thư
Cập nhật: 17:13 02/04/2026
Không Thể Trêu Đùa
Tác giả: Hạnh Dung Lô
Cập nhật: 20:13 26/06/2026