Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio

  • Nạp xu
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 1

Chương 1/11

Audio chương

Vào cái ngày chuyển đến nhà mới, thời tiết rất nóng.

Khu chung cư mới có cảnh quan xanh và các tiện ích công cộng rất tốt, tiền thuê nhà cũng nằm trong khả năng chi trả của một tác giả truyện tranh nghèo kiết xác như tôi.

Bà chủ nhà rất nhiệt tình, nói rằng hàng xóm nhà bên là bác sĩ, giờ giấc sinh hoạt lành mạnh, yên tĩnh, chưa bao giờ làm phiền người khác.

Tôi vô cùng hài lòng, ký hợp đồng ngay tại chỗ.

Sáu giờ chiều, tôi chuyển chuyến đồ cuối cùng.

Ôm hai thùng các-tông, đeo một chiếc ba lô siêu to khổng lồ, kẹp bảng vẽ đồ họa dưới nách, tôi khó khăn nhích ra khỏi thang máy.

Các thùng giấy xếp cao quá, tôi chỉ có thể nghiêng đầu để nhìn đường.

Vừa đi được hai bước, cái thùng ở trên cùng liền chao đảo.

Tôi theo phản xạ đưa tay ra đỡ, kết quả là bảng vẽ trong ngực lại trượt xuống tiếp.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một bàn tay trắng lạnh và thon dài từ bên cạnh vươn tới, giúp tôi đỡ lấy thùng giấy.

Tôi ngẩng đầu lên, trước tiên nhìn thấy một đoạn cổ tay áo sơ mi trắng, sau đó là góc nghiêng khuôn mặt đang hơi cúi xuống của người đàn ông.

Sống mũi cao, đôi mắt sâu, đôi môi mỏng gợi cảm, đeo kính gọng bạc.

Đẹp trai đến mức đại não tôi đơ ra trong giây lát.

Tôi trân trân nhìn anh ấy hai giây, mới phản ứng lại, liên tục nói cảm ơn.

Anh liếc nhìn tôi, tầm mắt từ góc trán ướt đẫm mồ hôi của tôi lướt xuống món đồ trong ngực tôi, rồi rất nhanh lại thu về.

"Mới chuyển đến à?"

Giọng nói cũng rất hay, trầm ấm và có độ vang từ tính.

Tôi "vâng vâng" hai tiếng.

Anh không nói gì, trực tiếp cầm lấy chiếc thùng ở trên cùng giúp tôi.

Cánh tay quả thực đã mỏi nhừ sắp đứt rời, thế nên tôi cũng không khách sáo, trực tiếp hóa thân thành cỗ máy cảm ơn vô cảm.

Anh mang thùng giấy vào nhà giúp tôi.

Tôi đi theo sau anh, bỗng nhiên có chút hối hận vì hôm nay mình ăn mặc quá tùy tiện.

Tóc tai buộc lộn xộn, áo phông đẫm mồ hôi, trông tôi xám xịt nhếch nhác hết chỗ nói.

Đường nét cơ bắp trên cánh tay người đàn ông rất rõ ràng, động tác cúi người đặt thùng giấy vô cùng dứt khoát.

Khi anh đứng thẳng người dậy, tầm mắt anh rơi trên mặt tôi, bỗng nhiên khựng lại.

Người đàn ông đứng cách tôi nửa bước chân, rũ mắt nhìn tôi, thần sắc thoáng hiện lên vẻ chần chừ.

"Em... có xịt nước hoa không?"

Tôi ngẩn người.

"Không có ạ."

Ai chuyển nhà mà lại đi xịt nước hoa chứ, bây giờ tôi có thể giữ cho bản thân không bốc mùi chua đã được xem là quá mức giữ thể diện rồi.

Anh không nói gì ngay, tầm mắt rời khỏi mặt tôi, giống như đang suy ngẫm điều gì đó, rồi lại chuyển về.

Anh đột nhiên xích lại gần tôi, ngửi ngửi kỹ lưỡi, sau đó mang theo chút do dự mà lên tiếng:

"Có ai từng nói với em chưa, trên người em có một mùi hương... rất đặc biệt không?"

Đột ngột thốt ra một câu như vậy, thực sự rất đáng sợ.

Ý định nóng bừng trên mặt tôi phút chốc tan biến, chỉ còn lại sự hoảng sợ.

Tôi cúi đầu ngửi ngửi cổ tay áo của mình, lại ngửi ngửi cánh tay, lòng lạnh ngắt một nửa.

Chẳng lẽ là hôi nách sao.

Tôi khó khăn ngẩng đầu lên: "Rõ lắm à anh?"

Anh ngẩn ra, lập tức phủ nhận: "Không phải mùi đó."

Tôi càng hoảng hơn: "Anh nói thật đi, em chịu được mà."

"Thật sự không phải."

Giống như đột nhiên nhận thức được điều gì đó vô cùng khó tin, trên mặt anh thoáng qua một tia ngỡ ngàng.

Lúc nhìn lại tôi, thần sắc của anh có chút kỳ lạ.

Tầm mắt dừng lại trên mặt tôi, rất nhanh lại dịch đi chỗ khác.

Anh trầm giọng nói: "Là mùi rất dễ chịu."

Tôi ôm bảng vẽ đồ họa, chết trân tại chỗ.

Cảm giác hoảng sợ chưa tan hẳn, một cảm giác nóng rực khó hiểu lại từ sau tai bò lên.

Anh dường như cũng nhận ra câu nói này hơi quá giới hạn, không đứng lại lâu thêm nữa, chỉ nói mình tên là Hạ Sĩ Niên, ở ngay nhà bên cạnh, có chỗ nào cần giúp đỡ thì cứ tìm anh, rồi xoay người bước ra cửa.

Tôi đứng ngẩn trong phòng khách một lúc lâu.

Trước khi cửa khép lại, tôi nhìn thấy anh bước vào căn hộ 602 bên cạnh.

Hóa ra đây chính là người hàng xóm làm bác sĩ mà bà chủ nhà đã nhắc đến.

Tôi đứng yên tại chỗ, cúi đầu ngửi lại bản thân mình.

Mùi gì mà dễ chịu cơ chứ?

Sao tôi ngửi hoài không thấy nhỉ?

Ngày đầu tiên chuyển nhà, dọn dẹp phòng ốc bận rộn đến tận mười giờ đêm.

Nhà bên cạnh vẫn luôn rất yên tĩnh, như thể không có ai ở, xem ra cách âm của căn nhà này khá ổn.

Tôi nhìn chiếc bàn làm việc cuối cùng cũng ra dáng ra hình, tâm trạng tốt lên rất nhiều.

Tôi là một hoạ sĩ truyện tranh thiếu nữ, nhịp sống sinh hoạt hằng ngày rất không lành mạnh.

Ban ngày ngủ, ban đêm vẽ bản thảo, có cảm hứng thì cơm nước cũng có thể quên luôn.

Bút danh của tôi là "Bạo Xào Lật Tử" (Hạt dẻ rang lửa lớn), đúng như cái tên, vừa nhây vừa lầy.

Hằng ngày chuyên đăng tải truyện tranh tình yêu trên trang web, thỉnh thoảng còn vẽ chút phúc lợi cho fan, có một lượng lớn fan trung thành luôn ủng hộ.

Lần chuyển nhà này chủ yếu là vì nơi ở trước kia cách nhà tổng biên tập quá gần.

Tổng biên tập lại ở ngay tầng dưới nhà tôi.

Mỗi lần đến nhà tôi giục bản thảo, đều giống như những chiếc xương trong chân gà rút xương mà không được lọc sạch vậy, mang đến cho người ta một sự kinh ngạc đầy lo sợ.

Giây trước tôi còn đang nằm trên sofa xem phim ngắn, giây sau chuông cửa vừa reo, giọng cô ấy đã luồn qua khe cửa chui vào: "Lật Tử, em ở nhà đúng không? Chị thấy đơn đồ ăn ngoài của em tới rồi."

Cực kỳ kinh hoàng.

Sau khi chuyển đến khu chung cư mới, cuối cùng tôi cũng lấy lại được sự tự do của mình.

Tự do đến mức dù trong nhà đã dọn dẹp xong xuôi nhưng tôi vẫn không muốn vội vã vẽ bản thảo, giữa đêm hôm khuya khoắt sau khi tắm rửa xong thì ngồi bệt dưới sàn phòng ngủ ăn mì lạnh, tiện thể buôn dưa lê bán dưa chuột với cô bạn thân.

Cô bạn thân hỏi tôi: "Nhà mới thế nào?"

Tôi hết lời khen ngợi, nhân tiện nhắc đến vị bác sĩ nam đẹp trai ở nhà bên cạnh.

Cô bạn lập tức cười gian tà: "Khai chi tiết xem đẹp trai cỡ nào đi."

Trong đầu không kiểm soát được mà hiện lên bàn tay vừa đỡ lấy thùng giấy, cổ tay áo sơ mi trắng, cùng với câu nói "Mùi rất dễ chịu".

Tôi hắng giọng: "Nói thế này đi, nam chính trong bộ truyện tiếp theo của tớ chuẩn bị lấy nguyên mẫu từ anh ấy đấy."

Cô bạn hét oai oái: "Đẹp trai đến mức độ này cơ á? Mẹ kiếp, sao tớ lại kết hôn sớm thế này chứ! Phước đức kiểu này sao không để tớ hưởng thụ với!"

Tôi ngẫm nghĩ tỉ mỉ: "Nam chính kiểu lạnh lùng cấm dục đúng là đọc hoài không chán nha, loại người này mà yêu đương chắc chắn phản ứng tương phản sẽ rất lớn cho mà xem."

Cô bạn: "Ví dụ như?"

Tôi thốt lên theo bản năng: "Ví dụ như người trông càng cấm dục, lúc hôn chắc chắn sẽ càng hung dữ ấy chứ."

Vừa dứt lời, nhà bên cạnh bỗng truyền đến tiếng đồ vật nặng rơi xuống đất.

Tôi ngẩn người, quay đầu nhìn sang bức tường.

Bên đó nhanh chóng trở lại yên lặng.

Tôi không để tâm lắm, lại tiếp tục cùng cô bạn bép xép nói nhảm.

Càng tán gẫu lại càng nảy sinh cảm hứng, tiện tay với lấy chiếc máy tính bảng bên cạnh, tạo một bản vẽ mới.

Thiết lập nhân vật trong đầu từ từ rõ ràng, ngòi bút vẽ càng lúc càng thuận tay, lông mày và đôi mắt của nam chính trong bản phác thảo dần dần thành hình.

Vẽ được một nửa, tôi bỗng dừng lại.

Không đúng, sao đôi lông mày và ánh mắt này càng nhìn càng giống số 602 nhà bên thế nhỉ?

Tôi trân trân nhìn màn hình ba giây, rất nhanh đã vứt bỏ mọi gánh nặng đạo đức, tiếp tục vẽ tiếp, vừa phóng khoáng bàn luận tiếp về thiết lập nhân vật nam chính mới với cô bạn thân.

Đằng nào thì anh ta cũng có biết đâu cơ chứ.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Năm Ấy Buồng Tối Gặp Trăng Sáng

Năm Ấy Buồng Tối Gặp Trăng Sáng

Tác giả: Nhược Minh Nhật Thiên Tình

Cập nhật: 17:47 17/09/2026
Mưa Xuân Chở Thuyền

Mưa Xuân Chở Thuyền

Tác giả: Chiến Binh Cá Cay Tê

Cập nhật: 13:56 19/09/2026
Tri Ý

Tri Ý

Tác giả: Cửu Kim

Cập nhật: 13:00 03/05/2026
Sau Khi Tỏ Tình Thất Bại

Sau Khi Tỏ Tình Thất Bại

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 12:41 25/04/2026
Phù Sinh Niệm

Phù Sinh Niệm

Tác giả: Hàn Quất Hữu

Cập nhật: 16:28 02/04/2026