Chương 5
Chương 5/8
Audio chương
Vạn nhất đây cũng là một phần trong kế hoạch trả thù tôi của Giang Bắc Ngạn thì sao?
Bởi vì tôi giả vờ làm người đồng tính để theo đuổi hắn, cho nên hắn tạo ra dấu vết trên cổ tôi, để cho tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi bị đè.
Cố thiếu gia từng bắt nạt Giang Bắc Ngạn giờ biến thành "vợ" của hắn, Giang Bắc Ngạn chiếm hết hời.
Tôi không nghĩ là hắn thích tôi, nếu như thích tôi, tôi vừa chạm vào hắn một cái hắn liền hung dữ với tôi sao?
Tôi quyết định thử lòng Giang Bắc Ngạn.
Còn hai tháng nữa là thi đại học, mỗi buổi tối Giang Bắc Ngạn đều phải ôn tập đến đêm muộn.
Tôi cầm tờ đề toán đi vào phòng sách tìm hắn.
"Giang Bắc Ngạn, tôi có câu này không biết làm, cậu giảng cho tôi chút đi."
Giang Bắc Ngạn mở tờ đề ra, vừa giúp tôi vẽ hình phân tích, vừa viết các bước giảng giải.
Tôi chống cằm, nhìn bờ môi của hắn mấp máy đóng mở.
Dáng môi của Giang Bắc Ngạn mọc rất đẹp, không mỏng không dày, trông rất mềm mại, không biết hôn vào sẽ có cảm giác thế nào.
"Cố An, cậu có đang nghe không đấy?"
Thần trí tôi bay bổng, theo bản năng thốt lên: "Đẹp quá, muốn hôn."
Phòng sách bỗng chốc yên tĩnh trở lại.
Giang Bắc Ngạn không thể tin nổi nhìn tôi.
Tôi cười một tiếng đầy gượng gạo: "Ngại quá, mất tập trung chút."
Trong lòng thì như sóng cuộn biển gầm.
Mẹ kiếp!
Tại sao tôi lại muốn hôn môi Giang Bắc Ngạn?
Xong đời rồi.
Chẳng lẽ đồng tính là bệnh truyền nhiễm, tôi bị lây rồi sao?
Tôi còn chưa thử lòng hắn xong đâu, không thể tự làm rối đội hình được.
Tôi đứng dậy dịch ghế ra, đẩy tờ đề về phía Giang Bắc Ngạn, rồi ngồi dạng chân lên đùi hắn, liếm môi cười một cách vô tội: "Ngồi thế này giảng bài tôi mới có thể nhìn rõ hơn được, thầy Giang."
Cơ hàm của Giang Bắc Ngạn trong nháy mắt siết chặt, sắc mặt thay đổi liên tục, trầm giọng nói: "Cố An, đi xuống khỏi người tôi."
Lại quát tôi.
Trí tò mò của tôi càng thêm nặng, ác ý áp sát vào đùi hắn rồi cựa quậy một chút: "Giang Bắc Ngạn?"
Yết hầu Giang Bắc Ngạn lăn lên lộn xuống, trên mặt lộ ra vài phần thần tình nhẫn nhịn đau khổ: "Đi xuống."
Không biết là có chuyện gì nữa.
Nhịp tim của tôi tăng tốc, vừa căng thẳng lại vừa hưng phấn.
Giang Bắc Ngạn.
Hình như thích tôi thật?
Tôi cả gan vòng tay qua cổ hắn, bàn tay còn lại sờ lên yết hầu của hắn, khẽ ấn ấn.
"Giang Bắc Ngạn, có phải cậu thíc..."
Đôi mắt bị che kín rồi.
Bên tai là tiếng thở dốc nóng bỏng của Giang Bắc Ngạn, hắn khàn giọng nói: "Xin lỗi."
Giang Bắc Ngạn rất hung dữ, lúc hôn môi thì đâm sầm húc hoảng, giống như một con mãnh thú đang đói khát đến cực điểm.
Tôi cảm thấy hơi thở sắp sửa ngưng trệ, đầu óc một mảnh trống rỗng.
Đến khi nằm trên giường rồi, tâm trạng của tôi vẫn chưa thể bình phục được.
Tôi có thể cảm nhận được.
Giang Bắc Ngạn thực sự rất thích tôi.
Thế nhưng, hắn không phải kỳ thị đồng tính sao?
Chẳng lẽ hắn là bị tôi bẻ cong rồi?
Nhưng tôi đâu có phải là người đồng tính thật.
Trai thẳng và người đồng tính là chuyện không thể nào.
Đặc biệt là Giang Bắc Ngạn.
Hôn môi lại hung dữ đến thế.
Nếu như...
Không thể nào đâu.
Mình là trai thẳng...
Mình là trai thẳng...
Mình là trai thẳng...
Một đêm mất ngủ.
Ngày hôm sau, khi chạm mặt với Tương Bản Áp (Giang Bắc Ngạn) trên bàn ăn, luôn có vài phần gượng gạo.
Giang Bắc Ngạn im lặng rất lâu, nhìn về phía tôi: "Tối qua, tôi..."
Tôi vội vàng ngắt lời hắn: "Tôi là trai thẳng, cậu hòng mà lại..."
"Còn hai tháng nữa là thi đại học rồi, những chuyện khác cậu một chút cũng đừng có nghĩ tới!"
Tôi xoa xoa vành tai đang phát nóng, cầm lấy cặp sách rồi nhanh chân đi ra cửa.
May mà chạy nhanh.
Nếu như Giang Bắc Ngạn được đằng chân lân đằng đầu, muốn đối xử với tôi như thế, tôi biết phải làm sao?
Giang Bắc Ngạn không đuổi theo ra ngoài.
Mãi đến tận buổi trưa, hắn mới xuất hiện ở trường học, khóe miệng còn mang theo vết thương.
Tôi đã nói là Giang Bắc Ngạn rất hung dữ mà.
Sắp thi đại học đến nơi rồi còn đánh nhau.
Rõ ràng đến cả tôi và mấy đứa đàn em mà hắn còn đánh không lại.
Để không kích động đến lòng tự tôn của hắn, tôi giả vờ như không nhìn thấy.
Giang Bắc Ngạn cũng lặng im không nói lời nào.
Sột soạt sột soạt.
Hắn thu dọn xong xuôi chiếc bàn của mình, chuyển xuống tận cuối lớp học.
Sau khi dọn dẹp xong chồng sách cuối cùng, Giang Bắc Ngạn bình tĩnh nói: "Cố An, hôm nay tôi sẽ dọn ra khỏi biệt thự."
Tôi sững sờ tại chỗ.
Tuy rằng đuổi Giang Bắc Ngạn ra khỏi cửa là mục đích cuối cùng của tôi, nhưng hắn thế này là có ý gì?
Hôn người ta xong liền chạy.
Đồ biến thái chết bầm không có tinh thần trách nhiệm.
Cho đến tận khi thi đại học, tôi và Giang Bắc Ngạn đều không nói với nhau câu nào.
Những ngày tháng không trêu chọc Giang Bắc Ngạn, trở nên có chút tẻ nhạt.
Tan học về nhà, trong biệt thự cũng lạnh lẽo quạnh hiu.
Thậm chí là về nhà cũ ăn cơm, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Giang Bắc Ngạn.
Chúng tôi dường như đã trở lại thành những người xa lạ như trước kia.
...
Thi đại học xong, lớp trưởng tổ chức đi KTV hát hò, rượu bia uống thả ga.
Mọi người đều chơi hết mình.
Thậm chí những bạn học không dám tỏ tình cũng nhân trò chơi Thật hay Thách để bắt đầu tỏ tình, cả đám đông đều đang hò reo cổ vũ.
Giang Bắc Ngạn ngồi ở góc phòng bao, yên lặng làm một khán giả.
Với tư cách là anh trai, tôi phải rộng lượng một chút.
Tôi bưng ly rượu ngồi xuống bên cạnh hắn: "Cậu thi thế nào rồi?"
Giang Bắc Ngạn dịch người ra phía sau một chút: "Nếu không có gì ngoài ý muốn, thủ khoa không thành vấn đề."
Tôi lơ đãng ừ hử một tiếng: "Ồ."
Giang Bắc Ngạn vừa rồi né tránh tôi là có ý gì, tôi là hồng thủy mãnh thú sao?
Hơn nữa.
Lúc hắn hôn tôi, tôi còn chẳng thèm né.
"Giang Bắc Ngạn, thi xong rồi thì cũng nên về nhà chứ, bố mẹ cũng rất quan tâm cậu."
Giang Bắc Ngạn vẫn thản nhiên nói: "Được, tôi biết rồi."
Phiền chết đi được.
Giả vờ cái gì chứ!
Cái nhuệ khí khiêu khích tôi trước kia của cậu đâu rồi?
Trong lòng tôi rối bời, không chú ý tới việc lá thăm đã bốc trúng chỗ tôi.
"Số 3 và số 7 hôn nhau, ai trong các bạn là số 7, ai là số 3?"
Thẩm Dật chỉ vào tôi nói: "Cố An là số 3!"
Mọi người thảy đều hứng chí bừng bừng: "Số 7 là ai?"
Giang Bắc Ngạn đứng lên: "Tôi."
Các bạn học trong nháy mắt không khí dâng cao: "Ồ~"
"Hôn một cái!"
"Hôn một cái!"
Đều là trò chơi thôi, hôn một cái cũng chẳng sao cả.
"Giang Bắc Ngạn, vậy..."
Giang Bắc Ngạn đi vòng qua tôi, bưng ly rượu lên: "Tôi chọn uống rượu."
"Tôi kỳ thị đồng tính, không hôn được."
Tôi cũng bưng ly rượu lên uống cạn một hơi.
Bản thiếu gia đây hạ mình cho cậu hôn mà cậu còn không thèm.
Tức chết tôi rồi.
Uống uống uống.
Đồ thèm thuồng, ai mà uống lại của cậu cơ chứ!
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Thiên Sư Xem Mắt Pháp Y
Tác giả: Khương Khả Lạc
Cập nhật: 20:02 03/07/2026
Xuyên Vào Truyện Tu Tiên Cùng Cô Bạn Thân
Tác giả: Mujer
Cập nhật: 20:30 03/07/2026
Cô Dâu Của Hà Tiên
Tác giả: Học Giả Mò Cá Cấp Quốc Gia
Cập nhật: 21:10 02/07/2026
Hầu Gia Khẩu Thị Tâm Phi
Tác giả: clover
Cập nhật: 21:29 02/07/2026
Bạch Nguyệt Quang
Tác giả: Tiểu Thất Tử
Cập nhật: 21:38 02/07/2026