Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 4

Chương 4/8

Audio chương

7

Sau khi lập đội xong ở phần thứ hai, công việc tiếp theo là cùng nhau làm đồ ngọt.

Không biết Ôn Tử Chiêm đã cầu xin Trần Quan như thế nào mà lại thuận lợi đổi được thẻ màu với ông ấy.

Kết quả là Hàn Khả Hân và Ôn Tử Chiêm một nhóm, Trần Quan và Hàn Khả Nguyên một nhóm, tôi cùng Trần Điềm và Tống Hành một nhóm.

Trên chiếc bàn dài bày ra một loạt nguyên liệu, Tống Hành quét mắt nhìn sơ qua: "Làm bánh mây đi, cái này khá đơn giản."

Tôi gật đầu: "Gì cũng được, em mù tịt mấy cái này, nghe anh hết."

"Không sao, cứ để anh làm là được."

Trần Điềm vỗ tay hoan hô.

Cư dân mạng trong phòng livestream đầy hứng khởi:

【 A, sao Ôn Tử Chiêm và Hàn Khả Nguyên không cùng một nhóm nhỉ? Tiếc quá hu hu hu, chỉ có thể tìm đường trong đống rác thôi... 】

【 Lầu trên đừng có mà bám vào, không thấy Tử Chiêm nhà chúng tôi đã phiền đến mức phải tìm người khác đổi thẻ rồi à? Hàn Khả Nguyên lần nào ké nhiệt cũng lộ liễu quá nhé, đuổi ra ngoài! 】

【 Ái chà, đừng cãi nhau, các bạn không phát hiện ra một chi tiết sao? Kính râm của Ôn Tri Hạ chạy sang người Tống Hành từ bao giờ thế? 】

【 Wow! Có dưa à?! 】

...

Tống Hành thong thả xắn tay áo lên, đập lòng trắng trứng, nhỏ vài giọt nước cốt chanh, thuần thục dùng máy đánh trứng khuấy lên.

Thấy anh không bảo tôi giúp, tôi chỉ có thể gãi gãi mặt bàn, sờ sờ đống bột mì, giả vờ như mình đang rất bận rộn.

Bên tai lại là một tiếng cười khẽ.

Không cần nghĩ cũng biết anh đang cười cái gì, tôi hơi bực: "Anh đừng có cười, nếu em không làm gì mà cứ đứng bên cạnh nhìn, chắc chắn em sẽ bị cư dân mạng mắng chết cho xem."

"Vậy em giúp anh xắn tay áo lên đi." Anh thản nhiên đưa cánh tay qua.

Tôi sững lại, thấy tay anh đang dính bột mì, Trần Điềm bên cạnh thì đang kiễng chân với lấy mấy viên kẹo dẻo nhét vào miệng.

Ừm, cả hai người này đều bận.

Chạm phải ánh mắt của tôi, Tống Hành khẽ nhếch môi, cánh tay lại đưa về phía trước thêm một chút, có ý trêu chọc: "Ôn Tri Hạ, tính tình của em sao vẫn giống y như hồi trước thế nhỉ..."

Lẳng lặng cuốn thêm cho anh hai vòng ở cổ tay áo, tôi không nhịn được nhỏ giọng nói: "Tính ra thì em lớn hơn anh tận mười tám tháng, dù nói thế nào thì anh cũng phải gọi em một tiếng 'chị' theo Ôn Tử Chiêm chứ..."

"Không gọi."

Tống Hành thản nhiên rút tay về, lại bắt đầu thuần thục khuấy lòng trắng trứng.

Tôi: "..."

"Tống Nhị Cẩu, anh đúng là thay đổi không ít so với hồi trước, hồi đó chỉ biết nổ phân, giờ đã biết nấu ăn rồi."

Động tác của anh khựng lại: "Nếu anh nhớ không nhầm thì hồi nhỏ anh đã giải thích với em rồi, là Ôn Tử Chiêm cứ đòi nổ phân, anh đưa cho nó cái bật lửa hỏng là để muốn đổi cái bật lửa còn tốt trên tay nó xuống..."

"Thế còn chuyện dọa em bằng cả một phòng cóc tía thì sao?"

Khóe mắt anh giật giật: "Đấy là Ôn Tử Chiêm muốn bắt chước nòng nọc tìm mẹ, anh đã nhắc nó đó là cóc rồi, nó không tin."

Tôi liếc anh một cái: "Ồ, dù sao em trai em trí nhớ không tốt, anh muốn nói sao chẳng được."

Tống Hành: "..."

Lòng trắng trứng trong bát thủy tinh dần trắng xóa, Tống Hành lại đổ bột ngô vào, tiếp tục khuấy.

Tôi lại nghĩ đến lời anh nói lúc nãy, hạ thấp giọng hỏi: "Cái giảm giá anh nói lúc nãy, giảm được bao nhiêu phần trăm?"

Nếu có thể giảm 50% thì tôi có cắn răng cũng ký cho bằng được.

"Không giảm giá nữa, giờ tăng gấp đôi." Tống Hành hừ nhẹ một tiếng.

Tôi: "???"

"Em có định kiến với anh lớn như vậy, anh còn giảm giá làm gì?" Ánh mắt anh mang ý vị không rõ ràng, "Hay là em dỗ dành anh chút đi? Anh mà vui lên biết đâu lại…"

"Bùm!"

Một tiếng động lớn từ lò vi sóng đã ngắt lời cuộc đối thoại của chúng tôi.

8

Ôn Tử Chiêm vội vàng ngắt nguồn điện, mở cửa lò vi sóng ra quát: "Chị làm cái gì thế hả?!"

Hàn Khả Hân lúng túng không thôi: "Không phải cậu bảo cần trứng chín sao? Tôi liền bỏ vào lò vi sóng..."

"Trứng gà sao có thể để nguyên quả vào lò vi sóng mà quay được?" Giọng Ôn Tử Chiêm cao vút lên, "Nó sẽ nổ đấy!"

"Tôi không biết..."

Ôn Tử Chiêm vừa lau dọn thành trong của lò vi sóng, vừa cau mày mất kiên nhẫn: "Chị không thể hỏi tôi một tiếng sao? Đây là thường thức mà, chị không biết thật à?"

Nghe đến đây, tôi đại khái đã hiểu rõ ngọn ngành.

Hàn Khả Nguyên ở nhóm bên cạnh tiến lên khuyên nhủ: "Ôn Tử Chiêm, cậu có gì thì bảo ban nhẹ nhàng, không việc gì phải nóng nảy thế, để tôi giúp cậu dọn."

Nói đoạn, Hàn Khả Nguyên rất ân cần thấm ướt khăn lau, tiến lên định giúp một tay.

"Không cần." Ôn Tử Chiêm ghét bỏ tránh sang một bên.

Lúc này, trên màn hình đạn là một trận công kích:

【 Thái độ của Ôn Tử Chiêm là sao vậy? Đang ra vẻ ngôi sao à? Người ta là Hàn Khả Hân cũng có ý tốt mà! 】

【 Người qua đường nói một câu công tâm, cái này gọi là nhiệt tình cộng ngu dốt thành phá hoại... 】

【 Không hiểu nổi, sao thái độ của Ôn Tử Chiêm với Hàn Khả Nguyên lại tệ thế nhỉ? Cho dù không muốn "xào couple" thì dù sao cũng là đồng nghiệp cùng công ty, đâu cần phải sa sầm mặt mũi như vậy... 】

...

Nhìn bầu không khí giương cung bạt kiếm bên kia, tôi khẽ thở dài.

Thằng em ngốc của mình đúng là không giấu nổi tâm sự, cứ thế này chẳng phải sẽ bị cư dân mạng chửi chết sao?

Rõ ràng đang lúc lưu lượng khởi sắc, không thể để nó bị hố được...

Đặt cái bát trong tay xuống, tôi bước về phía đó: "Chuyện nhỏ thôi, đừng giận."

Cơn hỏa khí của Ôn Tử Chiêm vừa thấy tôi liền tắt ngúm, nó không nói gì, cúi đầu lẳng lặng thu dọn lò vi sóng.

Hàn Khả Hân lại chớp mắt cho nước mắt rơi xuống: "Xin lỗi nhé, đã làm phiền mọi người rồi, tôi chỉ muốn giúp một tay thôi..."

Nụ cười của tôi không chạm đến đáy mắt: "Không sao đâu."

"Thật sự không sao chứ?" Hàn Khả Hân ngập ngừng nhìn về phía Ôn Tử Chiêm, "Tôi sợ cậu ấy có thành kiến với mình..."

Ôn Tử Chiêm nghe đến đây liền quăng luôn cái khăn lau trong tay: "Chị có ý gì? Đang ngấm ngầm bảo tôi tính tình không tốt à?"

Lúc này, máy quay vốn thích xem náo nhiệt liền chĩa thẳng vào, đúng là danh xưng "cảnh quay đắt giá" mà các show thực tế yêu thích nhất.

Ôn Tử Chiêm một bụng tức giận không chỗ phát tiết: "Tôi còn nghi ngờ chị cố ý ấy chứ! Đổ bột mì làm trắng xóa cả người tôi, dầu ngô thì đổ ra bồn rửa, giờ làm quả trứng còn nổ luôn cả lò vi sóng."

"Tôi không quan tâm chị có phải muốn gây sự chú ý hay không, nhưng chị làm vậy là đang lãng phí lương thực, chị có biết không?!"

Hàn Khả Hân bị mắng đến đờ người tại chỗ, trông thật nhỏ bé, đáng thương và bất lực.

Hàn Khả Nguyên chắn trước mặt Hàn Khả Hân, cũng không chịu thua: "Ôn Tử Chiêm, cậu có thành kiến với tôi cũng được, nhưng làm ơn chú ý cách dùng từ, đừng có bắt nạt chị tôi!"

Tôi thầm cười lạnh trong lòng, hai đứa này chắc đến tiêu đề hot search cũng nghĩ xong rồi nhỉ?

Cặp đôi CP ngày nào giờ trở mặt thành thù?

"Bạch liên hoa" vô tội bị idol đang nổi bạo hành?

Ôn Tử Chiêm càng thêm cáu tiết, vừa định phản bác tiếp thì tôi nhẹ nhàng giữ lấy cánh tay nó.

"Đừng để ý, nhà chúng tôi đều là em trai tôi nấu cơm, nên nó khá trân trọng lương thực, hễ thấy ai lãng phí là nó lại xót."

"Nhưng mà lạ thật đấy..."

Tôi vô tình liếc nhìn Hàn Khả Hân, mỉm cười thân thiện: "Mà này, chẳng phải hai chị em các người gia cảnh không tốt sao? Thế nếu không biết nấu ăn thì trước khi debut, hai người ăn cái gì vậy?"


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Khi Tôi Xuyên Vào Truyện Bệnh Kiều

Khi Tôi Xuyên Vào Truyện Bệnh Kiều

Tác giả: Bạch Từ

Cập nhật: 05:31 15/05/2026
Phùng Xuân Quy

Phùng Xuân Quy

Tác giả: Như Kỳ

Cập nhật: 05:47 15/05/2026
Đừng Sợ, Có Anh Đây!

Đừng Sợ, Có Anh Đây!

Tác giả: Thiết Trụ Tử

Cập nhật: 06:24 14/05/2026
Nữ Chính Thực Sự Của Đời Anh

Nữ Chính Thực Sự Của Đời Anh

Tác giả: Đường Bính Bính

Cập nhật: 06:07 14/05/2026
Ta Là Thánh Mẫu Trong Tận Thế

Ta Là Thánh Mẫu Trong Tận Thế

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:14 14/05/2026