Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 4

Chương 4/10

Audio chương

Tôi mơ thấy ngày bùng phát triều tang thi.

Đó là một cuối tuần rất bình thường.

Tôi và mấy đứa cùng phòng đang chơi bóng rổ trên sân.

Bùi Văn đeo túi đeo chéo, xuất hiện ở đầu bên kia sân.

Thấy tôi chơi vui, cậu không lên tiếng giục, chỉ ngồi xếp bằng trên bãi cỏ, lấy laptop ra học.

Đúng lúc đó, bên ngoài sân đột nhiên vang lên một tiếng hét chói tai.

Sau đó là tiếng khóc, tiếng gào thét.

Tôi quay đầu nhìn.

Một cô gái đè một cô gái khác xuống đất.

Ban đầu tôi còn tưởng chỉ là xô đùa bình thường.

Cho đến khi máu bắn tung tóe lên người xung quanh, mọi người mới nhận ra có gì đó không ổn.

Đám đông lập tức hỗn loạn.

Người gọi cấp cứu, người chạy đi tìm thầy cô, người ôm đầu khóc nức nở.

Khung cảnh hỗn loạn đến mức không thể kiểm soát.

Tôi ngửi thấy một cảm giác nguy hiểm kỳ lạ trong không khí.

Theo bản năng, tôi nhìn chằm chằm về phía đó.

Rồi… tôi tận mắt thấy cô gái đã nằm bất động kia, bỗng vặn vẹo tứ chi, đứng dậy.

Da cô ta tái nhợt vì mất máu.

Những đường đen như mạch máu lan khắp cơ thể.

Vết thương ở cổ và tay lộ ra, ghê rợn đến cực điểm.

Đôi mắt… trống rỗng vô hồn.

Nguy hiểm!

Tôi quay đầu, lao thẳng về phía Bùi Văn.

Cậu vừa tháo tai nghe, đang hoang mang nhìn quanh.

Tôi không kịp giải thích, kéo cậu chạy về phía ngược lại.

Sau đó… mọi thứ hoàn toàn rơi vào hỗn loạn.

Tôi chạy loạn khắp nơi, tìm đường sống.

Nhưng tang thi quá nhiều.

Rất nhanh đã chặn kín đường chúng tôi.

Tôi vớ lấy một cây vợt cầu lông dưới đất, điên cuồng vung vào chúng.

Nhưng lũ đó cứng hơn tôi tưởng.

Đập mấy cái cũng chỉ làm chậm bước chân, chẳng có tác dụng gì.

Đột nhiên, một con tang thi lao từ phía sau!

Quá nhanh, tôi không kịp phản ứng.

Ngay khi tôi đã chấp nhận số phận, Bùi Văn ôm lấy tôi.

Giống như hồi nhỏ… cậu dùng thân mình che cho tôi.

Con tang thi há cái miệng đầy máu, cắn vào vai cậu.

Máu nóng bắn vào mắt tôi.

Trước mắt chỉ còn một màu đỏ.

Tôi phát điên, đập vỡ đầu con tang thi đang cắn cậu.

Một tay ôm Bùi Văn, liều mạng chạy.

Tôi thấy có người chạy vào nhà ăn, định theo vào.

Nhưng họ không mở cửa.

Một sinh viên nghiến răng nói:

“Tôi cũng không muốn làm người xấu… nhưng cậu cũng thấy rồi đấy, bị tang thi cắn là sẽ biến dị. Bạn cậu… không cứu được nữa đâu!”

Tôi nhìn hai đứa bạn cùng phòng.

Chúng cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Lý trí nói chúng không sai.

Nhưng về tình cảm… tôi hận chúng đến chết.

Bùi Văn ngẩng đầu.

Đường đen đã lan lên cổ.

Cậu mỉm cười dịu dàng với tôi, rồi nói với người trong cửa:

“Kỳ Chu không bị cắn… cho cậu ấy vào đi.”

Người kia gật đầu: “Được.”

Tôi ôm chặt cậu, không buông chút nào.

Bùi Văn nắm tay tôi.

Mắt cậu đỏ lên, nhưng không nhìn tôi.

Cậu sợ tôi mềm lòng.

“Kỳ Chu… buông tôi ra đi.”

Đúng lúc đó, tôi liếc thấy phòng dụng cụ bên cạnh sân.

Tôi là phó ban thể thao, giữ chìa khóa phòng đó.

Mà chìa khóa… đang ở trong balo tôi.

Tôi lập tức lục ra.

Ôm cậu, quay đầu chạy ngược lại sân.

“Cậu điên rồi à?”

Bùi Văn hét lên.

Tiếng hét thu hút vài con tang thi.

Cậu lập tức im bặt.

Cuối cùng cũng chạy tới phòng dụng cụ.

Nhưng tôi mở mãi không được cửa.

Tay run lên vì sợ.

Càng gấp càng không mở nổi.

Tang thi đang vây lại.

Bùi Văn chắn trước mặt tôi.

Có lẽ vì cậu đã nửa biến dị, điều đó khiến lũ tang thi nhầm tưởng chúng tôi là đồng loại, nên chậm chạp chưa tấn công.

Cuối cùng, ổ khóa bật mở.

Tôi đẩy cửa, đẩy Bùi Văn vào trong.

Chỉ một động tác đó, một con tang thi lập tức lao vào tôi.

Bùi Văn chộp lấy một quả tạ, ném mạnh.

Đầu con tang thi nổ tung.

Máu và não bắn tung tóe.

Tôi tranh thủ lách vào.

Hai đứa hợp lực chặn cửa, khóa lại.

Xác nhận cửa sổ kín hết, chúng tôi mới sụp xuống.

Dựa vào nhau.

Bùi Văn nhìn tôi, rồi đột nhiên phát hiện, trên tay tôi cũng xuất hiện những đường đen.

Cậu nắm tay tôi.

Nước mắt rơi lã chã.

Trong lúc hỗn chiến vừa rồi… tôi cũng bị cắn.

Không biết do kiệt sức… hay vì sắp chết… tôi bỗng thấy mệt rã rời.

Tôi tựa đầu lên vai cậu, nói khẽ:

“Tôi sắp tốt nghiệp rồi… bố mẹ tôi làm thêm hai năm nữa là nghỉ hưu được rồi… thế này là sao chứ…”

Bùi Văn ôm tôi.

Cậu nói gì đó.

Nhưng tôi… không nghe rõ nữa.

Chỉ thấy môi cậu mấp máy.

Tôi tưởng mình chết chắc rồi.

Nhưng không ngờ, sau gần bảy tiếng hôn mê… tôi tỉnh lại.

Tôi sờ người mình.

Những đường đen… biến mất.

“Kỳ Chu?”

Giọng Bùi Văn vang lên.

Tôi quay đầu.

Cậu… vẫn như cũ.

Chúng tôi… sống sót!

Niềm vui sống sót khiến tôi ôm chặt cậu.

Một lúc sau, cậu nhỏ giọng:

“Nóng… hơi nóng…”

Tôi buông ra.

Nhìn tay mình mới nhận ra mình đã thức tỉnh dị năng hệ Hỏa.

Nếu bị cắn mà sống sót sẽ thức tỉnh dị năng… vậy Bùi Văn thì sao?

Tôi hỏi:

“Cậu có cảm giác gì không?”

“Cảm giác?”

Cậu sờ người.

Rồi móc ra… một con búp bê vải.

“Cái này là gì?”

Bùi Văn nhìn chằm chằm con búp bê, không trả lời.

Tôi chọc tay cậu:

“Sao thế?”

Cậu nhìn tôi.

Đột nhiên… cười.

Một nụ cười hoàn toàn khác trước đây.

Rồi ngay trước mắt tôi, một tay cậu cầm búp bê, tay kia… chậm rãi vuốt ve nó.

Trong nháy mắt, một cảm giác tê dại lan khắp người tôi.

Động tác của cậu càng lúc càng quá đáng.

Cậu “chơi” con búp bê, nhưng ánh mắt lại dán chặt lên người tôi.

Như một con rắn độc đã khóa chặt con mồi.

Nguy hiểm. Bí ẩn.

Và… gợi cảm đến đáng sợ.

Giây tiếp theo, tôi bật tỉnh.

Giấc mơ kết thúc.

Tôi nằm trong ký túc xá.

Gió tuyết đập rào rào vào cửa sổ.

Bùi Văn ngủ bên cạnh, hô hấp nhẹ nhàng.

Con búp bê được cậu ôm chặt trong lòng.

Tôi vén chăn.

Nhìn xuống dưới.

Đều tại con búp bê chết tiệt này!

Tôi lén lút đưa tay, vươn về phía con búp bê.

Ngay lúc sắp chạm được, một bàn tay trắng sạch nắm lấy cổ tay tôi.

Tôi ngẩng đầu.

Bùi Văn đang cười tươi nhìn tôi.

“Kỳ Chu… cậu làm gì thế?”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026
Phù Sinh Niệm: Giang Sơn Yên Bình, Người Ấy Bình An

Phù Sinh Niệm: Giang Sơn Yên Bình, Người Ấy Bình An

Tác giả: Hàn Quất Hữu

Cập nhật: 09:28 02/04/2026