Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 3

Chương 3/10

Audio chương

Tối đó, Bùi Văn rất tự nhiên trèo lên giường tôi.

Lúc tận thế vừa bắt đầu, nhiệt độ đột ngột tụt xuống âm sáu mươi độ.

Rất nhiều người không chết dưới miệng tang thi mà chết cóng trong đợt rét bất ngờ này.

May mà tôi thức tỉnh dị năng hệ Hỏa, có thể dễ dàng duy trì nhiệt độ cơ thể.

Thế là… tôi nghiễm nhiên trở thành “lò sưởi” của Bùi Văn.

Khoảng thời gian này, tối nào cậu ấy cũng dán sát vào tôi ngủ.

Trước đây thì thấy bình thường.

Nhưng bây giờ…

Tôi co rúm trong góc tường, cảnh giác như gặp đại địch.

Bùi Văn lại rất thản nhiên.

Cậu mặc chỉnh tề, chui vào chăn, thở phào mãn nguyện.

Tóc cậu dài hơn một chút, mềm mại rơi trên gối, trông ngoan ngoãn vô cùng.

Hình ảnh này… hoàn toàn trái ngược với cái “phản diện bò trườn âm u” trong lời bình luận.

Tôi và Bùi Văn là hàng xóm.

Cậu ấy hướng nội, nhút nhát.

Còn tôi thì suốt ngày chạy nhảy ngoài sân.

Ban đầu, hai đứa chẳng thân.

Tiểu học, bố mẹ cậu ấy qua đời vì tai nạn.

Cậu được nhà cậu mợ nhận nuôi, sống cảnh ăn nhờ ở đậu.

Một đứa trẻ nhỏ, lúc nào cũng mặc đồ không vừa, rụt rè, không dám nhìn ai.

Mẹ tôi và mẹ cậu ấy là bạn thân.

Bà thường lén nhét đồ ăn cho Bùi Văn, còn ngày nào cũng lải nhải bên tai tôi, bảo tôi phải chăm sóc cậu ấy nhiều hơn.

Nhưng chúng tôi không cùng lớp, chăm kiểu gì?

Thế là giờ ra chơi, tôi thi thoảng lại lượn qua lớp cậu ấy.

Cho đến một ngày…

Tôi tận mắt thấy cậu ấy bị bắt nạt.

Một đám con trai ép Bùi Văn vào góc tường.

Vừa cười cợt vừa đẩy đập, xé nát cả vở bài tập của cậu.

Bốn đứa.

Tôi xông vào thì chắc chắn ăn đòn.

Đang do dự…

Bùi Văn nhìn thấy tôi đứng ở cửa.

Trong mắt cậu, một tia hy vọng nhỏ bé run rẩy lóe lên.

Ngay khoảnh khắc đó, cái “chính nghĩa anh hùng” trong ngực tôi bùng phát.

Tôi hét lên một tiếng, lao vào đánh nhau với bọn nó.

Một chọi bốn, chẳng mấy chốc tôi bị áp đảo.

Nhưng đã tự chọn làm anh hùng rồi.

Bao nhiêu người đang nhìn.

Có quỳ cũng không được nhận thua.

Đúng lúc đó, Bùi Văn lao tới, không nói không rằng đè lên người tôi.

Nắm đấm như mưa rơi xuống người cậu.

Đau đến rơi nước mắt, nhưng cậu vẫn không buông tay che cho tôi.

Sau đó tôi hỏi:

“Gan thế, sao lúc trước lại để tụi nó bắt nạt vậy?”

Bùi Văn nghĩ một chút, nói:

“Tôi chỉ là… không muốn cậu bị đánh.”

Từ đó, hai đứa thân thiết hơn.

Mười năm qua, tôi như một người bảo hộ, luôn che chở cậu ấy.

Không biết đã đánh nhau bao nhiêu trận, thay cậu ấy ra mặt bao nhiêu lần.

Bùi Văn cũng cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn.

Cậu nói, không thể mãi trốn sau lưng tôi.

Phải học cách tự bảo vệ mình… và cả bảo vệ tôi.

Chúng tôi cứ thế lớn lên, chậm rãi, vô lo vô nghĩ.

Cho đến khi vào đại học.

Cho đến khi tang thi bùng phát.

Nghĩ lại khoảng thời gian tuyệt vọng đó, tôi không khỏi nhíu mày.

Bùi Văn đưa tay xoa nhẹ giữa trán tôi.

Rồi nói về phát hiện mới hôm nay:

“Kỳ Chu, tôi tìm được một chiếc xe địa hình. Động cơ vẫn còn dùng được.”

Mắt tôi sáng lên.

Tôi có dị năng hệ Hỏa, có thể hoạt động trong cực hàn.

Nhưng với người thường, âm năm mươi độ đã là giới hạn.

Mấy ngày nay, chỉ có hai tiếng buổi trưa nhiệt độ tăng lên âm năm mươi.

Sau hai giờ chiều, sẽ tụt xuống âm bảy mươi, thậm chí tám mươi.

Vì thời tiết khắc nghiệt, chúng tôi không dám sang bên kia trường tìm vật tư, sợ không kịp quay về.

Có xe rồi… việc tìm kiếm và vận chuyển sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

“Đợi tôi sửa xong xe, chúng ta có thể kéo mấy cái máy phát điện trước đó tìm được mà chưa mang về.”

Tôi không nhịn được nói:

“Vậy ký túc xá có điện rồi à? Tôi muốn gọi cho bố mẹ… không biết còn liên lạc được không.”

Tuần thứ hai sau tận thế, thành phố đã mất điện, mất nước.

Mạng cũng sập hoàn toàn.

Không còn tín hiệu.

Không biết… bố mẹ tôi giờ thế nào.

Bùi Văn nhận ra cảm xúc của tôi.

Cậu nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng xoa ngón tay.

“Cậu không phải nói chú dì về quê rồi sao? Ở đó thưa người, an toàn hơn thành phố.”

“Biết đâu… họ còn sống thoải mái hơn chúng ta.”

Tôi thở dài.

Biết rõ cậu ấy chỉ đang an ủi.

“Ngủ đi, Chu ca. Đừng nghĩ nữa.”

Tôi chậm rãi nhắm mắt lại.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026
Phù Sinh Niệm: Giang Sơn Yên Bình, Người Ấy Bình An

Phù Sinh Niệm: Giang Sơn Yên Bình, Người Ấy Bình An

Tác giả: Hàn Quất Hữu

Cập nhật: 09:28 02/04/2026