Chương 9
Chương 9/12
Audio chương
Khi hai nhân vật chính mất đi ý thức, thế giới này cũng sẽ sụp đổ.
Người bán kẹo hồ lô, vĩnh viễn đi trên cùng một con đường.
Chủ tiệm ăn, mãi mãi nấu đúng hai món.
Họ sẽ vì người công lược mà sống chết tranh đấu, mất hết lý trí.
Hách Thương và Thẩm Quân nhìn nhau, đồng thời nghĩ.
Thế, với cục nhiệm vụ, mới là “chạy đúng kịch bản”
Nhưng với họ… là tận thế thực sự.
Hách Thương trầm mặc một lúc, chậm rãi nói:
“Diễn chừng đó năm, cũng đến lúc hạ màn rồi. Cốt lõi chỉ là giành tình yêu một người phụ nữ, đánh nhau sống chết. Chỉ cần đi hết cốt truyện là được.”
Mẹ họ từng nói, cục nhiệm vụ quản quá nhiều thế giới nhỏ, hệ thống giám sát thì cứng nhắc, chỉ cần không đổi tuyến chính thì không sao.
Thẩm Quân lập tức quyết định:
“Trước khi Liễu Nguyệt Ninh và Lâm Bình phát hiện ra sự thật, mình phải hoàn tất kịch bản trước.”
Hai người đồng lòng.
Lập tức chia nhau hành động.
Hai năm sau.
Lúc hệ thống lại xuất hiện gào rú om sòm, tôi đang ở sân sau đóng ngựa gỗ cho con gái.
Lưu Nguyệt Ninh mặc quần đùi rộng thùng thình, áo hai dây, nằm ườn trên ghế xếp vừa ăn táo vừa hóng mát.
Cô ta sớm đã bỏ hẳn cái vỏ “tiểu thư Lưu gia”, giờ thì vắt chân chữ ngũ, phô ra đôi chân trắng bóc, chẳng thèm giữ dáng vẻ gì.
Ra ngoài chửi thề rôm rả, đánh nhau thì chẳng ngán ai, y hệt một bà hàng tôm chính hiệu.
Hai năm trước, lúc tôi dẫn Doanh Doanh quay về Thương Châu, cô ta leo hẳn lên xe ngựa, đi theo tụi tôi luôn.
Vừa ngả người vào xe, cô ta vừa thở dài mệt mỏi:
“Dù gì tôi cũng không quay về được ngay, theo cô lang bạt một thời gian, coi như nghỉ phép.”
Tôi nghĩ, chắc cô ta đóng vai quá mệt rồi.
Từ lúc xuyên đến đây, cô ta đã phải đóng vai một “mặt trời nhỏ” chuyên cung cấp giá trị cảm xúc cho người khác.
Nhưng bản chất cô ta vốn là kiểu con gái âm u.
Coi thường ông bố đạo đức giả, người mẹ bất lực, mụ thiếp độc ác của nguyên chủ.
Cô ta giết người, phóng hỏa sau lưng, làm đủ thứ trò, quậy tung phủ Trung Nghĩa Hầu lên.
Cô ta nói, lúc cô ta xuyên đến, nguyên chủ đã bị bắt nạt đến mức trầm cảm mà chết.
Đã cướp lấy thân thể người ta thì phải trả thù thay cho người ta.
Miệng thì bảo là nghỉ phép, cần nghiên cứu thêm cách công lược.
Nhưng nhìn cô ta ngày ngày ăn chơi ngủ nghỉ, tôi nghi là cô ta sắp quên béng mặt mũi Thẩm Quân trông thế nào rồi.
Tuy thế, tôi cũng chẳng vạch trần.
Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà nhắc lại lần đầu tiên gặp cô ta.
Tôi bắt chước dáng vẻ lúc đó của cô ta, lè lưỡi làm mặt xấu.
Lưu Nguyệt Ninh nhìn tôi chằm chằm, cau mày nhéo mặt tôi một cái.
Vừa niệm chú vừa mắng:
“Quên hết, quên hết! Cho bà đây quên hết! Hồi đó là chế độ làm việc, học cái gì mà học!”
Cô ta chắc chắn là xấu hổ quá hóa giận rồi.
Thế là hết ngày này qua ngày khác, cũng thành hai năm.
Bên ngoài ai cũng nói Lưu Nguyệt Ninh là thiếp của tôi, Doanh Doanh là chính thất của tôi.
Lưu Nguyệt Ninh thì đang trầm ngâm:
“Lâm Bình, cậu nói xem, Thẩm Quân và Hách Thương đánh nhau đến chết đi sống lại. Hách Thương một đường đánh bại hai đạo phiên vương, bình định tam châu phản loạn, cuối cùng kéo quân tới tận kinh thành lại bị Thẩm Quân đánh bại, rơi vào cảnh sống chết không rõ.
Đây chính là tuyến cốt truyện của thế giới nhỏ này rồi đúng không? Căn bản chẳng cần tôi châm ngòi, Hách Thương tự động hắc hóa tạo phản, Thẩm Quân cũng tự mình hoàn thành tuyến xưng bá. Vậy tôi còn phải làm gì nữa?”
Dân gian thì đồn rằng:
Thiếu nữ dòng chính phủ Trung Nghĩa Hầu mất tích, bị Thẩm Quân giấu trong biệt viện.
Hách Thương vì người đẹp mà nổi giận, kéo quân đánh thẳng vào kinh thành.
Nghe xong, Lưu Nguyệt Ninh tức xì khói:
“Đàn ông đúng là bụng dạ hẹp hòi, lấy tôi ra làm kịch bản diễn trò luôn hả!”
Cô ta trầm ngâm hồi lâu, rồi hỏi tôi:
“Rõ ràng là Thẩm Quân với Hách Thương đều đã tự giác ngộ, còn nắm rõ cả cốt truyện của thế giới này, sao bọn họ biết được vậy nhỉ?”
Cô ta hỏi tôi.
Tôi biết cái quái gì đâu.
Cái hệ thống thấp cấp của tôi, ngay cả cốt truyện còn chẳng thèm nói cho tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe được nhiệm vụ hoàn chỉnh từ miệng cô ta.
Tôi vẫn chăm chú đóng ngựa gỗ, không rảnh mà nghĩ nhiều thế.
Lưu Nguyệt Ninh ném hạt táo vào tôi:
“Tướng công, chàng nói câu gì đi chứ!”
Đúng là cố tình chọc tức tôi.
Tôi nhặt hạt táo ném vào sọt rác, kiên nhẫn nói:
“Vậy thì có nghĩa là nhiệm vụ của cô hoàn thành rồi, có thể quay về. Liên lạc hệ thống của cô đi.”
Ánh mắt Lưu Nguyệt Ninh lóe sáng, cô ta lê dép vào bếp:
“Nó đi thế giới khác dẫn tân thủ rồi, chưa liên lạc được đâu. Tôi đi xem mẫu thân nấu gì ngon này! Nhất định là cá kho cô thích ăn, hứ, bà thiên vị cô quá!”
Ngoài cửa có tiếng động.
Doanh Doanh dắt nữ nhi về, hai mẫu tử họ vừa đi chợ phiên về.
“Phụ thân! Phụ thân!”
Lâm Tiểu Mãn vừa vào nhà đã nhào tới ôm lấy tôi.
Con bé dang hai tay, thịt mũm mĩm, chạy lạch bạch như vịt con.
Doanh Doanh đặt giỏ tre xuống, cười bất lực:
“Dọc đường, thấy cái gì cũng phải nhắc đến phụ thân. Lúc đi đòi mua kẹo mua bánh, vậy mà đến chợ thì tiếc không chịu mua, khăng khăng đòi mua cho phụ thân đôi giày.”
Lâm Tiểu Mãn lôi đôi giày vải từ trong giỏ ra, nghiêm túc nói:
“Chân phụ thân có sẹo, mang giày mới, chân không đau.”
Đôi mắt long lanh của con bé ánh lên sự xót xa dành cho tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi như thấy lại Đại Hổ ca.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược
Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên
Cập nhật: 09:02 02/04/2026