Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 7

Chương 7/7

14

Tuy sống thoải mái, nhưng tôi vẫn thấy hơi buồn chán.

Một thân bản lĩnh lại chẳng có đất dụng võ, đúng là phí phạm trời ban.

Thật sự là... ngọc quý bị giấu bụi trần.

Cho đến một ngày tôi bị bắt cóc.

Tôi ngồi trong xe với tâm trạng háo hức, những ngày buồn tẻ đã trở nên thú vị hơn một chút.

Tôi bị đưa vào một căn nhà.

Vừa liếc mắt một cái, tôi đã nhận ra hắn là chàng trai mê mô tô trong ảnh cô Tô từng cho tôi xem.

Hắn không thèm nhìn tôi, đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, đứng tạo dáng cực ngầu:

"Chính mày là cái tên khiến Tô Đào thay lòng đổi dạ sao…"

Thấy rõ tôi là ai, hắn suýt cắn phải lưỡi:

"Sao lại bắt nhầm một con nhóc con thế này?"

Tên đàn ông to lớn bắt được tôi nói một cách thành thật: "Thương tổng, theo như thông tin chúng tôi tra được, lý do cô Tô thay lòng đúng là vì cô nhóc này."

Thương Việt dứt khoát phản đối:

"Không thể nào!"

Hắn bước đến trước mặt tôi, nheo mắt đánh giá từ trên xuống dưới:

"Cô ấy sao có thể chọn một đứa con nít mà không chọn tôi được chứ?"

Tôi nhìn hắn, tim đập thình thịch trên người hắn có mùi của đồng loại!

Hắn mới chính là phản diện chân chính, người có thể cùng tôi liên thủ thống trị thế giới!

Lần này tôi không thể manh động, phải thử xem thực lực hắn đến đâu đã.

Tôi nhìn đôi mắt ngông cuồng của hắn, bình tĩnh nói:

"Tô Đào là cô ruột tôi."

Nghe xong, ánh mắt Thương Việt hiện lên một chút hoảng sợ, run tay cởi trói cho tôi.

"Cháu gái bé nhỏ của chú, cháu có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra được không?"

Tôi nhìn hắn, mỉm cười ngọt ngào:

"Không!”

Hắn lập tức cụp mắt thất vọng.

Tôi lại nói tiếp:

"Nhưng cháu biết vì sao cô không chọn chú."

Tâm trạng của hắn bị ảnh hưởng bởi tôi, lúc lên lúc xuống, hắn vội vàng nói.

"Là vì sao?"

"Bởi vì cô từng bị một tên cặn bã làm tổn thương. Chú biết Lục Cảnh Hạo chứ? Chính hắn, hắn ngoại tình."

"Chú có thể giúp cô cháu trả thù không?"

Thương Việt nheo mắt, ánh mắt nguy hiểm:

"Dĩ nhiên."

Chàng trai à, để tôi xem thử thực lực của anh thế nào!

15

Chỉ chưa đầy một tuần sau, công ty của Lục Cảnh Hạo tuyên bố phá sản, hắn cũng bị tống vào tù.

Vương quốc Lục Cảnh Hạo gây dựng bao năm… bùm, tan tành.

Khi nghe tin, tôi thực sự sững người.

Không ngờ Thương Việt lại mạnh đến vậy?

Sau khi cho công ty của Lục Cảnh Hạo ra đi không lời từ biệt, hắn ta đến tìm tôi:

"Chú đã khiến công ty hắn phá sản rồi, nhưng vẫn không liên lạc được với cô của chá . Cháu gái, giúp chú với."

Tôi đồng ý, nhưng không nhịn được tò mò:

"Sao chú làm nhanh thế? Chỉ cháu với được không?"

Thương Việt cũng không biết dạy tôi cái gì, nhưng vẫn đáp:

"Thực ra công ty hắn vốn đã có vấn đề rồi. Chú chỉ cho người điều tra, thu thập bằng chứng hối lộ trốn thuế, sau đó giao cho cơ quan thôi."

Tôi không thể tin nổi:

"Chỉ thế thôi á?"

"Ừ, chỉ vậy thôi."

Tôi câm nín.

Tôi cứ tưởng phải trải qua bắt cóc, vu oan giá họa, giết người, đốt nhà, yêu hận tình thù gì đó mới xử được hắn.

Hóa ra… tôi nghĩ hơi phức tạp rồi.

Nói xong, ánh mắt Thương Việt tràn đầy hy vọng nhìn tôi:

"Cháu gái, giúp chú nhé?"

Tôi ho khan một tiếng:

"Không thành vấn đề."

Chỉ mong hắn ta đừng bao giờ biết, lý do thật sự cô Tô không để ý tới hắn cũng là vì tôi.

16

Cô Tô vừa hay có mặt ở nhà, tôi giả vờ ngồi xuống bên cạnh.

"Cô ơi, có thể cho con xem lại bức ảnh kia được không?"

Cô không nhớ ra, tò mò hỏi:

"Bé cưng, là ảnh nào vậy?"

Tôi cào cào móng tay, cúi đầu nhỏ giọng:

"Ảnh mà con từng bảo nhìn như phân chó ấy ạ..."

Cô à lên một tiếng, nhớ ra, rồi mở ảnh lên.

"Bảo bối Chức Chức, sao thế?"

Tôi dụi vào vai cô, nũng nịu hết cỡ.

"Cô ơi mong ước nhỏ nhoi của Chức Chức Cô sẽ giúp con chứ?"

"Tất nhiên là Cô sẽ thực hiện mong muốn của Chức Chức rồi”

Tôi đỏ mặt:

"Yêu cô nhất trên đời luôn"

Ôn Hành Niên cầm ly trà đi ngang qua, nghiến răng nghiến lợi:

"Ôn Chức, cha mới là cha ruột con, mà con chưa từng nói yêu cha một câu nào!"

"Còn cô Tô nữa, không phải cô ghét về nhà sao? Sao suốt ngày ở lì nhà tôi vậy!"

"Hai người có nghe tôi nói gì không đấy!"

Ái chà, lại là một bài phát biểu chẳng ai thèm để ý đến rồi.

Trước kia hung dữ với tôi như thế, giờ có cô dịu dàng xinh đẹp bên cạnh, ai còn quan tâm đến cha nữa chứ.

Thương Việt bắt đầu thường xuyên xuất hiện cùng cô Tô , mỗi lần thấy tôi là cả hai lại quay sang nhìn.

Một người nói: "Cháu gái, cảm ơn nhé”

Cảm giác này… đúng là không tệ.

Tôi lười nhác nằm dài trên sofa, thấy đời như vậy là đủ rồi.

Chuyện của mấy nữ phụ ác độc ấy, để người khác lo đi.

Tôi chỉ muốn nhâm nhi trà chiều thôi!

Nếu không phải cái ông bố ăn hại kia xuất hiện với cây roi đáng ghét trong tay, hét lên:

"Bài tập làm xong chưa mà nằm đây chơi? Mau đi học!"

Tôi vừa chạy vừa gọi điện cho Lý Minh:

"Mau gửi bài cho tôi chép với!"

Đáng ghét thật, làm nữ phụ độc ác sao cũng phải làm bài tập về nhà?

Hết.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026