Chương 6
Chương 6/7
12
Mặt trời ngả về tây, cuối cùng Tô Đào cũng nhớ ra là phải đưa tôi về nhà.
Tôi hơi căng thẳng phần quan trọng nhất của kế hoạch, sắp bắt đầu rồi!
Tô Đào xách theo đủ loại túi lớn túi nhỏ, nhưng vẫn nắm chặt tay tôi không rời.
“Đi thôi bé yêu, chị đưa em về.”
Tôi siết chặt tay cô ấy.
Nữ chính đã ở trong tay!
Quả nhiên, chuyện quan trọng như thế, phải để tôi đích thân ra tay mới được.
Khi xe chạy vào khu nhà, tôi nhìn khuôn mặt dịu dàng của cô ấy, cảm giác thấy hơi ngột ngạt.
“Nếu chị không muốn gặp họ thì dừng ở đây đi, em có thể tự vào.”
Cô ấy cười khẽ, giọng dịu dàng như gió mát:
“Sao có thể để bé yêu một mình được, tất nhiên là phải đưa tận cửa rồi.”
Tôi quay mặt đi:
“Tùy chị thôi.”
Xe vừa dừng, tôi đã thấy Ôn Hành Niên và bà ngoại đang đứng đợi sẵn.
Tôi rụt cổ trốn ra sau lưng Tô Đào.
Không thấy tôi, không thấy tôi…
Tô Đào hưng phấn chạy về phía bà lão, nhào vào lòng bà.
"Bà ơi, cháu nhớ bà nhiều lắm."
Bà lão vui vẻ vỗ lưng Tô Đào, cười tươi rói.
"Bà cũng nhớ cháu lắm! Gầy đi bao nhiêu rồi kìa!”
Tôi bước những bước nhỏ và cố gắng chuồn đi, nhưng Ôn Hành Niên đã xuất hiện sau lưng tôi như một bóng ma.
"Tiền tiêu vặt giảm còn năm mươi đồng."
“Tiền tiêu vặt còn năm mươi đồng.”
Tôi nắm chặt tay, sôi sục vì tức giận.
“Con giúp cha tìm được người phụ nữ cha yêu nhất mà cha đối xử với con thế hả?”
Nghe vậy, vẻ mặt của Ôn Hành Niên thoáng chốc trở nên đờ đẫn.
“Người phụ nữ yêu nhất? Gì cơ?”
“Ôn Chức con đang nói gì vậy”
“Đừng giả vờ! Không phải cha đơn phương chị ấy bao năm không dám nói, để rồi chị bỏ trốn còn cha đuổi theo à? Một người chạy, một người đuổi?”
Tiếng động của chúng tôi quá lớn, thu hút sự chú ý của Tô Đào, cô ấy cười lớn đến nỗi không thể thẳng lưng.
“Khó trách bà ngoại chịu chuyển nhà hóa ra là vì bé bánh bao này dụ dỗ!”
“Bé bánh bao ơi, làm con gái chị được không?”
Sắc mặt Ôn Hành Niên tối sầm lại, không chút suy nghĩ liền từ chối.
“Không được!”
Bà ngoại giận dữ quát:
“Tô Đào! Làm cô mà không có trách nhiệm gì hết!”
Tôi đơ người:
“Cô?”
Tô Đào đá cho Ôn Hành Niên một cái:
“Anh còn chưa nói cho bé biết em là cô nó à?”
Lúc này tôi mới biết:
Cha và Tô Đào là anh em ruột, chỉ khác họ một theo họ bố, một theo họ mẹ.
Từ nhỏ chị ấy đã ra ngoài sống, ít khi về nhà.
Lần trước Ôn Hành Niên bị cho ăn bơ là vì cha mẹ Ôn nôn nóng muốn Tô Đào kết hôn, nhưng họ không dám nói với Tô Đào vì sợ làm ảnh hưởng tình cảm, vì vậy nên mới bắt Ôn Hành Niên đi.
Tô Đào tức giận mua vé ra ngoài giải sầu, những người khác trong nhà họ Ôn sợ xảy ra chuyện nên mới bắt Ôn Hành Niên đi tìm cô ấy về.
Ôn Hành Niên vốn dĩ cũng không muốn tìm cô trở về, nên chỉ tùy tiện giao cho đàn em xử lý
Bởi vì họ khác nhau, rất ít người biết Ôn Hành Niên và Tô Đào là anh em ruột, thế nên lúc trong xe có người đưa ra chủ ý.
Ôn Hành Niên Niên đi hỏi người nhà cô ấy, nào ngờ anh ta không biết gia đình Tô Đào chính là Ôn Hành Niên.
Tôi rơi vào trầm mặc.
Khi biết được sự thật, tôi òa khóc. Giấc mơ sụp đổ, hóa ra tôi chỉ là một trò hề!
13
Tôi lê cái xác không hồn đến trường, mặt mày đờ đẫn.
Lý Minh đã quen với kiểu này của tôi, đưa ngay đồ ăn vặt ra, dâng lên như hiếu kính tổ tiên.
Nghĩ đến tài khoản trong đồng hồ chỉ còn đúng năm mươi đồng, suýt nữa tôi lại bật khóc.
Tôi vung tay đẩy hết đống đồ ăn vặt ra chỗ khác.
"Đừng gọi tôi là đại ca nữa... Tôi không xứng."
Lý Minh hốt hoảng:
"Sao thế?"
Tôi mở màn hình số dư trong đồng hồ ra cho cậu ấy xem, mắt đỏ hoe:
"Tôi chỉ còn năm mươi đồng thôi… không nuôi nổi cậu nữa rồi..."
Cậu ấy lập tức rút ra một cái thẻ đen:
"Đừng khóc, tôi nuôi cậu!"
Nước mắt tôi ngay lập tức khô cong, mặt vô cảm nhìn cậu ấy.
Tôi đúng là một trò hề!
Ai bảo cậu ta nghèo chứ? Cậu ta rõ ràng là thiếu gia nhà giàu bỏ nhà đi bụi mà!
Tuyệt giao thôi.
Ly Minh nhét tấm thẻ vào túi tôi, giọng vô cùng chân thành:
"Chức Chức, tiền tôi chính là tiền của cậu. Cậu muốn tiêu bao nhiêu cũng được."
Tôi nhìn gương mặt ngây thơ như bánh bao của cậu ấy, nở nụ cười chuẩn mực kiểu ác nữ phản diện:
"Thế mới là tiểu đệ ngoan của tôi."
Tên nhóc mập sau một thời gian tu luyện đã quyết định đến tìm tôi báo thù, hất cằm về phía tôi:
"Ôn Chức, lần này tôi không sợ cậu nữa!"
Tôi nhìn cậu ta cười :
"He he he!"
Cậu ta nhìn tôi ba giây, sau đó "Oa" một tiếng khóc òa lên.
Tôi: Đúng là gà mờ.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược
Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên
Cập nhật: 09:02 02/04/2026