Chương 9
Chương 9/11
Audio chương
Ba tháng sau, ta bình định xong Cao Xương trở về.
Từ đó, bản đồ Đông Tây do Chu Gia quân tiếp nhận, mười ba quận biên cương chỉ biết tiết độ sứ không biết hoàng đế.
Hoàng đế ở xa truyền thánh chỉ tới, để ta vào kinh cưới Trường Bình trưởng công chúa.
Xưa nay phò mã không được lãnh binh, hoàng đế cũng không dám nói rõ là để ta giao lại binh quyền.
Ngày thánh chỉ đến, ta một kiếm bổ đôi thánh chỉ, cười lạnh quay về doanh trướng.
“Trung Dũng hầu muốn kháng chỉ sao?”
“Ta lại muốn hỏi bệ hạ định làm gì?”
Trước mặt sứ thần, ta cười gằn, nói: “Bệ hạ muốn tạo phản à?”
Theo đó còn có mật thư của Bùi Ngọc.
Trong thư, nó nói nó chuẩn bị uống thuốc giả chết, để hoàng hậu và Thôi gia sắp xếp rời cung.
Khi đó tội giết “tỷ tỷ” của ta sẽ đổ lên đầu hoàng đế.
Sau khi Bùi Ngọc chạy trốn xong, tin quý phi chết truyền đi khắp Đại Hạ, rốt cuộc hoàng đế không ngồi yên được nữa.
Hắn ta biết rõ, bây giờ trong tay ta cầm trọng binh, lại hoạt động ở Tây Bắc nhiều năm, không chỉ nắm biên cương trong tay mà một nửa số quận huyện bên ngoài đế kinh cũng đã mất khống chế rồi.
Tên hoàng đế luôn thích chơi thuật cân bằng rốt cuộc cũng phải cúi đầu, thánh chỉ phong vương cùng Bùi Ngọc đi tới Lũng Tây.
Xa cách nhiều năm, ta và Bùi Ngọc gặp lại lần nữa.
Cũng may lần này ta và đệ đệ gặp lại nhau khi còn sống.
“Đại tỷ! Tỷ làm được thật rồi!”
Bùi Ngọc khen ta không dứt miệng.
“Tỷ không biết đâu, kể từ khi tỷ lập được chiến công, liên tiếp thắng trận, hoàng đế thấy đệ cũng phải im miệng, ngày nào đệ cũng hoành hành ở trong cung!”
“Đệ làm quý phi vui vẻ thật đấy, nghe nói sau khi đệ vào cung, trong cung không có đứa trẻ nào được sinh ra nữa.”
Bùi Ngọc xấu hổ cười: “Phải, đệ lo lắng hoàng đế phát điên, nên đã giải quyết vấn đề từ gốc rễ, khiến hắn cả đời không cứng lên được.”
Ta phun ngụm trà trong miệng ra ngoài.
Chẳng trách hoàng đế lại không có con, hóa ra là do Bùi Ngọc làm.
Hay lắm, quả nhiên nó nên vào cung làm quý phi, đúng là cung đấu thánh thể.
“Ta nghe nói, quan hệ của đệ và hoàng hậu rất tốt hả?”
Mặt hoàng hậu hơi đỏ lên.
“Dao Nương là một cô nương tốt, tỷ tỷ, sau này tỷ lên ngôi rồi, nhớ ban hôn cho đệ và Dao Nương.”
“Đệ vào cung mới biết, Dao Nương luôn thích thơ văn của đệ. Đệ và nàng ở trong cung cầm sắt hòa minh, mới gặp mà như quen đã lâu.”
Ta cong môi cười lên.
Kiếp trước, tuy hoàng hậu đấu với ta nhiều năm, nhưng cô nương Thôi thị luôn quang vinh lỗi lạc, ta cũng kính trọng nhân phẩm của nàng ấy.
Thật không ngờ Bùi Ngọc lại có duyên phận với hoàng hậu như thế, cũng coi như chút chuyện tốt mà hoàng đế làm được.
Ta hỏi Bùi Ngọc có muốn dâng cho phụ thân một nén nhang không.
Bùi Ngọc ngập ngừng rồi cười khổ nói: “Thôi vậy, đệ sợ đệ sẽ không nhịn được mà đốt bài vị của ông ta.”
Ta và Bùi Ngọc nhìn nhau cười.
Một lúc lâu sau, Bùi Ngọc than thở: “Nếu kiếp trước đệ cũng kiêu dũng thiện chiến như tỷ tỷ thì cũng không rơi vào kết cục như thế.”
Ta vỗ vai nó: “A Ngọc, ai cũng có chí hướng riêng, đừng làm khó bản thân của hiện tại vì chuyện đã qua.”
“Kiếp này đệ và ta đều đã làm hết sức rồi, không phải cũng rất tốt sao?”
Ta và Bùi Ngọc đều rất cẩn thận, chưa từng bại lộ chuyện trùng sinh.
Nhất là ở trước mặt người chết.
Cái chết quá rõ ràng, lỡ người khác cũng gặp được kỳ ngộ này, người chịu thiệt sẽ là tỷ đệ chúng ta.
Vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Khi thiên hạ đang nghi ngờ hoàng đế giết quý phi là để ra oai phủ đầu với ta, đột nhiên có người truyền tin ra ngoài.
Muội muội cùng phụ thân khác mẫu thân của Trung Dũng vương có một đứa con riêng, phụ thân ruột là hoàng đế.
Ta hỏi Bùi Ngọc: “Không phải hoàng đế không sinh được à?”
Bùi Ngọc cười nói: “Con của Bùi Tố đúng là của hoàng đế, nhưng đệ đã truyền tin hoàng đế không sinh con được ra khắp hoàng cung rồi.”
Ta nhướng mày cười, cũng hiểu ý Bùi Ngọc.
Hoàng đế trời sinh đa nghi, sao hắn ta lại không nghi ngờ Bùi Tố cho được chứ?
Nếu Bùi Tố đến nhờ ta, thay mận đổi đào, nói đứa bé kia không phải của hắn ta, hắn ta sẽ làm gì chứ?
Đáng tiếc, đó là đứa con duy nhất của hoàng đế trong kiếp này.
“Đi thôi A Ngọc, về kinh làm chủ cho muội muội của chúng ta.”
“Tỷ tỷ của ta làm quý phi chết ở trong cung, muội muội của ta lại sinh cho hoàng đế một đứa con, thiên hạ này có nhiều nữ tử như thế, sao hoàng đế cứ muốn ức hiếp Bùi gia chứ?
Lần này ta quay lại đế kinh.
Tướng ở bên ngoài, không có chiếu chỉ không được về kinh.
Nhưng lúc này không có ai dám cản ta vào kinh cả.
Ai cũng biết, một nửa giang sơn Đại Hạ bây giờ đều do Trung Dũng vương định đoạt, vị hoàng đế ngồi ở đế kinh chỉ để trang trí mà thôi.
Đế quốc mục nát phải sụp đổ rồi.
…
Ngày ta về kinh, Bùi phủ thiết yến.
Kế mẫu và Bùi Tố đều chú ý làm lành.
Phụ thân ta đã chết, Bùi Tố vào cung không phải là hoàng hậu, lại có một đứa con trai không rõ cha, sống ở đế kinh rất khó khăn.
Người quen đều biết, ta và Bùi Tố không thân thiết.
Nó lấy danh nghĩa của ta đi giao thiệp cũng bị cười nhạo.
Mấy năm qua Bùi Ngọc rất cần mẫn, tung tin tức ra, nói mẫu thân ta chết không rõ ràng, là phụ thân ta cố ý hại chết bà để cưới kế mẫu.
Nay ta không thân với kế mẫu và kế muội cũng không có ai nói gì, chỉ nói là báo ứng.
“Ca ca, huynh thật sự muốn làm người bất trung bất nghĩa sao?”
Trên tiệc rượu, Bùi Tố bưng ly rượu nói lời khẩn thiết.
“Con của muội cũng là huyết mạch Bùi Thị, sau này nó nhận tổ quy tông, lên làm hoàng đế, ca ca cũng được hưởng vinh hoa phú quý vô tận.”
“Một bút không viết hai chữ Bùi, cháu ruột làm hoàng đế, lại danh chính ngôn thuận, không phải rất tốt à?”
Ta suýt chút nữa bật cười.
“Bùi Tố, ai dạy ngươi nói lời này thế?”
“Ta thấy ngươi đúng là ngu hết thuốc chữa rồi, đứa con trai không rõ phụ thân của ngươi cũng xứng làm hoàng đế à?”
“Nhưng mà ngươi yên tâm đi, ta giữ lại mẫu tử các ngươi còn có tác dụng.”
“Bùi Ngọc!”
Sắc mặt Bùi Tố rất khó coi.
“Ngươi thật sự muốn tạo phản sao? Ngươi không sợ phụ thân ở dưới cửu tuyền khó yên sao?”
“Ngươi chưa cưới đã sinh con, phụ thân cũng không bật xác, có thể thấy phụ thân rất rộng lượng, có thể chứa được ngươi đương nhiên cũng chứa được ta.”
Ta đưa tay ra nhận lấy ly rượu trong tay Bùi Tố, cười lạnh, bóp miệng kế mẫu ngồi bên cạnh, đổ vào.
Bùi Tố muốn ngăn cản nhưng một nữ tử yếu đuối như nó sao ngăn được ta chứ?
Nó chỉ khó thể đau khổ kêu gào, nhào lên người kế mẫu.
“Bùi Ngọc, ngươi giết mẫu thân!”
Ta gõ bàn, lạnh lùng nhìn gương mặt sợ hãi đến trắng bệch của kế mẫu.
“Rượu này do ngươi bưng tới đó Bùi Tố.”
“Khủng khiếp thật, chẳng lẽ mẫu tử các ngươi muốn hạ thủ với ta sao?”
“Nhưng ta là mệnh quan triều đình, ngươi có biết hạ độc mệnh quan triều đình phải chịu tội gì không? Ngươi và tiểu súc sinh của ngươi cũng chẳng cần ta lên tiếng đâu, tự nhiên sẽ có người tiễn các ngươi lên đường.”
Đã đến nước này rồi mà Bùi Tố còn muốn hạ độc ta.
Hóa ra hoàng đế lại thích loại ngu xuẩn như thế này.
Có lẽ chính là vật họp theo loài.
“Có biết tại sao hoàng đế để ngươi đi đối phó với ta, chính mình không ra mặt không?”
“Bởi vì hắn muốn một mũi tên bắn trúng hai đích, ngươi tự cho rằng ngươi sinh con cho hắn đã nở mày nở mặt lắm rồi, ngươi hắn lại không muốn nhận con của ngươi.”
Bùi Tố khóc thành tiếng: “Không thể nào, nếu ngươi không ngang ngược ngăn cản, ta đã vào cung từ lâu rồi?”
Ta cười nói: “Ngươi bịa chuyện tự lừa mình luôn đấy à? Lừa ca ca thì được, đừng có tin luôn đấy chứ?”
“Ban đầu tại sao thánh chỉ vào cung lại rơi xuống đầu Bùi Nhan, là do tỷ ấy cầu xin à? Ngươi và hoàng đế là phế vật chỉ biết tránh phía sau bắn lén, muốn quyền thế lại sợ trách nhiệm, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế chứ.”
“Ngươi!”
Ta nhún vai.
“Ai nha, muội muội nhìn kìa, mẫu thân ngươi chết rồi!”
Ta nhìn kế mẫu đau khổ giãy giụa, chậm rãi cong môi lên.
Bùi Tố còn sống trong trạch viện này, cho rằng đối với ta chỉ là tỷ muội tranh đấu, có hoàng đế làm chỗ dựa, cho ta một ly rượu độc là có thể giải quyết rồi.
Nhưng hôm nay ta không đóng vở kịch trưởng nữ để tang cho mẫu thân với bọn họ nữa.
“Bùi Tố, hại chết mẫu thân ruột, có cảm giác thế nào?”
Bùi Tố quay đầu lại, ánh mắt đầy thù hận.
“Đừng có hận ta, dù hận thì ngươi làm gì được ta chứ?”
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược
Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên
Cập nhật: 09:02 02/04/2026