Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 8

Chương 8/11

Khi ta mang binh đánh thẳng vào vương đình, thánh chỉ của hoàng đế thong dong tới chậm.

Hoàng đế nói, đánh vào vương đình Đột Quyết hao người tốn của, bây giờ triều đình phải tu thân dưỡng tính, để bách tính biên cương có cơ hội nghỉ ngơi.

Hắn ta cũng đã chuẩn bị nghị hòa với người Đột Quyết, cưới công chúa của họ.

Nội thị truyền chỉ đuổi theo một đường cũng không đuổi kịp ta, người truyền tin nói, cữu cữu đã nhận thánh chỉ, cũng nói ta đã mang binh xuất chinh rồi.

“Chuyện lớn như thế cũng không thương nghị với bệ hạ!”

Cữu cữu không nói lời nào, nội thị đặt câu hỏi bị phó tướng bên cạnh cữu cữu mắng cho một trận.

“Có phải lúc người Đột Quyết đánh vào quận Định Bắc, chúng ta cũng phải truyền tin về hỏi bệ hạ rồi mới phản kích không?”

“Tướng ở bên ngoài có thể không nghe quân mệnh.”

Hoàng đế làm như thế chỉ vì không muốn thấy cữu cữu thế lớn mà thôi.

Nhưng chắc chắn hắn ta sẽ phải thất vọng.

Khi ta dẫn quân về, cữu cữu nghe được tin thắng lợi thì dẫn người ra đón ta.

Ta tung người nhảy xuống ngựa, giao hộp gấm trong tay cho cữu cữu.

“Con đã không phụ sứ mệnh!”

“Đầu của khả hãn Hồi Lợi, quà cho cữu cữu.”

Bách tính khắp nơi vui mừng hô lớn.

Sau mười năm, thiết kị của Đại Hạ san bằng vương đình Đột Quyết, mây đen bao phủ trên đầu bách tính biên cương rốt cuộc cũng tan đi.

Ta không chỉ là cháu ngoại của cữu cữu nữa, mà là tướng quân thiếu niên dụng binh như thần.

Sau này sử sách chép lại, cũng có một chỗ cho ta.

Sau tiệc mừng công, ta cáo bệnh không ra ngoài, thật ra là dẫn người lẻn về đế kinh.

Tin phụ thân ta chết truyền về đế kinh, Bùi phủ chỉ còn kế mẫu và Bùi Tố.

Nội gián nói, hình như Bùi Tố nuôi một đứa con trai trong biệt viện.

Hoàng đế rảnh rỗi thật đấy.

Ta ở biên cương nhiều lần lập công, hắn ta vẫn dám như kiếp trước, đón Bùi Tố vào cung sao?

Huống hồ, kiếp này phụ thân của hoàng hậu tiến lùi hợp lý, chưa từng để hoàng đế nắm được cái chuôi.

Mà ta hồi kinh là vì muốn đích thân gặp mặt nói chuyện với Thôi thị, nhà mẹ đẻ của hoàng hậu.

Thôi gia biết được không ít nội tình, người tiếp đãi ta là trưởng công tử của Thôi gia, Thôi Bình Huy.

“Ra mắt Trung Dũng hầu.”

Công tử Thôi thị như lan như xạ, lịch sự tuấn tú, trong tay cầm một cây quạt xếp, ngồi yên cũng phong lưu.

“Thôi gia chỉ có một yêu cầu, sau này Trung Dũng hầu mưu đoạt Trung Nguyên, hoàng phu phải là con trai của Thôi thị.”

Ta sửng sốt, hơi nhíu mày.

“Tin tức của Thôi gia nhạy bén quá.”

“Xá muội vô tình phát hiện thôi.”

Thôi Bình Huy tư thái phong nhã, tiêu tiêu quân tử, sơ sơ lạc lạc.

Hắn đứng dậy, châm trà cho ta.

“Bình Huy năm tuổi học chữ, tám tuổi đọc được văn, thuộc lòng kinh sử, hiểu cả binh sự. Trong số các công tử trẻ tuổi ở đế kinh, không có ai thích hợp với hầu gia hơn ta.”

“Thôi gia có chút tài sản, sau này có thể trở thành trợ lực cho hầu gia.”

Thôi đại công tử không hổ là mỹ nam tử đệ nhất đế kinh, khi nhìn ta bằng ánh mắt thâm tình, ta rất khó từ chối được thỉnh cầu của hắn.

Ta bị sắc đẹp mê hoặc rồi!

“Sao ngươi biết sau này ta sẽ xưng đế? Lỡ ta đổi lại thân phận với Bùi Ngọc, chẳng phải Thôi đại công tử ngươi sẽ chịu thiệt sao?”

Thôi Bình Huy khẽ cười: “Hầu gia không phải người bình thường, sao lại cực khổ làm giá y cho người khác chứ?”

Sau khi quyết định liên hiệp với Thôi gia, ta mang theo một lượng lớn tiền tài Thôi gia cung cấp chạy về biên cương.

Sau khi bình định Đột Quyết, thế nhân cũng mơ hồ có cảm giác này rồi, số người tới đầu hàng đếm không xuể.

Cữu cữu không tham công, ai cũng biết người làm chủ Chu Gia quân bây giờ là Trung Dũng hầu.

Sau mấy lần thăm dò, hoàng đế không ngồi yên được nữa, truyền chỉ gọi ta vào kinh.

Ta lấy lý do biên cương chưa yên ổn, trì hoãn thêm một năm rưỡi.

Trong một năm rưỡi đó, ta ở quận Định Bắc nghỉ ngơi dưỡng sức, chiêu binh mãi mã.

Quyền lực là thứ ai mạnh hơn người đó thắng.

Người bình định vương đình Đột Quyết là ta, người nắm binh quyền trong tay cũng là ta.

Còn hoàng đế, hắn ta chỉ có cái danh hoàng đế Đại Hạ chính thống mà thôi.

Huyết mạch đáng mấy đồng chứ?

Giang sơn Đại Hạ của hắn ta không phải cũng cướp được từ tay hoàng đế cuối cùng của tiền triều hay sao?

Không phải hắn thích chơi trò quyền mưu, dùng đạo cân bằng hay sao?

Ta lại muốn xem xem, dựa vào tình thế hiện nay, hắn ta còn cân bằng được gì nữa.

Bên phía Bùi Ngọc, ta lấy danh nghĩa chúc thọ, quang minh chính đại mang đi tám trăm phủ binh.

Đừng nói đến việc hoàng đế không dám động vào nó, dù hắn ta có nổi điên thì cũng phải xem ta có cho hắn ta cơ hội đó không.

Hoắc Giang Ngạn luôn đi theo bên cạnh ta.

Nhà hắn cũng vui vẻ bỏ tiền cược ra, bất kể hắn có đồng ý hay không.

Ngoài mặt thì diễn tiết mục phụ thân con ân đoạn nghĩa tuyệt, phía sau lại thông qua hắn mà bán cho ta nhiều đồ tốt.

Lão già chết tiệt đó rất gian xảo.

Sau cuộc nói chuyện hôm trước, Hoắc Giang Ngạn luôn trung thành với ta, mấy lần mạo hiểm vì ta, liều mình giúp ta thu phục đất đã mất.

Từ biệt kẻ sĩ ba ngày, khi gặp lại phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa. Hoắc Giang Ngạn bây giờ giống như một khối ngọc đẹp được phủi bụi, hoặc giống một thanh kiếm đã rời khỏi vỏ, sắc bén lại sáng loáng.

“Tướng quân định đi bình định Cao Xương sao?”

Hoắc Giang Ngạn đã biết còn hỏi.

Hắn không thể đi cùng được, ở đây còn có chuyện cần hắn xử lý.

“Ba ngày sau lên đường.”

“Tướng quân sẽ dẫn Từ Hằng Chi đi theo sao?”

Ta quay đầu lại, ánh mắt lộ ra ý cười: “Hằng Chi là thân vệ của ta, đương nhiên sẽ cùng đi cùng về với ta.”

Hắn cắn môi, cổ hơi đỏ lên.

“Chuyện Từ Hằng Chi làm được, ta cũng làm được.”

“Ồ? Hằng Chi làm được những gì?”

Hoắc Giang Ngạn nghiêng đầu đi, mất tự nhiên nói: “Dù sao thì ta cũng không kém hơn hắn.”

Ta che giấu ý cười trong đáy mắt, chỉnh sửa lại vạt áo cho hắn.

“Chờ ta khải hoàn.”

Sau khi Hoắc Giang Ngạn rời đi, cửu cữu mỉm cười đi ra.

“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.”

“Đại công tử Thôi thị đã tới nhiều lần, Hằng Chi do ta nhìn lớn lên, vị này của Hoắc gia cũng lột xác rồi.”

“A Nhan, con thích ai?”

Ta cười: “Có đế vương nào chỉ có một hồng nhan tri kỉ cơ chứ?”

“Giành thiên hạ vất vả như thế, con thích thêm mấy người cũng chẳng sao cả.”

Cữu cữu cao giọng cười to.

“A Nhan định khi nào sẽ đổi lại thân phận với Bùi Ngọc đây?”

“Tóm lại vẫn phải chiếu cáo thiên hạ, con vào sinh ra tử, nếu sau này sách sử không có tên con, chẳng phải con chịu thiệt rất lớn hay sao?”

“Con không sợ có người ngăn cản con lên ngôi vì con là nữ tử à?”

“Đương nhiên không sợ. Kẻ nào không phục cứ đấu với con. Vương đình Đột Quyết do con bình định, khả hãn Hồi Lợi cũng là con đích thân chặt đầu, con đâu có bỗng dưng đi được tới ngày hôm nay, con khác với những kẻ ngồi chờ phụ huynh trao lại quyền lực.”

“Cơ đồ của con, con tự giành lấy.”

Cữu cữu vỗ tay cười to: “Hay lắm! Có chí khí!”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026