Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 7

Chương 7/11

Audio chương

Nửa tháng sau, có tin báo về đại quân Đột Quyết thắng mấy trận du kích nhỏ.

Đây là bẫy rập mà cữu cữu cố ý tạo ra, chỉ chờ phụ thân ta và người Đột Quyết mắc lừa.

Vốn dĩ ta nên rời khỏi chiến trường nhưng lúc này ta lại đang mang hai ngàn kị binh từ cánh bên đánh úp đại quân Đột Quyết.

Chân ngựa được bọc vải mềm, đi đêm không tiếng động. Hai ngàn kị binh sau lưng được ta dẫn dắt chạy thẳng tới đại doanh chỉ còn chút ít binh lính phòng vệ của địch.

Người Đột Quyết còn đang mơ giấc mộng xuôi nam, con trai của khả hãn Hồi Lợi, vương tử Qua Đa đang ở ngay trong trướng.

Trong ánh lửa, ta một mình một ngựa bắt sống Qua Đa.

Kiếp trước Bùi Ngọc và cữu cữu đều chết trong tay hắn ta.

Khi Bùi Ngọc chết, đầu lìa khỏi xác, Qua Đa treo đầu nó ở đuôi ngựa, kéo lê quanh tường thành quận Định Bắc.

Đời này, kẻ chết tha hương sẽ đến phiên Qua Da.

“Báo! Bùi phó tướng bắt sống Qua Đa, giờ đã đại thắng trở về!”

Trong soái trướng, cữu cữu không chờ nổi mà mang người ra đón ra.

“Bùi Ngọc đã hoàn thành quân mệnh!”

Bên kia, mai phục do ta và cữu cữu bố trí cũng báo tin chiến thắng về.

Nhưng mà phụ thân ta không còn cơ hội sống sót quay về.

Núi hoang cây khô, một mảnh tàn thi, mấy con quạ đen đứng trên cành chê, nhìn xuống thi thể trên mặt đất.

Phụ thân ta và thân tín của ông ta đều chết dưới đao của người Đột Quyết.

Trên người ông ta có một “mật thư” cuối cùng mà ta sai người bỏ lại.

Trong thư viết ông ta giả vờ đầu hàng, thật ra cũng không thật sự giao bản đồ phòng thủ ra.

Ta còn phỏng theo ghi chép của ông ta, viết một bản sắp xếp chiến thuật.

Không biết người Đột Quyết có lục soát thi thể hay không.

Nếu bọn họ lấy được bản sắp xếp chiến thuật đó, đi lên con đường không có lối về thì tốt rồi.

Đương nhiên, không lục soát cũng không sao.

Dù sao thì ta cũng không thiệt gì.

Đại quân Đột Quyết bị trọng thương, vương tử Qua Đa bị bắt sống.

Danh vọng của cữu cữu ở biên cương lên cao vô cùng.

Dù tổn thất mất phụ thân ta, nhưng cũng không hại gì đến đại thể.

Ban thưởng từ kinh đô nhanh chóng chuyển đến, ta đoán đã cắn nát răng hàm rồi.

Lần này, người được phong thưởng chủ yếu là ta.

À, là Bùi Ngọc.

Bệ hạ lời vàng tiếng ngọc, anh hùng xuất thiếu niên, để khuyến khích ta, cho ta kế thừa tước vị của Bùi gia.

Kèm theo đó, mật thư của Bùi Ngọc cũng đến.

“Tỷ! Đánh nhẹ chút, thắng chậm chút, tỷ lập công quá nhiều, hoàng thượng sẽ sủng đệ để động viên tỷ đó!”

Suýt chút nữa ta quên mất, thâm cung nội uyển, ta còn một đệ đệ làm quý phi.

Kiếp trước cả nhà hoàng hậu cũng chết trong quyền mưu của đế vương, trước khi đi ta đã nói rõ với Bùi Ngọc, để nó lợi dụng điều này, tốt nhất là liên minh với hoàng hậu.

Cũng không biết Bùi Ngọc và hoàng hậu như thế nào rồi.

Đêm đến, ta cầm một bầu rượu, ngồi trên cây tự rót tự uống.

“Nâng ly mời trăng sáng, với bóng nữa thành ba.”

Sau lưng ta, Hoắc Giang Ngạn mang một đĩa thịt trâu tới.

“Bùi Ngọc, ngươi, nén bi thương.”

Trên mặt Hoắc Giang Ngạn mang chút thương tiếc, hơi mất tự nhiên an ủi ta.

Trong quân đều biết tin phụ thân ta chết, người không biết chuyện đều cho rằng ta đau lòng.

Ánh trăng chiếu xuống mặt Hoắc Giang Ngạn, hắn cao hơn, cũng đen hơn nhiều lần đầu ta gặp.

Ta cười, vỗ vào khoảng đất trống bên cạnh, ra hiệu cho hắn đi tới.

“Lần này tiểu hầu gia cũng lập công, định khi nào thì hồi kinh?”

Hoắc Giang Ngạn lắc đầu: “Ta muốn ở lại quận Định Bắc.”

“Hả? Còn chịu tội chưa đủ à?”

Hắn nói: “Ta không chịu tội.”

“Hôm đó, khi ngươi tỉ thí với các tướng sĩ, ta cảm thấy ngươi như thế mới là đàn ông.”

“Ta tới biên cương nhập ngũ thật ra không phải do nhà ta sắp xếp. Đại ca ta là thế tử Sùng Duyên hầu, là tiểu hầu gia danh chính ngôn thuận, còn ta ở kinh thành chỉ biết ăn uống chơi đùa thôi. Ta gây họa, phụ thân ta nói ta là phế vật, ta tức giận mới chạy tới quận Định Bắc đầu quân.”

“Nhưng phụ thân ta nói rất đúng, khi đó ta thật sự là một tên phế vật, tới quận Định Bắc cũng cần có người chăm sóc, còn cảm thấy mình cao hơn người ta một bậc nữa.”

“Nhưng ta cảm thấy ta bây giờ đã khác rồi. Bùi phó tướng, cảm ơn quân côn của ngươi hôm đó, ta cũng muốn làm một binh sĩ thực sự.”

Ta đứng lên, vỗ vai hắn, đưa bầu rượu trong tay cho hắn.

Bất kể ngày sau ra sao, ít nhất thì bây giờ ta và hắn đều thật lòng.

Hắn ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, cười to:

“Sảng khoái!”

Sau khi thắng trận, ta và cữu cữu đều cảm thấy phải tranh thủ thời cơ đánh thẳng vào vương đình Đột Quyết.

Cữu cữu ở phía sau áp trận, ta lãnh binh đột kích.

“Cữu cữu không cần lo đâu, khi Hoắc Khứ Bệnh lập chiến công cũng mới hai mươi tuổi thôi, từ xưa anh hùng xuất thiếu niên, có lẽ con cũng là một thiếu niên thiên tài đó.”

Cữu cữu lắc đầu cười khổ, vỗ vai ta:

“Tất cả phải cẩn thận, ta chờ con khải hoàn!”

“Vạn thắng!”

Ta giơ trường kiếm lên, kỵ binh sau lưng cũng hô to “vạn thắng”.

“Vua ban thánh mệnh thôi chinh chiến, rời người một đêm lấy Lâu Lan.”

“Cữu cữu, chờ con mang đầu khả hãn Hồi Lợi về làm bồn tiểu cho người!”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026