Chương 6
Chương 6/11
Là giám quân được hoàng đế bổ nhiệm, phụ thân ta bắt đầu thường xuyên ra vào soái trướng.
Không có ai đề phòng ông ta.
Ai có thể ngờ được ông ta không muốn sống yên lành mà lại đi đầu hàng địch phản quốc cơ chứ?
À, có thể còn là chỉ thị của hoàng đế nữa.
Nếu là thế thật, đúng là khó mà nói được ông ta có phản quốc hay không.
Đêm đến, vạn vật đều im lặng.
Ta mang theo bồ câu đưa tin được chặn lại vào soái trướng.
Bức thư được đặt trên bàn, ánh nến chập chờn, dưới ánh sáng mờ, cữu cữu xem một phong thư mật bằng sắc mặt khó coi.
Ta vẫn luôn cho người theo dõi phụ thân ta, tối nay ông ta lén lút ra khỏi quân doanh, còn tìm một chỗ yên ắng thả chim bồ câu nữa, chim mới bay khỏi tầm mắt ông ta liền bị bắn rơi.
Chứng cứ phạm tội phụ thân ta thông đồng với địch, giờ phút này đang ở trước mặt cữu cữu.
“Bùi Thế Triều đây là đang muốn làm gì?”
“Truyền bản đồ phòng thủ ra ngoài, Nhạn Môn Quan thất thủ, bách tính biên cương phải làm sao đây?”
“Cữu cữu, trong thư chỉ có bản đồ phòng thủ thôi sao?”
Ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt giễu cợt: “Nếu phụ thân con không phải đầu hàng địch, mà là trung quân thì sao?"
“Bùi Nhan! Nói năng cẩn thận!”
Ta cầm mật thư lên, phủi nhẹ,
“Không phải trong thư đã viết rõ rồi à? Bệ hạ tình nguyện bỏ đi ba quận ở biên cương cũng không muốn cữu cữu được vẻ vang.”
“Cữu cữu à, người trung quân ái quốc, nhưng trung với ai chứ?”
“Một hoàng đế bỏ được cả dân chúng có đáng để một trăm ngàn tướng sĩ biên cương liều mạng không?”
Nhân lúc sắc mặt cữu cữu thay đổi, ta nói tiếp: “Cữu cữu có thấy đôi hài hôm nay phụ thân con đi không? Mặt hài là gấm Thục đó. Cữu cữu có biết gấm Thục đắt thế nào không? Không chỉ đắt, còn mỏng nữa, không thể đụng nước, nhưng phụ thân con lại mang nó tùy ý xuất hành. Bách tính biên cương muốn ăn no cũng là xa xỉ, các tướng sĩ mùa Đông không đủ áo bông, nhưng loại giá áo túi cơm như phụ thân con ở trong kinh thành lại nhiều vô số kẻ.”
“Lầu son rượu thịt thối, đầy đường xác người chết.
Khi các tướng sĩ ở bên ngoài liều mạng bảo vệ biên cương, các quý tộc trong kinh lại cảm thấy chúng ta hèn mọn, lỗ mãng. Cữu cữu, chúng ta phải bảo vệ những bách tính chất phác vô tội của Đại Hạ chứ không phải là đám con cháu quý tộc chỉ biết hưởng thụ và hút máu đó.”
Cữu cữu nhắm mắt lại.
“Bệ hạ chọn phụ thân con làm việc này là muốn làm ngư ông đắc lợi đúng không?”
“Nếu thành công, Chu Gia quân trọng thương, ta lại chết, bệ hạ có thể ngủ ngon rồi. Nếu thất bại, phụ thân con bị phát hiện, vì là thông gia nên cũng dính líu đến ta, vẫn có lợi cho bệ hạ.”
Cữu cữu hành quân đánh giặc nhiều năm, trước nay luôn không phải là kẻ ngu không biết việc triều chính.
Ông ấy chỉ không ngờ tới, vị hoàng đế mà ông ấy trung thành bảo vệ nhiều năm lại không để ý đến an nguy của bách tính chỉ vì quyền lực.
Đáng tiếc, kẻ ngồi trên ngai vàng chính là một kẻ ngu ngốc như heo không hề có lòng nhân từ của kẻ làm vua.
Ánh nến chiếu lên mặt ta, ánh mắt ta trong gương đồng sáng như sao, hai ngọn lửa lóe lên trong mắt:
“Cữu cữu, người là dao thớt ta là thịt, cữu cữu thật sự sẽ vì hôn quân mà kéo theo bách tính và một trăm ngàn tướng sĩ biên cương cùng chết sao?”
Sau khi đổi nội dung mật thư, ta lại thả bồ câu đưa thư đi.
Cữu cữu cũng đã bắt đầu đề phòng phụ thân ta rồi.
Ông ấy cầm tờ mật thư chặn được kia đi bàn bạc cả đêm với thân tính.
Ngày hôm sau, phụ thân ta bước vào một cái bẫy được đặc biệt chuẩn bị cho ông ta.
Phụ thân ta có thể chết nhưng không thể chết vì phản quốc.
Lúc này cữu cữu và ta xuất binh vô cớ, người theo lẽ phải sẽ được giúp đỡ, kẻ trái đạo sẽ không được giúp, xưa nay đều là được lòng dân mới được thiên hạ.
Trong lúc vội vàng trốn tránh, chỉ có thể mang danh phản quốc mà thôi.
Nhưng trong tay cữu cữu có trọng binh, trời cao hoàng đế xa, chỉ cần bách tính xung quanh quận Định Bắc nhận ông ấy, cảm kích ông ấy thì đã coi là được lòng dân rồi.
Hoàng đế vốn không ngăn được cữu cữu, mà ta thì chỉ phải làm một chuyện: dẫn binh, đánh đuổi người Đột Quyết về quê quán, để họ nhìn thấy quân kì của ta là run sợ.
“Nhị lang, con không giỏi đánh giặc, ngày mai xuất chinh, hay con ở lại đi.”
Phụ thân ta gọi ta ra khuyên ta đừng đi cùng cữu cữu.
Ta nhìn ông ta, một lúc lâu cũng không nói chuyện.
Có phải kiếp trước ông ta cũng từng khuyên Bùi Ngọc thế không?
Có lẽ phụ thân ta còn một chút lương tâm, không muốn nhìn thấy con trai ruột cũng chết, nên đã điều Bùi Ngọc đi.
Nhưng mà quận Định Bắc thất thủ, những người chết thảm kia là con của ai, là phụ thân của ai?
“Phụ thân nói đúng, ngày mai con sẽ không rước phiền cho cữu cữu.”
Phụ thân ta cười vui mừng, đưa cho ta một phong thư, để ngày mai ta cưỡi ngựa đến dịch trạm đưa thư.
Ta cầm thư, đứng dưới gốc cây.
Đất vàng cát bay, ngày ngày như là hôm qua.
Hóa ra kiếp trước Bùi Ngọc đã sống sót như thế.
Nhưng cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.
Vì quyền thế, cũng để nhổ cỏ tận gốc, cuối cùng Bùi Ngọc vẫn chôn thây ở Nhan Môn quan.
Làm phụ thân bất nhân, làm phu quân bất nghĩa.
Kiếp này phụ thân bị ta tính kế cũng đáng đời.
Nếu ông ta là một người phụ thân hiền, không chừng ta và Bùi Ngọc sẽ không lớn lệch, cả nhà chúng ta dột từ nóc rồi.
Bây giờ chân tướng phơi bày, cũng rất hợp lẽ thường.
“Phụ thân có lên tiền tuyến không?”
Nụ cười của phụ thân ta có chút đắc ý: “Đương nhiên rồi, ngày xưa phụ thân con cũng đánh giặc với cữu cữu con đó.”
“Thế ạ? Sao trước kia phụ thân không kể con nghe.”
“Chuyện rất nhiều năm trước rồi, nhắc lại làm gì chứ?”
Sau lưng ta, giọng cữu cữu truyền tới: “Phụ thân con hai người nói chuyện gì vậy?”
Ta cao giọng nói: “Phụ thân nói ngày xưa từng đi đánh giặc với cữu cữu.”
Cữu cữu mỉm cười, trên mặt có chút buồn bã khi nhớ về quá khứ: “Trước kia Thế Triều làm phó tướng của ta, công phu rất tốt, lại anh tuấn, mẫu thân con vừa thấy đã yêu rồi.”
Ta cụp mắt, quả thực không nhớ được hình dáng của mẫu thân.
Phụ thân sửng sốt, lát sau nói tiếp: “Đúng vậy, Vãn Nương và ta quen nhau ở quận Định Bắc.”
“Nàng ấy thích nhất là cưỡi ngựa, đáng tiếc là sau khi vào kinh với ta thì không còn cơ hội cưỡi ngựa nữa.”
Phụ thân à, ông cũng thấy áy náy sao?
Mẫu thân ta là món quà ra mắt đầu tiên để phụ thân ta theo phe bệ hạ.
Trong khi đấu đá quyền lực, mẫu thân ta là người chết trước nhất.
Không biết kiếp trước đoàn tụ ở cầu Nại Hà, bà ấy có hối hận hay không.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026