Chương 5
Chương 5/11
Sau cuộc tỉ thí trên đài luyện võ, binh sĩ đã bớt chỉ trích ta nhiều.
Quân doanh là như thế, nắm đấm mạnh mới là đạo lý mạnh mẽ nhất.
Nhưng mà ta tới Nhạn Môn Quan lại không hoàn toàn là để tiếp nhận công việc của cữu cữu.
Tuy ta có tư lợi, nhưng cũng thật lòng muốn cứu bách tính quận Định Bắc.
Kiếp trước, sau khi cữu cữu chết, đại quân trở thành rắn mất đầu, trong triều lại không có ai dùng được, người Đột Quyết nhân cơ hội phá thẳng vào thủ phủ Trung Nguyên.
Dẫn đầu là quận Định Bắc, sau đó các quận ở biên ải lần lượt thất thủ. Người Đột Quyết tàn bạo thích giết chóc, vô số bách tính chết hoặc bị thương hoặc lang thang khắp nơi. Nơi nào có người Đột Quyết, nơi đó là địa ngục trần gian.
“A Sư Na thị thờ phụng lang vương, tự cho mình là hậu duệ của lang vương, xuất thân du mục chỉ biết cá lớn nuốt cá bé, sợ kẻ mạnh lại không biết nhớ ơn, chính sách lôi kéo có lẽ không có hiệu quả.”
Cữu cữu nhìn sa bàn, gật đầu: “A Nhan cảm thấy nên đối đãi với Đột Quyết Hãn quốc như thế nào mới phải?”
“Đương nhiên là đánh đến khi nào phục mới thôi.”
“Nhưng mà thảo nguyên đất rộng người thưa, đánh cho A Sử na thị phải chạy về nhà, nghỉ ngơi lấy sức một mùa Đông, năm sau họ vẫn gây hấn ở biên giới, không phải là kế hoạch lâu dài.”
“Con nghe nói, An Sử Na thị không hề đoàn kết, bây giờ nhìn xem huynh đệ thủ túc giúp đỡ nhau, nhưng lại sẵn sàng tranh giành với nhau miếng bánh thịt thiên triều.”
“Nếu có thể chia cắt từ bên trong, khiến bọn họ không tự lo được cho mình, rồi chúng ta mới đi đánh thì sẽ dễ hơn nhiều.”
Cữu cữu cao giọng cười lớn: “Nói hay lắm!”
Ông ấy chỉ vào sa bàn, nói về kế hoạch lần này.
Trong lòng ta có chút chua xót.
Kiếp trước cữu cữu cũng từng lập kế hoạch vì bách tính biên cương như thế này.
Nhưng hoàng đế lại sợ danh vọng của cữu cữu quá cao, ngầm cho phép phụ thân ta hại chết cả nhà cữu cữu, đại quân trăm ngàn người da ngựa bọc thây, ba quận biên cương mất vào tay giặc, rất nhiều người vô tội phải chết.
Tất cả chỉ đổi lấy một câu của hoàng đế: “Để cân bằng thế lực các nơi, dù sao cũng phải có người hi sinh.”
Đáng thương xương cốt trôi sông vô định, chỉ vì một người trong giấc mộng Xuân.
Một tên hoàng đế chỉ biết chơi đùa quyền mưu, lòng dạ hẹp hòi, cố chấp, không hề thương tiếc dân chúng chết oan, thì tồn tại còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
“Cữu cữu, dù cho tất cả dân Đột Quyết đều thành binh, thuật cưỡi ngựa siêu quần, nhưng không phải triều ta không có người tài, so kèo mấy lần cũng không rơi xuống thế hạ phong, vì sao chúng ta luôn không làm gì được A Sử Na thị cơ chứ?”
Cữu cữu ngẩn người một lát, thở dài, nhưng không nói ra.
Cữu cữu là quân tử, rất trọng tình trọng nghĩa. Tiên đế có ơn tri ngộ với cữu cữu, trước lúc lâm chung còn kí thác để cữu cữu làm đại thần phụ chính.
Cữu cữu cũng hết lòng tuân thủ cam kết, vất vả chinh chiến sa trường vì hoàng đế.
Sở dĩ cữu cữu một mực không lấy vương đình Đột Quyết, cũng do hoàng đế liên tục ngăn cản.
Lòng nghi kị của hoàng đế rất nặng, hắn ta tin vào thuật cân bằng. Nếu như cữu cữu đánh hạ vương đình Đột Quyết, há chẳng phải là công cao trấn chủ hay sao?
Thấy mặt cữu cữu có vẻ do dự, ta không nói thêm nữa.
Một ngày lạnh giá không thể khiến nước đóng băng ba thước, sớm muộn cũng có ngày cữu cữu hiểu thôi.
“A Nhan, ta biết con rất thất vọng về bệ hạ, cũng biết bệ hạ không phải là minh quân.”
“Nhưng mà chuyện triều chính, vài ba câu không nói rõ ràng được. Ta là người trong cuộc, có rất nhiều chuyện thân bất do kỉ, không thể chỉ dựa vào quyết định của mình được.”
“Con phải biết, bệ hạ ngồi được trên vị trí đó là kết quả tốt nhất của nhiều thế cờ rồi.”
Ta cười nhạt: “Cữu cữu à, nhiều thế cờ, sẽ phải thỏa hiệp sĩ tộc, phải khiến quý tộc hài lòng.”
“Nhưng có ai nghĩ tới bách tính vô tội? trăm ngàn tướng sĩ biên cương vô tội không? Khi không nghĩ tới, bọn họ đã thỏa hiệp quá nhiều lần.”
Cữu cữu còn muốn nói tiếp nhưng ta khoát tay ra khỏi quân trướng.
Tuy nhiên, ta biết cữu cữu có điều lo lắng của mình.
Sự thật là trong tay cữu cữu cầm trọng binh, nhưng trong quân không do mình cữu cữu định đoạt, hoàng đế cũng cài vào rất nhiều người của mình.
Muốn đại quân một trăm ngàn này đoàn kết như một thì còn phải đánh thắng thêm mấy trận nữa, để cho người của hoàng đế âm thầm biến mất.
Cũng không thể đột nhiên cầm vũ khí nổi dậy, hô to rằng: lão tử không làm nữa, phản đây!
Hành quân đánh giặc sợ nhất là vô cớ xuất binh.
Tất cả mọi chuyện đều có thể thảo luận kĩ hơn, chỉ có một chuyện không chờ được.
Mùa Đông qua đi, binh cường mã tráng, không bao lâu nữa người Đột Quyết sẽ xuôi Nam, phải nhân cơ hội này đánh chúng về tận nhà.
Sau khi bàn với cữu cữu, ta mang một nhóm tướng sĩ nhỏ đi tiêu diệt đám tán binh Đột Quyết ở gần Nhan Môn quan, tránh cho chúng ức hiếp phụ nữ và trẻ con nơi đây.
Sau mấy lần đột kích, danh tiếng của ta ở trong quân đội ngày càng tốt hơn.
Khi mọi người lần nữa gọi ta là Bùi phó tướng thì đã tâm phục khẩu phục rồi.
Tính tới ngày đại quân Đột Quyết áp sát, như kiếp trước, phụ thân ta được bệ hạ bổ nhiệm, dẫn người đến quận Định Bắc.
Kiếp trước, ba tháng sau cữu cữu sẽ chết.
Phụ thân ta liên lạc với khả hãn Hồi Lợi, cữu cữu lại không đề phòng ông ta, chiến thuật sớm bại lộ, bản đồ trú binh bên trong Nhạn Môn quan được công khai đưa vào soái trướng của đại quân Đột Quyết.
Cữu cữu chết không rõ ràng, còn mang tiếng xấu, nói ông ấy làm liều đầu hàng địch, hại chết đại quân một trăm ngàn người ở biên cương.
Sau khi cữu cữu chết, Bùi Ngọc thoát chết trong chân tơ kẽ tóc, lại bị phụ thân ta ép quay lại biên cương, cũng chết trong mảnh cát vàng này.
Còn ta ở trong cung tứ cố vân thân, có lòng mà không có sức, chỉ có thể trơ mắt nhìn người thân liên tiếp chết thảm.
Cũng may, ông trời cho ta một cơ hội làm lại.
Ba ngày sau, phụ thân ta mang thánh chỉ tới.
Lần đầu tiên nhìn thấy ta, còn chưa nói gì, ông ta đã đỏ vành mắt, tỏ ra là một người phụ thân hiền từ.
“Nhị lang! Đen rồi, gầy rồi!”
Ông ta lau mắt, móc trong ngực ra một cái hà bao đưa cho ta.
“Cái này là do đại tỷ của con tự thay thêu, tỷ tỷ của con ở trong cung cũng ngày đêm nhớ con, nhất định con phải bảo trọng đấy.”
“Con và A Nhan đều tốt, khi trăm tuổi ta mới có mặt mũi đi gặp mẫu thân con.”
Nghe vậy, vẻ mặt của cữu cữu và Từ Hằng Chi ở phía sau đều vô cùng lúng túng.
Thiên ngôn vạn ngữ hóa thành một câu nói, phụ thân ruột của ta, ông lại không nhận ra ta là con trai hay con gái của ông.
Ta nhận lấy hà bao, kĩ năng thêu rất tốt, vừa nhìn đã biết do đích thân Bùi Ngọc thêu.
Ta ho khan, đè lại nụ cười, cũng cản trở phụ thân ta tiếp tục nói mấy lời khủng bố.
Sau khi phụ thân ta và cữu cữu rời đi, Từ Hằng Chi mới lại gần thấp giọng hỏi ta:
“Là phụ thân nàng thật à?”
“Giả bao đổi trả.”
“Xem ra Bùi Ngọc giả trang rất tốt.”
Ta cong môi cười: “Đệ đệ của ta còn yểu điệu hơn ta.”
Từ Hằng Chi cụp mắt xuống, nhẹ giọng nói: “Ta chỉ thích nữ tử phong thái hiên ngang.”
“Chậc.”
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026