Chương 4
Chương 4/11
Audio chương
Sau khi ta ở lại quân doanh bằng thân phận của Bùi Ngọc, ta làm việc thuận lợi hơn kiếp trước rất nhiều.
Cữu cữu sai thân tín đi theo chăm sóc ta, ta lại sai người chế giày. Sau khi chỉnh đốn, ta đã “cường tráng” hơn không ít, cũng có mấy phần thiếu niên khí khái hào hùng.
Nhưng mà người quen ở bên cạnh ta đều không dám coi ta là Bùi Nhan.
Dù sao, không làm quý phi sống trong nhung lụa lại chạy tới biên cương hít cát bụi, người bình thường đều không ai làm.
Nhưng ta lại không bình thường.
Sau khi chia sẻ tâm tư với cữu cữu, ông ấy thường mang ta đi lại trong quân doanh.
Người biết chân tướng chỉ có Từ Hằng Chi, ta và cữu cữu đều tiếp nhận rất tốt, chỉ có hắn ngày ngày lo lắng.
“Hằng Chi, yên tâm đi.”
Từ Hằng Chi lắc đầu cười khổ: “Chiến sự còn chưa ngừng, ta chưa thể yên tâm được.”
Chúng ta vừa thảo luận về hướng đi của người Đột Quyết vừa đi ra ngoài.
Chợt có tiếng ồn ào từ xa truyền lại.
Có hai nhóm người đứng ở hai bên đối lập của đài luyện võ, giương cung bạt kiếm, nếu không phải do quân doanh không cho phép đánh nhau, e là họ đã đánh nhau luôn rồi.
Hai phe đều có một người dẫn đầu.
Một phe là binh tướng dưới trướng của cữu cữu, sinh ra ở biên quan, hầu hết là con nhà nghèo không sống nổi nữa mới nhập ngũ.
Phe còn lại là các công tử từ đế kinh tới rèn rũa, chỉ kiếm chút quân công, sau này về đế kinh có chút hào quang để làm quan.
“Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy?”
“Không có chuyện gì làm à?”
Ta cao giọng ngăn lại.
Thấy ta và Từ Hằng Chi đi tới, bách phu trưởng Tiền Vũ dưới trướng cữu cữu thu lại thanh đao đã rút ra một nửa, hừ lạnh một tiếng, giải thích:
“Xin Bùi phó tướng làm chủ cho chúng ta!”
Bên kia, một tên công tử mặt mũi trắng nõn trông khá thanh tú chợt cười lên:
“Một đám dân đen, có biết ta là ai không? Lại dám cướp đài luyện võ với ta.”
Ta từng có duyên gặp người này một lần.
Con trai của Sùng Duyên hầu, Hoắc Giang Ngạn, biểu đệ của đương kim hoàng đế, là một trong những công tử tới đây rèn rũa, thân phận tôn quý nhất.
Bên cạnh hắn có người giải thích ngắn gọn đầu đuôi câu chuyện.
Hôm nay vốn nên là Tiền Vũ dẫn người lên đài luyện võ luyện tập, lại bị nhóm người Hoắc Giang Ngạn cướp chỗ.
Hai nhóm người vốn đã không vừa mắt nhau, lập tức gây gổ.
Ta liếc Hoắc Giang Ngạn, lạnh lùng nói: “Hoắc Giang Ngạn, đã vào quân doanh rồi, không bàn thân phận, đều là binh sĩ cả.”
“Quân doanh làm việc theo quy tắc, ngươi vi phạm quân kỷ, tranh chấp với người khác, ta phạt ngươi mười quân côn, ngươi có ý kiến gì không?”
Hoắc Giang Ngạn thay đổi sắc mặt: “Ngươi dám!”
Ta cụp mắt xuống, che giấu sự giễu cợt trong mắt, ta có gì không dám?
Hoàng đế kiêng kị cữu cữu, thường nhét người vào quân doanh.
Hoắc Giang Ngạn là biểu đệ của hoàng đế, ta đã ngứa mắt hắn ta lâu rồi.
“Người đâu, xử theo quân pháp, kéo xuống đánh mười quân côn!”
Hoắc Giang Ngạn rút đao ra: “Ta là người của Hoắc gia Sùng Duyên hầu, con trai quận chúa Ninh An, ta xem ai dám động vào ta!”
Người xung quanh chần chờ không dám tiến lên, đưa mắt nhìn nhau.
Nếu không cần thiết, không ai muốn đắc tội với người quyền quý cả.
Thấy vậy, Hoắc Giang Ngạn đắc ý cười lên: “Bùi Ngọc, đừng tưởng ta không biết lai lịch của ngươi, ngươi đứng đó giả vờ gì chứ? Một tên thất phu không thi được khoa cử như ngươi vào quân doanh còn làm phó tướng, đúng là khiến cho người ta cười rụng răng mà.”
Ta cong môi lên: “Thế à?”
Ta xoay người lại, nhấc quân côn lên, quất ngang đầu gối của Hoắc Giang Ngạn.
“Hôm nay ta cho ngươi biết thế nào là văn võ song toàn.”
Hoắc Giang Ngạn kêu lên thảm thiết, bị ta đánh cho khụy xuống đất. Ta siết ngón tay, nhấc quân côn lên, đuổi theo hắn quất mười quân côn.
Công tử trước nay chưa từng bị ai đánh lại bị ta đánh cho kêu la liên tục.
Đánh hắn xong, ta chống gậy đứng thẳng, cất cao giọng nói:
“Ta biết, trong các ngươi có rất nhiều người âm thầm khinh thường ta.”
“Một tên thư sinh thối còn chưa từng ra chiến trường, bằng vào cái gì mà quản các ngươi?”
Ta lớn tiếng nhại theo lời mấy tướng sĩ nói chuyện, trên mặt không có vẻ gì là không vui.
Bọn họ không coi trọng ta cũng bình thường, dù sao thì ta mới tới, dù có cữu cữu chống lưng thì trong mắt đại đa số mọi người ta cũng chỉ là một tiểu tử miệng còn hôi sữa, vai không vác được tay không nhấc được. Bỗng dưng lên làm phó tướng, đương nhiên khó mà khiến mọi người khâm phục được.
“Nay ta mượn cơ hội này, còn ai không phục nữa thì lên so một trận đi.”
Ta đá Hoắc Giang Ngạn ra, tung người nhảy lên đài luyện võ.
“Lên đi, lần sau không còn cơ hội nữa đâu.”
Người bên dưới ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám nhúc nhích.
Ta cũng không gấp, chậm rãi chờ họ.
“Nếu không có ai lên, sau này ta còn nghe ai nói xấu về ta, ta sẽ xử theo quân pháp.”
“Ta lên!”
Dưới đài luyện võ, một hán tử vai u thịt bắp mặc áo giáo cắn răng kêu lên.
Hắn nhảy lên, trong tay cầm một thanh trường đao, cao hơn ta nửa cái đầu, nhìn trên cao nhìn xuống ta.
“Bùi phó tướng nói chuyện giữ lời, đả thương ngươi thì đừng có khóc lóc đi tìm phụ thân đó.”
Ta cong môi lên, nâng quân côn lên gõ xuống đất: “Nói nhảm nhiều quá.”
Hán tử hét lên, nhấc đao xông lại, ta nghiêng người nhanh chóng tránh đi.
“Động tác quá chậm.”
Khi nói chuyện, ta múa quân côn đầy mạnh mẽ uy lực, mang theo sức gió quất vào người hán tử.
Thừa dịp hắn ta né tránh vì đau, ta nhấc chân lên đá vào cổ tay đang cầm đao của hắn, làm thanh trường đao bay ra, quân côn của ta thì để ngang trên cổ hắn.
Đạt được mục đích thì dừng lại.
Ta hất cằm lên, cười nói: “Người tiếp theo đi.”
Thấy ta nhanh nhẹn giải quyết tráng hán đó, tướng sĩ bên dưới cũng kích động, người này còn chưa xuống đã có người khác không đợi kịp mà nhảy lên.
“Ta tới tiếp chiêu của Bùi phó tướng!”
…
Sau khi đánh bay mười bảy người, ta cảm thấy hơi đuối rồi, chống quân côn đứng một bên.
“Như thế nào?”
“Bùi phó tướng uy vũ!”
Tiếng kêu náo nhiệt bên dưới khiến mấy vị tướng quân trong soái trướng đi ra.
Sau khi nghe được nguyên nhân, họ không khỏi cười nói:
“Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, đại soái, Bùi phó tướng đúng là có phong thái của ngài năm đó.”
“Từng nghe Bùi phó tướng đọc sách rất giỏi, không ngờ công phu cũng tốt thế.”
Ta và cữu cữu nhìn nhau từ xa, nghe vậy cũng nở nụ cười.
Nếu là Bùi Ngọc ở đây, có lẽ lúc này nó đã được khiêng xuống rồi.
Đệ đệ ta là một bông đóa hoa xinh đẹp, gió lớn chút cũng dễ dàng thổi bay nó.
Nghĩ đến Bùi Ngọc, nụ cười của ta cứng lại.
Trong kinh không có tin tức truyền tới, cũng không biết Bùi Ngọc vào cung sống thế nào nữa.
Nhưng mà tình thế hôm nay, không có tin tức là chuyện tốt.
Mọi người tản đi, ta nhảy xuống khỏi đài luyện võ.
Quay người lại, ta nhìn thấy Hoắc Giang Ngạn ngồi xổm dưới gốc cây.
“Ngồi đó làm gì thế?”
Hoắc Giang Ngạn bĩu môi, ngượng nghịu một lúc lâu, giống như một đại cô nương chưa xuất giá.
“Ngươi không nói thì ta đi đây.”
Nói xong, ta không để ý đến hắn nữa, xoay người rời đi.
Một lát sau, giọng Hoắc Giang Ngạn truyền từ sau lưng tới.
“Bùi Ngọc, xin lỗi ngươi.”
“Ta không nên nói ngươi không thi đậu khoa cử, ngươi mạnh hơn ta nhiều.”
Ta sửng sốt, khi quay đầu lại thì Hoắc Giang Ngạn đã chạy đi như một làn khói, bỏ lại ta đứng ở đó mà ngạc nhiên.
Hiếm khi có con em quý tộc, còn có thể nói ra vài câu tiếng người.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược
Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên
Cập nhật: 09:02 02/04/2026