Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 3

Chương 3/11

Audio chương

“Làm càn!”

Nhìn ta xuất hiện ở soái trướng, cữu cữu tức giận vỗ mạnh xuống bàn.

“Nếu hai con có sơ xuất gì, sau này sao ta đi gặp nương các con được chứ?”

Cữu cữu sinh ra từ gia đình bình thường, lúc bé từng mang theo mẫu thân ta vất vả kiếm sống.

Sau khi nương ta mất, ông ấy coi ta như con gái ruột, võ nghệ của ta cũng do cữu cữu dạy.

So với phụ thân ruột, cữu cữu càng giống phụ thân của ta và Bùi Ngọc hơn.

Nghĩ đến cảnh kiếp trước cữu cữu chết thảm, trong lòng ta nhịn không được run lên.

“Cữu cữu, đổi lại để con vào cung, Bùi Ngọc tới biên cương, sẽ có kết quả tốt sao?”

“Lúc nhỏ Bùi Ngọc lên núi Đông An đọc sách, lại bị hoàng thường ghét mà vứt bỏ, không được thi công danh.”

“Thế nhân cho rằng thơ văn của Bùi Ngọc không được thánh tâm, buồn cười! Tên hoàng đế ngu ngốc đó lại đi xem thơ của một sĩ tử hay sao? Là phụ thân con tự tay chặt đứt tiền đồ của Bùi Ngọc.”

Gương mặt thô đen của cữu cữu lộ ra vẻ khiếp sợ, ông ấy ngạc nhiên hỏi: “Chuyện này liên quan gì đến phụ thân con?”

Hổ dữ không ăn thịt con, cữu cữu không thể nào ngờ được phụ thân ta sẽ hại nhi tử ruột của mình.

“Bùi Tố và bệ hạ có tình cảm với nhau, túi thơm nó tự tay thêu còn đang treo trên đai lưng của bệ hạ.”

“Vì sao thánh chỉ nhập cung lại đổ xuống đầu con chứ?”

Ta ngẩng đầu lên, trên mặt mang chút trào phúng.

“Đó là vì hoàng hậu thế lớn, cả phụ thân con và bệ hạ đều không muốn Bùi Tố chịu khổ, mới để con vào cung đấu đá với hoàng hậu.”

“Cữu cữu, đao của phụ thân đã treo trên đầu hai tỷ đệ chúng con từ lâu rồi.”

Nhân lúc cữu cữu đang khiếp sợ nói không nên lời, ta nói tiếp: “Không chỉ có con và Bùi Ngọc, cữu cữu cũng là cái gai trong mắt bệ hạ! Cữu cữu có chiến công hiển hách, lại làm tiết độ sứ, phong không thể phong, dưới trướng có đại quân bất khả chiến bại, cữu cữu có bao giờ nghĩ không chỉ có người Đột Quyết sợ cữu cữu hay không?”

Cữu cữu kinh sợ: “Người Đột Quyết như hổ rình mồi, sao bệ hạ có thể sinh ra tâm tư đó chứ?”

"Thà cùng ngoại tặc, không cùng gia nô. Bệ hạ bằng lòng để bách tính biên cương bị người Đột Quyết khi nhục, cũng không muốn quyền hành sa sút.”

Ta nói khẩn thiết: “Cữu cữu, con không làm càn, con chỉ không muốn trở thành đá lót đường cho người ta, chết không rõ ràng.”

Một lúc lâu sau, cữu cữu thở ra một hơi, ngã ngồi xuống ghế như mất hết sức lực.

Ông ấy biết ta không bao giờ bắn tên không đích, cũng chắc chắn không vì làm càn mà bịa chuyện gạt mình.

“Con ra ngoài trước đi, để ta suy nghĩ đã.”

Ta hành lễ rồi yên lặng đứng dậy.

Khi ta đi đến cửa soái trướng, cữu cữu đột nhiên gọi ta lại.

“Bùi Ngọc ở trong cung liệu có…” Giọng cữu cữu hơi chần chừ, do dự một lát mới nói: “Liệu có bị phát hiện là nam không?”

Ta nói rất chắc chắn: “Không đâu ạ.”

Đương nhiên là không rồi, bây giờ hoàng đế đang bận thân mật với Bùi Tố, căn bản không tâm tình gì mà đi tìm ta.

Dù sao thì Bùi Tố cũng kể với hắn ta rất nhiều câu chuyện khi “tỷ tỷ” ở biên quan.

Trong mắt hoàng đế, ta là một nữ nhân thô lỗ đáng sợ, giết người như ngóe.

Hắn ta sẽ chẳng có lòng nào mà đi tìm ta.

Ta chỉ cần đại biểu cho Bùi gia để ràng buộc hoàng hậu là được.

Dù sao Bùi Ngọc cũng chết một lần rồi, chút chuyện nhỏ này, chắc nó hiểu rõ.

Nếu nó xử lý không được…

Thì người tỷ tỷ là ta đây nước xa cũng không cứu được lửa gần, chỉ có thể cắm một nén nhang lên mông nó thôi.

Rốt cuộc cũng thuận lợi tới biên cương, gió cát thổi tới, lòng ta cũng thấy chân thực.

Kiếp trước, ta làm việc ở trong cung luôn bị bó tay bó chân, chỉ có thể trơ mắt nhìn cữu cữu và Bùi Ngọc chết thảm.

Cũng may hôm nay có cơ hội làm lại lần nữa.

Đời này, dù là thắng hay thua, chắc chắn Bùi Nhan ta cũng không chết một cách uất ức như vậy.

Cách đó không xa, Từ Hằng Chi đứng dưới tàng cây chờ ta.

Hắn hơi lim dim mắt, trên đầu dính chút tro bụi, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt hắn, tạo ra mảng sáng loang lổ.

Như thể có mắt trên đầu, ta vừa ra ngoài, hắn đã ngẩng đầu nhìn về phía ta.

“Đại soái nói thế nào?”

Ta nhún vai: “Còn nói thế nào được nữa? Ta đã đến rồi, cũng không tiện đưa về.”

Hắn thở dài, lắc đầu.

“Trước giờ đại soái đều không có cách nào với muội.”

“Nhưng mà, lần này muội to gan thật đấy. A Nhan, phải giấu thân phận thật kỹ mới được.”

Từ Hăng Chi nghiêm túc nói: “Quân doanh cũng không do đại soái chuyên quyền, tay của bệ hạ cũng đủ dài.”

Ta cười nói: “Vươn dài ra thì chém đi.”

Ta đưa tay ra, khéo léo rút thanh trường kiếm bên hông Từ Hằng Chi, vẩy một đường kiếm, chém vào thân cây.

“Hằng Chi, đã đến nước này rồi, chẳng lẽ ta còn phải ngồi chờ chết hay sao?”

Mắt Từ Hằng Chi sáng lên, hắn đưa vỏ kiếm cho ta.

“Tất nhiên là không rồi!”

Ban đêm, cữu cữu gọi ta tới.

Dưới ánh nến, vẻ mặt ông ấy vẫn có mấy phần do dự như cũ.

“A Nhan, ta tin lời con nói hôm nay.”

“Nhưng mà, con tòng quân thay Bùi Ngọc có phải là cách hay, hay không?”

Lời cữu cữu rất khẩn thiết, mang theo kỳ vọng chân thành của phụ thân đối với nữ nhi: “Dù sao con cũng là một cô nương, chẳng lẽ lại ra trận giết địch thật sao?”

“Sao lại không được chứ? Con có yếu hơn binh sĩ dưới trướng cữu cữu không? cữu cữu à, nay thời cuộc hỗn loạn, nếu nữ tử không có bản lĩnh, cứ để nước chảy bèo trôi, liệu có kết quả tốt không?”

“Nếu nói về giàu sang phú quý, con nhập cung thì sẽ tốt hơn sao? Dù sao cũng có một miếng cơm ăn, gió thổi không đến mặt, mưa rơi không đến đầu, dù khắp nơi chiến loạn, người Đột Quyết đánh vào Trung Nguyên, con cũng là người chết cuối cùng.”

“Như vậy sẽ tốt sao?”

“Cả tài sản và tính mạng đều gửi gắm ở chỗ người khác, con không muốn sống một cuộc sống như thế. Con tình nguyện chịu khổ ở biên cương cũng không cần làm một bông hoa yêu kiều không chịu nổi nắng mưa ở đế kinh.

Cữu cữu nhìn ta hồi lâu, thở dài một hơi.

Cữu cữu đứng dậy, lấy một hộp gấm từ sau lưng ra.

Trong hộp là một con dao găm, vô cùng sắc bén, mượn ánh nến chiếu ra nửa gương mặt của ta.

“Được, vậy thì cữu cữu sẽ truyền lại chủy thủ gia truyền cho con. Nếu A Nhan đã lập lời thề, hãy làm ra chút công danh cho ta xem, sau này cũng đừng hối hận.

Nhận lấy hộp gấm, quy củ quỳ xuống, dập đầu ba cái với cữu cữu.

“Nhất định không phụ lòng tin của đại soái.”

“Tốt lắm!”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026