Chương 2
Chương 2/11
Audio chương
Đệ đệ hỏi ta có thể chạy không.
“Chạy á? Chạy sao được?”
“Trốn trốn tránh tránh mà sống thì còn có ý nghĩa gì?”
Đệ đệ ta lắp bắp:
“Vậy, tỷ vẫn tiếp tục vào cung, ta tiếp tục đánh giặc à?”
“Chúng ta đề phòng những điều chưa xảy ra sao?”
Hắn dụi dụi mắt, thở dài một hơi: “Tỷ, thật ra đệ rất muốn làm quan, nhưng đệ thật sự không làm quan võ được.”
“Thanh trường đao, trường thương kia, đệ không biết dùng cái nào hết.”
Bùi Ngọc càng nói càng đau lòng.
“Còn không bằng để đệ vào cung, tỷ đi đánh giặc.”
“Dù sao đệ cũng biết thêu hoa vẽ tranh, không chừng còn lừa được hoàng đế.”
Ta sửng sốt, đệ đừng nói! Đệ thật sự đừng nói!
Chuyện này cũng không phải không được!
Dù sao kiếp trước cẩu hoàng đế kia cũng chưa từng vào phòng ta.
Ta quan sát đệ đệ thật tỉ mỉ.
Bùi Ngọc là đệ đệ ruột cùng mẫu thân với ta, dáng người khá tốt, so với ta còn trắng và mảnh mai hơn mấy phần.
Nếu nó trang điểm, thay đổi y phục nữ, có lẽ còn giống một cô nương hơn ta.
Vẻ mặt nó còn đang buồn thiu, chuẩn bị tâm lý cho hành trình đến biên cương của mình, ta đột nhiên mở miệng cắt ngang dòng suy nghĩ của nó:
“Nếu không, đệ vào cung?”
Bùi Ngọc sửng sốt: “Đệ nói bậy thôi, đệ là nam nhân sao vào cung được?”
Ta nhướng mày cười, sửa sang lại tóc cho nó: “Sao lại không được chứ?”
“Không phải đệ cũng nhiều lần giả nữ, thay ta tham gia yến hội hay sao?”
Vì khuê danh của ta, đệ đệ của ta đã vắt hết đầu óc.
Sợ người ở kinh thành nói ta lớn lên ở biên cương nên vô cùng thô tục, nhiều lần hắn mặc váy đi tham gia yến hội, còn học cách dùng giọng giả, tiếng nói như hoàng oanh, dùng danh nghĩa của ta viết thơ vẽ tranh.
Kể cả sau khi ta vào cung, hoàng hậu còn năm lần bảy lượt hỏi ta vì sao không chịu viết thơ nữa.
“Đã vào cung sao có thể tiếp tục như vậy được?”
“Ai nha, trước lạ sau quen.”
“Ta đến biên cương đánh giặc với cữu cữu, đệ vào cung giả làm quý phi.”
“Đệ không thể giúp được cữu cữu, nhưng ta có thể.”
“Chỉ cần cữu cữu vẫn làm tiết độ sứ, hai ta có đốt đại điện mà thiên tử thượng triều thì hoàng đế cũng phải khen lửa cháy to quá.”
Bùi Ngọc yên lặng không nói gì.
Hồi lâu sau, nó cắn răng hỏi: “Hoàng đế không chơi cửa hậu chứ?”
Ta vỗ vào gáy nó.
“Đệ cả ngày học mấy cái gì đâu thế?”
Hoàng thượng cần cái chức quý phi này rất gấp.
Người không biết còn tưởng mẫu thân hắn chết, cần cưới vợ gấp để xung hỉ nữa cơ.
Nói như thế cũng bao hàm một chút ân oán cá nhân, chủ yếu là đời trước ta không chém chết được hắn nên không nuốt trôi được cục tức này.
Bùi Ngọc thay đồ và trang điểm, thay ta ngồi vào loan xe nhập cung.
Còn ta thì để lại một phong thư, một người một ngựa chạy thẳng tới Nhạn Môn quan.
Nghe nói, khi Bùi Ngọc vào cung, phụ thân ta vô cùng không nỡ.
Ai cũng nói phụ thân ta yêu thương con gái, nuôi lớn đôi trai gái vợ trước để lại không dễ.
Cười chết ta, ông ta căn bản không phát hiện người ở lại là đứa con trai yếu đuối không thể tự gánh vác của mình.
Biên ải vẫn mang sắc màu năm xưa, cát vàng đầy trời, quạ đen đậu trên cây già.
Năm đó Bùi Ngọc đi tới Nhạn Môn quan chỉ là bất đắc dĩ, phụ thân ta tự tay chặn đường thi công danh của nó.
Nhưng đời này, ta tự nguyện tới đây.
Cữu cữu là tiết độ sứ, đóng giữ ở biên cương, binh mã dưới trướng dũng mãnh thiện chiến.
Đáng thương cho một đại danh tướng, không chết trên chiến trường mà chết ở triều đình.
Kiếp trước, phụ thân ta hợp tác với hoàng đế, giữ lương thảo và viện binh lại, cữu cữu tử thủ cửa thành, tử chiến vì dân chúng trong thành.
Thật ra ông ấy chỉ cần dẫn binh rút lui thì sẽ không phải chết
Chủ soái Đột Quyết đánh vào trời tinh có tính tàn bạo, hạ được thành nào cũng ra lệnh cho quân lính tàn sát thành, không chừa lại một người dân nào.
Chuyện trên đời luôn là như thế, người tốt không sống lâu.
Kẻ tiểu nhân âm hiểm như phụ thân ta và hoàng đế thì lại được hưởng vinh hoa phú quý, đứng trên vạn người.
Nhưng cũng không sao hết, kiếp trước Bùi Ngọc không giúp được cữu cữu, ta có thể.
Nghĩ đến đó, ta ra roi thúc ngựa, chạy thẳng tới chỗ trú đóng của đại quân.
…
Trên một con đường mòn lên núi hoang.
Cữu cữu cho rằng Bùi Ngọc tới, cố ý sai người đi đón.
Người tới là phó tướng của cữu cữu, Từ Hằng Chi.
Nghe nói Bùi Ngọc là người đọc sách nhã nhặn, hắn còn cố ý mang một chiếc xe ngựa tới.
“Nhị công tử, trên đường có mệt không?”
Từ Hằng Chi nhảy xuống ngựa, mày kiếm mắt sáng, tư thế oai hùng, bộ giáp bạc sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Ánh mắt ta dừng lại, dừng trên mặt hắn…
Kiếp trước, hắn cũng chết trong cuộc chiến thủ thành.
Sau đó Bùi Ngọc trăn trở nhờ người giao cho ta một miếng ngọc bội, ngọc rất tốt, nhưng nét khắc rất thô.
Ta biết, nó là do Từ Hằng Chi tự tay khắc.
Thấy ta ngồi trên lưng ngựa bất động, Từ Hằng Chi tiến lên mấy bước.
“Sợ à? Tỷ tỷ của ngươi vào cung còn không sợ, ngươi sợ cái gì chứ?”
Ta xoay người, vén đấu lạp lên.
“Hằng Chi, là ta.”
Từ Hằng Chi sợ hết hồn, lùi về sau mấy bước.
“Sao lại là nàng?”
Chốc lát, Từ Hằng Chi nghĩ ra điểm mấu chốt: “Vậy, người vào cung là…?”
Ta cho hắn một ánh mắt khẳng định: “Bùi Ngọc.”
Sắc mặt Từ Hằng Chi thay đổi đột ngột, rõ ràng xung quanh là núi non không người, nhưng hắn vẫn vô thức hạ thấp giọng xuống:
“Đây là tội khi quân phải chết đó.”
“Lỡ bị phát hiện, cả muội và Bùi Ngọc đều phải chết.”
Ta tựa vào cây, cong môi lên cười.
Dù không khi quân, ta và Bùi Ngọc cũng phải chết.
Nếu cữu cữu vẫn là tiết độ sứ, cầm trọng binh trong tay thì ta và Bùi Ngọc sẽ vĩnh viễn không xảy ra chuyện.
“Sợ gì chứ?”
“Chẳng lẽ ta vào cung, ngươi sẽ vui vẻ à?”
Từ Hằng Chi khẽ cử động mắt, lông mi cụp xuống.
Một lát sau, hắn thở phào nhẹ nhõm.
“Không vui, A Nhan vào cung, ta không vui.”
“Thế còn được.”
“Hằng Chi, lên ngựa đi.”
Ta phóng lên ngựa, quay đầu lại cười: “Để ta xem xem thời gian ta không có ở đây, kĩ năng cưỡi ngựa của ngươi có thụt lùi không.”
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược
Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên
Cập nhật: 09:02 02/04/2026