Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 10

Chương 10/11

Audio chương

Sau khi ra ngoài, ta sai người mang con của Bùi Tố đến gặp ta

Đứa bé chết tiệt, nhìn vừa giống Bùi Tố vừa giống phụ thân nó, ta nhìn thấy mà tức giận.

Đứa bé kia ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn ta bất thiện.

“Ngươi chính là Bùi Ngọc sao?”

Ta gật đầu, chờ nó nói tiếp.

“Loạn thần tặc tử! Thiên hạ này là của phụ hoàng, ngươi mau quỳ xuống dập đầu cho ta, nếu không phụ hoàng xuất binh cho ngươi đẹp mặt.”

“Chậc, đáng ghét ghê.”

Ta cúi người xuống, dù sao cũng là trẻ con, trên người ta có sát khí do giết chóc để lại, nó sợ tái cả mặt.

Ta không rảnh để tranh cãi với một đứa bé, chỉ muốn xem đứa bé này có giống hoàng đế không thôi.

Tốt lắm, rất giống.

“Mang vào cung đi.”

“Trung Dũng vương, sao ngươi dám tự tiện xông vào cửa cung?”

Hộ vệ của hoàng đế giơ kiếm lên, giọng nói hơi run rẩy.

Bọn họ sợ ta.

Đương nhiên phải sợ ta rồi.

Quyền lực ấy à, ở trong tay ai thì người đó có quyền chi phối thiên hạ.

“Tránh ra, hôm nay ta tới nói chuyện với hoàng đế.”

“Có chuyện gì tốt chứ?”

Có người to gan hỏi.

Ta liếc hắn ta, đá hắn ta bay xa.

“Thứ gì chứ, đến lượt ngươi hỏi ta chắc?”

Cánh cửa đỏ thẫm cũng giống như kiếp trước, hoàng cung vẫn giống như trí nhớ của ta.

Kiếp trước, ta xách đao, chết trước cánh cửa đỏ thẫm này.

Khi đó hoàng đế đã nói gì?

Hắn ta nói ta không biết tự lượng sức mình.

Bây giờ đến phiên ta hỏi hắn ta rồi.

Sau khi ta vào cung, Từ Hằng Chi cũng mang binh vào kinh, mười dặm bên ngoài kinh thành chính là đại quân dưới trướng của ta.

Trong thành đã đóng cửa, dân chúng cũng đánh hơi được nguy hiểm, mọi người đều núp trong nhà, không biết sắc trời bên ngoài như thế nào.

Hoàng đế ngồi trên đại điện, thấy ta cả người sát khí vào cung mà không có chiếu chỉ, gương mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

“Trung Dũng Hầu, ngươi muốn tạo phản sao? Ngươi không sợ vạn dân chỉ trích à?”

Ta cong môi lên: “Ngài nói thế, đáng sợ thật.”

“Thần nào muốn tạo phản chứ, hôm nay thần tìm ngài là vì hiến kế cho giang sơn Đại Hạ.”

Ta ôm đứa trẻ đã sợ ngây người lên.

“Bệ hạ, ngài nhìn xem đứa bé này có giống ngài không?”

“Đây chính là đứa con trai mà muội muội của ta thập tử nhất sinh mới sinh ra được cho ngươi, ngươi có vui không?”

Ta có trọng binh, cũng có gia thế ủng hộ, dù hôm nay ta muốn hoàng đế thoái vị thì hắn ta cũng chỉ có thể mắng ta ở trong lòng rồi ảo não nhường ghế cho ta thôi.

Mặt hoàng đế đầy nhục nhã, hắn ta nhắm mắt lại, rốt cuộc cũng nói ra một câu.

“Là con trai của trẫm.”

“Hoàng thượng nhận là tốt rồi, ngày mai lâm triều, phong đứa bé này làm thái tử đi.”

“Quân hầu lấy ngai vàng luôn cũng không ai dám nói gì, vì sao còn phải phong thái tử chứ?”

Thôi Bình Huy bàn chuyện chính trị với ta xong, không khỏi hỏi ta.

Ta cong môi lên cười, không giải thích với hắn.

Có thể lấy được đế kinh không đổ máu là tốt nhất.

Dưới quyền của ta là binh sĩ cùng ta vào sinh ra tử, nếu có cách, ta không hy vọng bọn họ chết vì đấu đá quyền lực.

“Bình Huy, ngươi từng đến quận Bắc Định, dân chúng ở đó sống rất khó khăn.”

“Nhưng ngươi nhìn đế kinh đi, khi Bùi Tố đắc sủng, một bộ y phục cũng đủ để một nhà ba người ở biên cương sống năm năm.”

“Thật ra bách tính rất chất phác, chỉ cần có cơm ăn, cơm no áp ấm, dù có sống khổ hơn nữa thì họ vẫn kiên trì.”

“Kẻ làm vua không nghĩ cho con dân thì không xứng với bách tính vừa chất phác vừa thực tế.”

Thôi Bình Huy hành lễ với ta.

“Quân hầu có thể đảm bảo sau này không để dân chúng chịu khổ không?”

Ta cao giọng cười lên: “Khi ta còn sống đương nhiên là được, còn sau khi ta chết thì là chuyện của hậu nhân.”

“Bình Huy, trên đời này không có thứ gì là không thay đổi hết. Khi Đại Hạ lập quốc, không phải cũng muốn cứu vạn dân thiên hạ khỏi nước sôi lửa bỏng hay sao?”

Ta cầm tay Thôi Bình Huy: “Ta hy vọng, ít nhất lúc chúng ta còn sống, có thể khiến người của thời đại này cơm no áo ấm.”

Ánh mắt Thôi Bình Huy rất dịu dàng, hắn cầm tay ta:

“Ta không dám nói, nhưng đây cũng là mong muốn của ta.”

Hôm sau, hoàng đế vừa không phục vừa không cam lòng nhận con trai của Bùi Tố.

Rốt cuộc Bùi Tố cũng thực hiện được nguyện vọng, làm chủ trung cung.

Còn hoàng hậu, được ta và quần thần làm chứng, nàng ấy đã hòa ly với hoàng đế.

“Thiên hạ nào có hoàng hậu hòa ly cơ chứ?”

Hoàng đế muốn phát điên.

Ta cười: “Sau này có rồi.”

Hoàng hậu loáng thoáng vẫn là hình dáng lúc xưa.

Tới chỗ không người, nàng ấy hàng đại lễ với ta:

“Quân hầu đúng là gương sáng cho nữ tử thiên hạ.”

“Ngày đó biết được người bình định vương đình Đột Quyết và Cao Xương là quân hầu, ta ở trong cung đã rơi lệ.”

“Chúng ta là nữ tử, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, nếu không có quân hầu chỉ cho ta một con đường, cả đời này ta cũng sẽ không nghĩ đến, nữ tử cũng có thể kiến công lập nghiệp.”

“Sau này nghiệp lớn của quân hầu đại thành, ta và tỷ muội trong nhà cũng muốn tham gia khoa cử, cúc cung tận tụy vì bệ hạ.”

“Hay lắm!”

Ta vỗ hay cười to.

“Ta cần những nữ tử có chí khí như ngươi!”

“Khi đó, ngươi và đệ đệ của ta làm quan cùng triều, đừng nhường nó nhé.”

Hoàng hậu mỉm cười, nay đã không thể gọi nàng ấy là hoàng hậu nữa rồi.

Nàng ấy có tên, Thôi Dao.

Đến khi chúng ta về với cát bụi, trên sử sách cũng sẽ có tên nàng ấy.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026