Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 6

Chương 6/12

Audio chương

Còn Tiết Linh thì khác! Nàng có hắn che chở, lúc nào chẳng sống tốt.

Nhưng đến khi hắn nhìn thấy nàng thi trượt lần hai, tự nhốt mình không ăn không uống ba ngày ba đêm, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng kia… lần đầu tiên hắn cảm thấy hốt hoảng.

Hắn thực sự không hiểu, chỉ trượt một kỳ thi thôi, cớ sao lại trở thành chuyện sinh tử đến vậy?

Chẳng lẽ, làm một tiểu y quan còn phong quang hơn làm thiếu phu nhân Giang gia?

Bất luận hắn dỗ dành ra sao, Tiết Linh cũng chẳng chút đoái hoài.

Cuối cùng, vẫn là biểu ca nghĩ ra cách mới dụ được nàng ra ngoài.

Di mẫu bị ho mãn tính không khỏi, biểu ca mời Tiết Linh đến phủ xem bệnh. Nàng lập tức bắt mạch, tìm ra trọng điểm.

Biểu ca liền khen: “Trước đó có tám vị ngự y đến xem đều không bắt được bệnh. Nàng vừa đến đã chỉ đúng căn nguyên, chứng tỏ y thuật của nàng thực sự cao minh. Hãy tiếp tục rèn luyện, sau này nàng nhất định sẽ trở thành một danh y có tiếng.”

Từ đó, Tiết Linh vực dậy tinh thần, chăm chỉ gấp bội.

Nàng làm học trò tập sự tại y quán, dần dần thành thạo bắt mạch, cũng bắt đầu có danh tiếng ở kinh thành.

Thậm chí, thỉnh thoảng biểu ca còn đưa nàng vào cung thăm khám cho các nương nương.

Mẫu thân Giang Hàn Lâm thấy vậy, tức giận mắng: “Cứ chờ xem! Đợi Linh nhi thi đậu Quan Y Ty, tiền đồ rộng mở, chắc chắn sẽ chẳng nhìn ngươi, cái tên chơi bời, lêu lổng, vô tích sự.”

Nhớ lại lời mẫu thân, Giang Hàn Lâm đâm ra hoảng hốt.

Hắn vội vã quay về nhà, định bụng chong đèn đọc sách.

Khoa cử và kỳ thi Quan Y Ty thi cùng ngày, bảng vàng cũng công bố cùng ngày.

Chỉ tiếc rằng, hắn lần này, e là vẫn sẽ trượt.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, Giang Hàn Lâm bỗng nảy ra một ý tưởng.

Hắn có thể tặng Tiết Linh một bất ngờ thật lớn!

Giang Hàn Lâm hớn hở, ra lệnh: “Người đâu! Bổn thiếu gia muốn tổ chức hôn sự.”

Nô bộc ngần ra. Cả Giang phủ ai chẳng biết, thiếu gia sớm đã hủy hôn với Tiết cô nương.

Thiếu gia định cưới ai chứ?

Nô bộ dè dặt hỏi: “Thiếu gia định thành thân với vị tiểu thư nhà nào ạ?”

Giang Hàn Lâm nổi giận: “Tất nhiên là Tiết Linh! Thiếu phu nhân của Giang gia chúng ta.”

Nô bộc nhỏ giọng nhắc: “Nhưng mà… chẳng phải đã hủy hôn rồi hay sao?”

Giang Hàn Lâm chẳng coi là chuyện gì: “Đều là diễn kịch thôi! Nàng không nỡ rời xa ta đâu!”

Nô bộc thầm nghĩ: Chưa từng thấy ai diễn kịch hủy hôn cả.

Nhưng thiếu gia đã nói vậy… thì đành vậy.

Giang Hàn Lâm lật tung lịch cát hung, cuối cùng mừng rỡ nói: “Chọn ngày thành thân là ngày mùng tám tháng sáu! Đến lúc đó, bổn thiếu gia mặc hỷ phục, dẫn đoàn đón dâu tới dưới bảng vàng rước nàng về, tiện thể nở mày nở mặt một phen.”

Ta theo Mặc Quân Nguyệt đến vương phủ, dâng lễ ra mắt Thái phi.

Thái phi là tỷ tỷ ruột của Giang phu nhân, cũng là người đã nhìn ta lớn lên từ bé.

Bà biết Mặc Quân Nguyệt muốn cưới ta, liền thở dài: “Chuyện này… chắc sẽ rất ồn ào!”

Trong lời nói ít nhiều cũng mang theo phần không hài lòng.

Mặc Quân Nguyệt lạnh mặt nói: “Mẫu phi, nếu người định nói gì không nên, vậy thì xin hãy miễn.”

Thái phi trừng mắt nhìn hắn hai cái: “Sao? Có thê tử rồi, đến cả mẫu phi cũng không cần nữa sao?”

Ta tiến lên, nhẹ nhàng đỡ lấy lưng Thái phi.

Thái phi nắm tay ta, nói: “Tiểu tử thối, không chu đáo bằng Linh nhi. Ta nhìn nàng lớn lên, biết rõ nàng tốt. Không phải ta không hài lòng, chỉ là, nếu đã định gả vào vương phủ, thì có vài chuyện cần nói rõ ràng.

Bằng không, sau này sinh hiềm khích, khó mà sống yên ổn.

Con là nam nhân, sao hiểu được nỗi khổ của thê tử bị kẹt giữa trượng phu và bà mẫu.”

Ta nghe hiểu, Thái phi là có điều muốn hỏi.

Mặc Quân Nguyệt để ta ngồi xuống, đích thân rót trà cho ta.

Thái phu chăm chú nhìn ta, hỏi thẳng: “Linh nhi, ta chỉ hỏi con một câu… phụ thân con thật sự là vì cứu Hàn Lâm mà qua đời sao?”

Đã tám năm trôi qua, ta không ngờ mình phải nhớ lại ngày hôm ấy.

Xem ra, sau khi biết Mặc Quân Nguyệt muốn cưới ta, Thái phi đã sai người về Giang Nam tra xét.

Vừa nghe câu ấy, Lận Trường uyên lập tức đứng dậy, định đưa ta đi.

Ta lắc đầu, giọng khàn khàn nói: “Quân Nguyệt, ta nguyện ý kể cho Thái phi biết sự thật.”

Lời ấy khiến Thái phi chấn động.

Từ ba năm trước, Mặc Quân Nguyệt đã tìm được danh y họ Lâm mời đến kinh thành. Ba tháng nay, Lâm thần y chẩn trị cho ta, châm cứu và kê dược, ta đã có thể dần dần mở miệng nói chuyện.

Mặc Quân Nguyệt cau mày: “Lâm thần y nói độc chưa được giải hết, không nên nói nhiều.”

Thái phi giật mình: “Độc? Là độc gì?”

Ta chậm rãi đáp: “Là độc.. do phụ thân con ép uống.”

Thái phi ôm ngực, ngã ngồi xuống ghế.

Chuyện này, thực ra cũng chẳng dài.

Phụ thân ta vốn là một tên nghiện cờ bạc, đồng thời cũng là một tên lính gác cổng.

Ông ta nợ nần chồng chất, bị chủ nợ đến tận nhà đòi tiền.

Ta từng nghe lén ông ta bàn bạc tham gia chuyện buôn bán muối lậu.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026