Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 3

Chương 3/12

Audio chương

Người muốn thật sự buông bỏ, không phải xem thời gian có đủ dài mà là lòng có đủ quyết tuyệt hay không.

Nay, trên kệ Đa Bảo chỉ còn lại những thứ Giang Hàn Lâm từng tặng.

Khi ta mới đến ở, hắn thấy trong phòng ta trống rỗng, sắc mặt liền khó coi.

Không nói không rằng, liền kéo tay ta sang phòng hắn chuyển đồ.

Bình gốm thanh hoa giá trị ngàn vàng.

Tượng sư tử ngọc Hòa Điền khó cầu bằng tiền.

Bình phong gỗ trắc độc nhất vô song thiên hạ.

Cái gì quý là hắn chuyển.

Cuối cùng, hắn ôm đến một bình mai.

Quản gia thấy vậy liền cản: “Thiếu gia, đây là vật tiên hoàng ngự ban, không thể tặng được.”

Không ngờ Giang Hàn Lâm nghe vậy lại ném mạnh bình hoa xuống chân quản gia.

Quản gia bị dọa đến mặt mày trắng bệch, quỳ rạp trên đất run rẩy.

Những hạ nhân từng khinh thường ta cũng đồng loạt quỳ xuống.

Giang Hàn Lâm nắm lấy tay ta, ngẩng đầu cười lạnh: “Ta biết, các ngươi đều là hạng người trọng sang khinh bần, trong lòng khinh rẻ Tiết cô nương là cô nhi đến từ Giang Nam.

Nhưng ta nói cho các ngươi biết, ta nợ phụ thân nàng một mạng.

Nàng bây giờ là vị hôn thê của Giang Hàn Lâm ta, cũng coi là nửa chỉ nhân của Giang phủ này.”

Năm ta vào Giang phủ, chính là mùa đông lạnh nhất kinh thành.

Quản gia không phát than, đêm ấy ta liền lâm bệnh vì lạnh.

Giang Hàn Lâm nổi trận lôi đình, xử lý một phen, từ đó chẳng còn ai dám ức hiếp ta nữa.

Khi ấy, thân thể ta tuy lạnh nhưng lòng lại ấm.

Ta từng nghĩ, nếu tương lai thật sự được gả cho Giang Hàn Lâm thì ta cũng thực sự vui lòng.

Khi ấy, về lại phòng, ta lén liếc nhìn hắn lấy một cái.

Ta đè nén xấu hổ, viết lên giấy một dòng: “Khi nào thì ta và huynh định thân vậy? Sao ta chẳng hay biết?”

Giang Hàn Lâm lập tức cầm sách trên bàn che mặt, giọng căng cứng: “Mẫu thân ta ép đấy. Bà bảo cha ngươi vì cứu ta mà mất mạng, ta dù thế nào cũng sẽ chịu trách nhiệm cho tương lai của ngươi.”

Thì ra là vậy.

Tấm lòng vừa mới rung động của ta, cũng theo lời ấy mà dần lặng xuống.

Giang Hàn Lâm thấy ta cúi đầu, mặt mày trầm lặng liền ném sách vào lòng ta, quát: “Ngươi tưởng ta muốn cưới một nha đầu quê mùa như ngươi chắc? Người ta ái mộ là Lưu Phương Ninh, đệ nhất tài nữ kinh thành. So với nàng, ngươi không bằng nổi một đầu ngón tay.”

Bên ngoài, ai nấy đều nghĩ hôn sự này là do ta cầu mà có.

Nhưng rõ ràng, là Giang Hàn Lâm đích thân đề nghị.

Giờ đây có so đo cũng vô ích.

Từ đêm hắn đưa ta vào phòng của Mặc Quân Nguyệt, ta đã hoàn toàn chết tâm với hắn rồi.

Mặc Quân Nguyệt vốn là biểu ca của Giang Hàn Lâm, hai mươi lăm tuôi, đến nay vẫn chưa có hôn phối hay tiểu thiếp.

Hắn khi còn trẻ đã được phong vương, ngồi ở ngôi cao đã lâu, quyền lực uy áp.

Nhưng lạ là, người người sợ hắn, Giang Hàn Lâm sợ hắn, còn ta thì không.

Mỗi lần ta vì Giang Hàn Lâm mà tức giận mà trốn đi khóc, người tìm thấy ta vẫn luôn là Mặc Quân Nguyệt.

Hắn chưa từng an ủi ta, cũng chẳng hỏi vì sao ta khóc.

Vì vậy, ta thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Ta vốn rất sợ bị người khác hỏi sâu chuyện riêng tư.

Những chuyện Giang Hàn Lâm đã làm với ta… nói ra thì thấy nhu nhược, nhưng nuốt vào thì nghẹn đắng.

Ta chỉ có thể lặng lẽ khóc một trận, ổn định cảm xúc, lòng mới thấy dễ chịu đi phần nào.

Chờ ta khóc đủ rồi, Mặc Quân Nguyệt mới đưa ra một chiếc khăn tay, bảo ta lau mặt.

Rồi lại cho ta một viên đường ngọt ngào.

Có khi là vị quýt, có khi lại là vị đào.

Mặc Quân Nguyệt từng nói, mỗi lần ta thấy hắn đều tránh đường, chắc là sợ hắn.

Thực ra không phải.

Là ta xấu hổ.

Lúc khóc thì đầy bụng tủi thân, chẳng để ý hình tượng gì, nhưng khi tỉnh táo lại, chẳng biết phải đối diện với hắn ra sao.

Thế nên, mỗi lần nhìn thấy hắn, ta đều lặng lẽ trốn sang lối đi khác.

Đêm ấy, khi Giang Hàn Lâm chuốc say ta, đẩy ta vào phòng của Mặc Quân Nguyệt…

Ta có say, nhưng lí trí vẫn còn.

Ta lặng lẽ nhìn bóng lưng Giang Hàn Lâm rời đi.

Hắn đi đến cửa, bước chân khựng lại nhưng vẫn rời đi.

Hắn nói: “Nha đầu câm, không sao đâu, biểu ca sẽ không động vào ngươi.”

Cánh cửa dần khép lại, nước mắt ta cũng đã cạn khô.

Ta biết, kể từ khoảnh khắc ấy trở đi, Giang Hàn Lâm đã chết trong lòng ta.

Giang Hàn Lâm vẫn luôn cho rằng, bất kể hắn làm gì ta cũng sẽ tha thứ cho hắn.

Thế nhưng, hắn có từng nghĩ tới, nếu như Mặc Quân Nguyệt không phải chính nhân quân tử thì sao?

Ta sẽ rơi vào kết cục như thế nào?

Hôm đó, ta ở trong phòng Mặc Quân Nguyệt đã làm ra không ít chuyện hoang đường.

Trên tờ giấy đặt cạnh gối, nét chữ ngoằn ngoèo: “Xin hỏi, có thể cho ta nghiên cứu thân thể nam nhân một chút được không?”

“Cầu xin huynh, ta chỉ sờ một chút thôi!”

“Sờ xong rồi… có thể cho ta nhìn tiếp không?”

Ta hổ thẹn đến mức chỉ muốn kiếm một cái hố chôn mình ngay tức khắc.

Khi ấy ta quả thực quá hồ đồ.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026