Chương 2
Chương 2/12
Lần này thắng được cả một tòa biệt viện, tâm tình của Giang Hàn Lâm đặc biệt tốt.
Hắn hiếm hoi chịu nghe lời, ở nhà đọc sách.
Giang Hàn Lâm lật giở quyển sổ ghi chép các món đồ quý trong phủ, hờ hững hỏi: “Nha đầu câm, nàng muốn sính lễ gì?”
“Đừng có nói là bạc hay nhà cửa gì đấy nhé, vừa bần tiện vừa tầm thường.”
Ta nép sang một bên, đang viết thư trả lời cho người khác, không thèm để ý đến hắn.
Phía bên kia cũng đang hỏi ta muốn sính lễ là gì.
Ta mở miệng liền to gan đòi hai trăm lượng bạc trắng, một căn tiểu viện.
Kết quả, bên đó lại gửi thư trả lời với giọng điệu đầy ghét bỏ: “Đã sớm chuẩn bị cho nàng hai vạn lượng bạc, mười gian hàng, ba căn biệt viện.”
“Đừng nhắc đến mấy thứ phàm tục ấy! Nghĩ cho kĩ đi, có thứ gì cực kì mong cầu mà không có được không?
“Cho dù là sao trên trời, ta cũng sẽ vì nàng mà tìm cách hái xuống.”
Ta thầm nghĩ, vậy chẳng phải là làm khó người ta quá hay sao?
Đòi bạc cũng không được, lại còn bắt ta phải yêu cầu mấy thứ chả biết công dụng gì ấy.
Ta suy đi nghĩ lại, dè dặt viết thêm một câu: “Vậy, ta muốn bánh đào ở Giang Nam.”
Khi còn nhỏ ta từng thấy đệ đệ ăn. Ta chỉ dám trốn trong góc phòng, lén nhìn, nuốt nước miếng, thầm mong hắn sẽ làm rơi một miếng xuống đất.
Chờ hắn rời đi, ta mới dám chạy tới, nhặt lấy chút vụn vương trên đất, nếm thử chút hương vị.
Cho đến nay, ta vẫn chẳng biết bánh đào nguyên vẹn sẽ có hương vị như thế nào.
Giang Hàn Lâm ném một cục giấy về phía ta, giục ta hồi âm cho hắn.
Ta viết một câu: “Muốn sao trên trời.”
Câu này trực tiếp khến Giang Hàn Lâm tức đến phát điên.
Hắn đứng lên, lại gần, véo má ta: “Bổn thiếu gia chiều ngươi hư rồi sao? Sao không dứt khoát đòi luôn trái tim của ta đi.”
Ta cần thứ ấy để làm gì chứ?
Vừa bẩn vừa hôi, lại chẳng đáng tiền.
Giang Hàn Lâm ép ta: “Nói mau, nghiêm túc nói một thứ sính lễ cho đàng hoàng!”
Ta suy nghĩ một lát, liền viết: “Hai vạn lượng bạc, mười gian hàng, ba căn biệt viện.”
Giang Hàn Lâm nhìn thấy liền cười nghiêng ngả: “Người đúng là biết mở miệng mà! Ngươi tự mình soi gương xem, bản thân ngươi có xứng hay không?”
Ta không đáp nữa.
Ta thầm nghĩ: “Một kẻ hư hỏng như ngươi, còn xứng đáng có cả đống tài sản. Cớ sao ta lại không xứng chứ?”
Ta đang độ tuổi thanh xuân, lại chăm chỉ cầu tiến.
Đợi đến ngày ta thi đỗ vào quan y ty, tiền đồ sẽ rộng mở vô cùng.
Ta sẽ từng bước tiến về phía trước.
Còn Giang Hàn Lâm, sẽ chỉ ngày càng mục rỗng mà thôi.
Giang Hàn Lâm như nhớ ra điều gì, trầm ngâm nói: “Ta nhớ lúc ngươi mười hai tuổi, lúc ốm mê sảng có nói muốn ăn bánh hoa đào. Chi bằng ta tặn ngươi một trăm cân bánh ấy làm sính lễ, được chứ?”
Nói xong câu đó, hắn lại tự cười phá lên.
Ta len lén tránh xa một chút, sợ hắn điên lên, lây sang người ta.
Thấy ta hoàn toàn phớt lờ, Giang Hàn Lâm mới làm bộ làm tịch quay lại học bài.
Nhưng người ngồi trong thư phòng, tâm đã bay đến chỗ Lưu Phương Ninh rồi.
Hai người viết cho nhau toàn những lời hoa tình sắc ý, ta chỉ vờ như không thấy.
Ta liếc nhìn mặt bàn, mấy bức thư ấy vẫn còn kẹp trong sách thánh hiền.
Giang Hàn Lâm liền có chút chột dạ, khẽ ho một tiếng rồi nói: “Lưu Phương Ninh chỉ là thứ nữ, con của một kỹ nữ, ta chỉ coi nàng ta là trò tiêu khiển thôi. Sau này, nàng mới là chính thất của ta, cớ gì phải tức giận vì nàng ta?”
Nói xong, Giang Hàn Lâm thấy nóng, phẩy phẩy ống tay áo.
Chiếc áo yếm màu đào của Lưu Phương Ninh liền rơi ra khỏi tay áo hắn.
Ta nhìn mà thấy buồn nôn, ôm lấy thư của mình mà bỏ chạy.
Phía sau, Giang Hàn Lâm quát lớn theo: “Đừng có lại chạy đến trước mặt mẫu thân ta khóc lóc, để ta bị mắng!”
Hắn đã nhầm rồi.
Từ lúc ta hoàn toàn chết tâm với hắn, ta chỉ còn một mục đích, moi tiền từ hắn.
Tuyệt đối sẽ không rơi thêm một giọt lệ nào vì hắn nữa.
Ta giao thư cho nô bộc ở cửa sau.
Nô bộc cười nói: “Bữa trước cô nương đến phủ dùng bữa, công tử thấy cô uống thêm một chén, hôm nay đặc biệt sai tiểu nhân đưa tới. Nếu uống hợp khẩu vị, sẽ đưa cả đầu bếp sang cho cô nương.”
Ta vội vàng xua tay, từ chối.
Nghĩ ngợi một lát, ta liền lấy bút than, thêm một dòng vào thư: “Không cần đưa đầu bếp. Gả qua rồi thì mỗi ngày đều được uống.”
Chờ đợi mười mấy ngày, cuối cùng hộ tịch cũng làm xong.
Ta lập tức thuê nhà, chuẩn bị dọn ra ở riêng.
Lúc thu dọn đồ đạc, mới phát hiện, nàng đã ở đây tám nam, trong phòng chẳng hay lại chất đầy những vật dụng.
Khi xưa, Giang Hàn Lâm từng giễu cợt ta: “Ngươi ngoài việc gả cho ta, còn có thể đi đâu? Muốn đi cũng chẳng mang nổi hết đống đồ kia.”
Thế nhưng, khi thực sự muốn rời đi, lại nhanh đến không ngờ.
Hôm nay dọn một chút, ngày mai lại dọn thêm một chút.
Đồ tích góp tám năm, ba ngày là xong.
Giống như tình cảm của ta dành cho Giang Hàn Lâm suốt tám năm qua.
Cũng chỉ trong một đêm là sạch sẽ chẳng còn.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026