Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 17

Chương 17/24

Audio chương

Người phụ nữ trung niên dẫn đầu vừa thấy Trình Vãn liền nổi cơn thịnh nộ, trong mắt bốc lên ngọn lửa dữ dội.

Bà ta lập tức lao tới, một tay túm cổ áo Trình Vãn, tay còn lại lôi tóc cô ta giật mạnh, miệng không ngừng chửi rủa:

“Con đĩ này! Đồ sao chổi! Tất cả đều do mày hại con trai tao!”

Phó Tương Hằng chưa hiểu chuyện gì, ngẩn người đứng đó.

“Anh Tương Hằng, anh đứng ngây ra đó làm gì, mau giúp em với!”

Tiếng cầu cứu của Trình Vãn khiến anh bừng tỉnh.

Vừa định lao tới, anh đã bị một người đàn ông chặn lại. Bị kẹt giữa tiến thoái lưỡng nan, anh nghiêm giọng quát lớn:

“Các người có biết pháp luật là gì không! Dám xông vào nhà người khác rồi ra tay đánh người? Tôi khuyên các người nên rời khỏi đây ngay lập tức, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát!”

Nhưng người phụ nữ kia nghe vậy liền nổi điên:

“Gọi cảnh sát thì gọi! Tôi cũng muốn biết, khi cảnh sát đến, là bắt chúng tôi trước, hay bắt con đĩ này trước!”

Phó Tương Hằng chưa kịp phản ứng.

Ngược lại, Trình Vãn lại tỏ vẻ căng thẳng, lập tức lên tiếng ngăn cản:

“Không! Anh Tương Hằng, đừng báo cảnh sát!”

Thấy ánh mắt đầy nghi hoặc của Phó Tương Hằng, Trình Vãn lúng túng cười gượng, thì thầm bổ sung:

“Không có gì to tát đâu, không đáng để báo cảnh sát. Mọi chuyện chỉ cần nói rõ là được…”

Người phụ nữ kia bật cười ha hả, như thể vừa nghe được chuyện nực cười nhất đời:

“Trình Vãn, cô đúng là vô liêm sỉ! Con trai tôi vì cô mà đi vay nặng lãi, cô xài sạch tiền rồi bỏ đi mất hút. Kết quả nhà chúng tôi bị tạt sơn, con trai tôi bị bọn đòi nợ chặt ngón tay!”

“Thằng bé ngoan ngoãn nhà tôi, vì thấy có lỗi với vợ chồng tôi mà đã hai lần tự tử rồi!”

Nói tới đây, bà ta òa khóc thảm thiết, từng tiếng khóc như xé ruột gan, khiến ai nghe cũng không đành lòng.

Nhưng Trình Vãn lại kéo tay áo Phó Tương Hằng, nhỏ giọng biện bạch:

“Không phải vậy đâu anh Tương Hằng, anh đừng tin bà ta, là con trai bà ta quấy rối em, em không đồng ý nên bà ta mới bịa đặt vu oan cho em!”

Thế nhưng Phó Tương Hằng nhìn khuôn mặt Trình Vãn đẫm nước mắt, bàn tay đang đưa ra an ủi lại dừng lửng giữa không trung.

Anh bỗng nhận ra, người đang đứng trước mặt anh đây, không còn là Trình Vãn mà anh từng biết nữa.

Câu nói kia của Trình Vãn hoàn toàn chọc giận người phụ nữ. Bà ta giận đến run người, ném thẳng tập tài liệu vào mặt cô ta:

“Vì mày, con tao mất hết tất cả! Danh tiếng, học vấn, sức khỏe… không còn gì cả! Ấy thế mà đến nước này mày còn định cắn ngược nó một cú à?”

Phó Tương Hằng hất tay Trình Vãn ra, ngồi xuống nhặt những bức ảnh và tài liệu rơi dưới đất, mở ra xem từng trang.

Những gì ghi bên trong hoàn toàn trùng khớp với lời người phụ nữ kia.

Trong đoạn tin nhắn, Trình Vãn rõ ràng là người chủ động, hoàn toàn trái ngược với lời cô ta nói rằng bị quấy rối.

Cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng Phó Tương Hằng.

Anh bắt đầu cảm thấy, ghê tởm con người Trình Vãn.

Có lẽ là những cảm xúc bị đè nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ. Người phụ nữ kia dần lấy lại bình tĩnh, nói với vẻ lạnh nhạt:

“Trình Vãn, mày gặp may đấy. Con trai tao bảo chúng tao đừng làm bậy, phải dùng pháp luật để đòi lại công bằng. Nếu không, hôm nay tao đã đánh chết mày rồi. Tao đã thuê luật sư rồi. Số tiền mày tiêu, đừng hòng trốn được.”

Nói xong, bà ta kéo chồng rời đi.

Nhưng bóng lưng của hai người họ, thoáng chốc trông như già đi hơn chục tuổi.

Đúng lúc này, người phụ nữ lớn tuổi nãy giờ vẫn im lặng bên cạnh đột ngột quỳ sụp xuống, gào khóc thảm thiết:

“Trình Vãn, mày muốn hại chết cả tao và ba mày sao?”

“Tiền trong nhà bị mày vét sạch, tụi tao còn không trách. Nói là tiết kiệm sống qua ngày cũng được. Nhưng mày lại lấy điện thoại của tụi tao đi vay online!”

“Sao lại nuôi ra loại con như mày? Hại người hại cả cha mẹ!”

Phó Tương Hằng bỗng nhiên bừng tỉnh.

Thì ra năm đó, khi chia tay, người không coi trọng anh, không phải là ba mẹ Trình Vãn.

Mà chính là Trình Vãn.

Vậy mà anh lại vì một người như cô ta, để Miên Miên phải chịu bao tủi thân.

Để người con gái thật lòng yêu anh, rơi vào tuyệt vọng.

Nghĩ đến đây, ánh mắt anh nhìn Trình Vãn càng lúc càng lạnh, càng lúc càng sâu thăm thẳm khó dò.

Nhưng Trình Vãn không đoái hoài đến người mẹ đang quỳ khóc dưới đất, mà lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Phó Tương Hằng, cố gắng nặn ra nụ cười quyến rũ:

“Tương Hằng! Lúc đó em chỉ là nhất thời hồ đồ. Với lại, số tiền vay được đâu phải một mình em tiêu đâu. Anh không thể thấy chết không cứu mà, đúng không? Chúng ta đã kết hôn rồi, anh không thể mặc kệ em được!”

Nhưng lúc này đây, Phó Tương Hằng chẳng còn một chút kiên nhẫn nào dành cho Trình Vãn nữa.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Ta Viết Lại Kết Cục Cho Nữ Chính Truyện Ngược

Tác giả: Bạch Đoàn Chi Ma Viên

Cập nhật: 09:02 02/04/2026