Chương 8
Chương 8/13
Tôi không biết anh rời đi khi nào.
Đêm đó, bạn thân của Phó Trinh – Trương Hành, cũng là một người bạn của tôi từ rất nhiều năm trước, đẩy cửa ra bước vào.
"Đường Gia, chị đã hứa với tôi cái gì?"
Cậu ta trút một đống lời chất vấn, tôi nghe mà ngớ người ra.
"Chị có biết khi hủy hôn ước, Phó Trinh đã phải tổn thất bao nhiêu không?"
"Chị đã là một người trưởng thành rồi, có thể đừng làm bừa theo ý mình giống như trước đây được không? Chuyện gì cũng là Phó Trinh hy sinh cho chị, chị có thể nghĩ cho anh ấy một chút được không?"
"Có chuyện gì…"
"Có chuyện gì ư?" Trương Hành tức đến mức bật cười, rít gào với tôi: "Phó Trinh muốn hủy hôn ước, chỉ vì chị đấy! Chị còn hỏi tôi có chuyện gì ư?"
Lỗ tai của tôi ong lên, ngồi đờ người ở đó, đầu óc trống rỗng.
Anh đột ngột hủy hôn, rồi đặt tôi vào đâu?
Một kẻ thứ ba phá hoại gia đình của người khác sao?
Trương Hành mạnh bạo kéo tôi xuống giường: "Chị đi theo tôi, không phải năm đó chị khôn khéo lắm sao? Chơi chán rồi, có người yêu mới, nhiều cái cớ như vậy, chị cứ tùy tiện nói một cái đi!"
"Trương Hành…"
"Đường Gia!" Trương Hành tức giận đến mức phát run: "Nếu chị không quay trở lại, chuyện này có thể xảy ra được sao?"
Tiếng gào thét quanh quẩn trong bão tuyết, gió bắc thét gào, đóng băng mọi cảm quan của tôi.
Bên tai tôi vẫn kêu ong ong, không nghe thấy bất cứ cái gì.
Ánh mắt của cậu ta đầy nỗi căm hận trước giờ chưa từng có.
Như thể người như tôi nên đi ch.ết đi.
"Trương Hành, là anh ấy không chịu buông tha cho tôi."
Sắc mặt Trương Hành lạnh tanh: "Xong xuôi chuyện này, tôi sẽ đưa chị đi."
Tòa nhà văn phòng đèn đuốc sáng trưng vào buổi đêm.
Trương Hành kéo tôi xông thẳng vào, đáng tiếc là buổi phỏng vấn đã bắt đầu.
Phó Trinh thong dong ngồi dưới ánh đèn.
"Nghe nói nguyên nhân anh hủy hôn là do có kẻ thứ ba chen chân vào?"
Đối diện với câu hỏi của phóng viên, anh thành thạo trả lời:
"Giữa tôi và cô Trương có chút khác biệt, đã chia tay êm đẹp."
Sắc mặt Trương Hành xanh mét, siết chặt lấy cổ tay tôi, không cho tôi đi lung tung.
"… Nhưng theo lời kể của những người biết chuyện, anh đã nối lại tình xưa với mối tình đầu của mình."
Phó Trinh vẫn bình tĩnh thong dong: "Đều là lời đồn thôi, nếu như không có câu hỏi nào khác, buổi họp báo ngày hôm nay sẽ kết thúc tại đây…"
Ngay khi anh đứng dậy, đột nhiên có người hô lên:
"Cô ta đến rồi!"
"Chính là cô ta!"
Ống kính của cả hiện trường đều nhắm về phía này.
Tôi bại lộ dưới ánh đèn, vừa nhếch nhác vừa hoang mang.
Phóng viên chen chúc ùa tới, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, xung quanh đã bị vây chặt như nêm.
Những câu hỏi vang lên liên tiếp: "Xin hỏi cô và Phó Trinh có quan hệ gì?"
"Cô thật sự chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác sao?"
Tiếng nháy máy ảnh vang lên liên tiếp.
Nụ cười của Phó Trinh đột nhiên cứng đờ, anh đứng dậy đẩy đám người ra, đi về phía tôi.
"Không phải."
"Tôi không có."
Tôi yếu ớt cãi lại, nhưng giọng nói nhanh chóng bị lấn át trong sự tò mò mãnh liệt của bọn họ, câu hỏi vẫn kéo đến liên tục.
"Có tin tức mới!"
Một phóng viên vui mừng hô to, giơ điện thoại lên, trong đó phát ra giọng nói của tôi. Đó là một câu dường như rất vô nghĩa, mang theo tiếng khóc nức nở và men say mơ hồ: "A Trinh, em yêu anh."
Là đoạn ghi âm đó.
Trong lòng tôi chợt hoảng sợ.
Tôi đã từng nghĩ rằng, sẽ không có chuyện gì có thể làm cho cuộc đời của tôi thảm hại hơn được nữa.
Nhưng khi sóng gió này chân chính ập đến, thì tôi đã bị hủy hoại hoàn toàn.
"Thế này còn không phải là kẻ thứ ba sao?"
"Không biết xấu hổ."
Mọi người xì xào bàn tán, hệt như một cái bạt tai, tát thẳng vào mặt tôi.
Màu máu trên mặt tôi nháy mắt rút sạch, đoạn ghi âm đó đã đóng đinh tôi trên đỉnh của nỗi nhục nhã.
"Xin lỗi."
"Trương Hành! Dẫn cô ấy đi đi!"
Phó Trinh đẩy đám người ra, lần đầu tiên trên mặt xuất hiện vẻ bối rối.
Trước mắt tôi chợt tối sầm.
Chỉ nghe thấy người nọ lẩm bẩm từng câu từng chữ: "Bố mang nợ, mẹ tự sát, bản thân cô ta có bệnh trầm cảm nghiêm trọng mang tính di truyền, đã từng chữa trị tại bệnh viện tâm thần Nam Thành năm nay… đây không phải là bệnh tâm thần sao?"
Một hòn đá khuấy lên vô số gợn nước.
Mọi người ồ lên.
"Đã tâm thần thì mà còn ra ngoài hại người khác à?"
"Đúng là đồ điên."
"Sao không đi ch.ết đi?"
Bước chân Phó Trinh chợt sững lại, anh giương mắt nhìn về phía tôi.
Khiếp sợ.
Kinh ngạc.
Không thể tin nổi.
Tôi bất lực ngồi sụp xuống giữa đám người ồn ào náo động, máu trong người dần lạnh đi, cho đến khi cả người đều rét run.
"Đường Gia…"
Phó Trinh gọi tôi, giọng run rẩy.
Tôi biết tiếp theo đó là gì.
Tôi chỉ đang bình tĩnh chờ đợi lưỡi đao hạ xuống, hoàn toàn hủy hoại cuộc đời của tôi.
"Cô ta còn từng bị người ta xâm phạm."
Đây là một câu cuối cùng trong tin tức nặc danh kia.
Trong nháy mắt khi nghe thấy, khuôn mặt của Phó Trinh lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026