Chương 3
Chương 3/13
"Cậu đánh anh ta?" Tiểu Thu rót cho tôi cốc nước ấm.
"Ừm, anh ấy muốn bao nuôi tớ." Tôi rúc vào ghế sô pha, chịu đựng dạ dày quặn đau hết cơn này đến cơn khác, chậm rãi uống nước.
Được một lúc, tôi đột nhiên chạy ù đến nhà vệ sinh nôn hết ra.
Tiểu Thu vỗ lưng tôi: "Dạ dày không khỏe mà còn uống rượu."
Tôi thở hổn hển vài hơi, súc miệng, lau đi vết nước còn đọng lại bên môi, cả thực quản đều nóng rát.
"Yêu nhiều năm như vậy, có đáng không?"
Tôi ngước mắt lên, nhìn chằm chặp vào bản thân mình trong gương, tóc đen ướt sũng dán trên trán, sắc mặt hơi tái nhợt.
Mấy lời bực tức của Tiểu Thu truyền từ đằng xa tới, tôi chỉ nghe loáng thoáng: "Nếu không phải cậu quyết tâm chia tay thì làm có anh ta ngày hôm nay…"
Tôi lại nhớ đến vợ sắp cưới của Phó Trinh.
So với tôi, cô ta xinh đẹp và rạng rỡ hơn, tôi nhớ mang máng rằng rất nhiều năm trước kia, tôi cũng như vậy.
Chẳng qua sau đó tôi lại quá thảm thương, chờ đến khi bò ra khỏi vực sâu, tất cả mọi chuyện đều đã thay đổi.
Chờ Tiểu Thu kết thúc công việc ở biệt thự Vạn Hòa, hai chúng tôi nắm tay nhau, bước trên con đường quay về phòng trọ.
Tôi đột nhiên nhận được cuộc gọi của bạn thân Phó Trinh.
"Đường Gia, nếu chị gặp khó khăn, tôi có thể sắp xếp công việc cho chị."
Tôi không nói gì, chờ câu tiếp theo của cậu ta.
"Tháng sau hai người họ sẽ kết hôn. Trương Tiêu Hòa là một cô gái tốt, hoàn cảnh gia đình cũng không tệ, chị…"
"Tôi sẽ không đến quấy rầy anh ấy đâu, cậu yên tâm đi."
Cậu ta im lặng một lúc, lại giải thích một câu vô ích: "Chúng tôi chỉ muốn Phó Trinh sống tốt thôi."
"Ừm."
Những người bạn năm đó, không có ai là ngoại lệ, tất cả đều đứng về phía Phó Trinh.
Tôi cúp điện thoại, đôi mắt Tiểu Thu đỏ bừng lên: "Bọn họ chẳng hiểu cái gì cả."
"Không sao."
Bởi vì tôi còn muốn ở lại đây một thời gian nữa, nên đến một nơi cách nhà không xa để tìm việc làm.
Lúc phỏng vấn, nhân viên HR nghi ngờ hỏi: "Cô bị trầm cảm?"
"Chuyện trước kia thôi, bây giờ đã khỏi rồi, tôi có giấy chứng nhận của bác sĩ."
Khi mấy công ty trước đó xem xét hồ sơ, đều từ chối tôi vì lý do này.
Công ty này khá nhỏ, đêm hôm đó, tôi nhận được thông báo trúng tuyển.
Tôi cứ nghĩ buổi họp lớp đó chính là lần gặp mặt cuối cùng của tôi và Phó Trinh.
Không ngờ ba ngày sau, Phó Trinh đến công ty của chúng tôi, trở thành cấp trên của tôi.
Còn bàn làm việc của tôi lại bị chuyển đến trước cửa phòng làm việc của Phó Trinh.
"Tôi từ chối."
"Được thôi." Phó Trinh còn chẳng ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh như băng: "Đưa đơn xin nghỉ việc cho bộ phận nhân sự đi."
Tôi tức đến mức bật cười: "Chỉ vì không đồng ý đổi vị trí mà anh muốn sa thải tôi?"
Ngòi bút của anh dừng lại, cuối cùng phải tự hạ thấp địa vị của mình, ngẩng đầu lên nói chuyện với tôi:
"Tôi chỉ đưa ra lựa chọn cho cô, chẳng lẽ cô nghĩ rằng tôi có ý đồ gì với cô sao?"
Tôi nhất thời nghẹn lời, nhớ đến đêm qua Tiểu Thu đã phải tranh cãi với người ta chỉ vì chút tiền thuê nhà, đành miễn cưỡng cười nói: "Giám đốc Phó chính trực như vậy, đương nhiên là tôi không sợ."
Phó Trinh gật đầu: "Cám ơn, ra ngoài nhớ đóng cửa lại. Còn nữa, nhớ đưa lưng ghế về phía tôi, tôi không muốn nhìn thấy mặt cô."
"…"
Những ngày sau đó, chúng tôi hầu như không gặp nhau.
Một tuần sau, công ty tổ chức team building.
Bởi vì tôi là người mới nên bị chuốc rượu rất nhiều.
"Tiểu Đường, không uống là sẽ bị trừ lương đấy."
"Yên tâm, say thì chúng tôi đưa cô về, đều là con gái cả, sợ cái gì."
Quản lý mỉm cười mời rượu, trong tiếng xôn xao của mọi người, tôi nốc cạn ly cuối cùng trong tối nay, ngã lên bàn bất tỉnh nhân sự.
Ngày hôm sau, tôi tỉnh lại trên một chiếc giường lớn.
Nắng chiếu vào chói đến mức không mở nổi mắt.
Tôi chống tay ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống, để lộ ra áo choàng tắm mềm mại quấn trên người.
Tôi sửng sốt, đứng dậy đi ra ngoài.
Trong phòng khách rộng rãi, Phó Trinh đang vắt chéo chân đọc báo sáng, cũng mặc áo choàng tắm của khách sạn.
Thấy tôi đi ra, anh thản nhiên ngước mắt lên nhìn: "Dậy rồi à, đồ ăn sáng ở trên bàn, ăn xong rồi ngủ thêm một lát."
Một cảm giác sợ hãi lan tràn khắp cơ thể tôi, mặt mày trắng bệch: "Chúng ta…"
Tờ báo sáng bị Phó Trinh tùy ý ném lên bàn. Anh kéo rộng cổ áo ra, để lộ dấu hôn mờ ám: "Thật xui xẻo, đêm qua là cô chủ động."
Tôi như bị sét đánh, ký ức về tối hôm qua hoàn toàn trống rỗng.
"Không thể nào."
Phó Trinh đặt một tờ hợp đồng ở trước mặt tôi, bên trên có dấu vân tay của tôi, nội dung đại khái là: tôi làm tình nhân của anh, mỗi tháng anh sẽ cho tôi một trăm ngàn.
"Không thể nào là tôi…"
"Thế à?" Phó Trinh cười khẽ một tiếng: "Cô chắc chứ?"
Đối diện với ánh mắt vừa nghiêm túc vừa thản nhiên của anh, tôi mấp máy miệng, không thốt ra được câu nào.
Anh không nhìn dáng vẻ lúng túng của tôi, lấy một chiếc bút ghi âm ra.
"Đêm qua vô tình ghi âm được lời độc thoại của cô. Cô Đường, có muốn nghe thử những tâm tư đen tối của cô không?"
Tôi run rẩy, như rơi xuống hầm băng.
Một cảm giác tủi nhục ập đến.
Những tâm tư đó, giấu đi còn thấy xấu xa, nay bị nói toạc ra, còn bị xem là chứng cứ, giống như tôi đã phạm tội vậy.
Mi mắt Phó Trinh rũ xuống, tôi không thấy rõ cảm xúc trong mắt anh: "Mơ ước một người đàn ông đã có vợ, Đường Gia, tôi để cho mọi người nghe đoạn ghi âm này nhé, thấy thế nào?"
Tôi siết chặt bàn tay, móng tay đâm vào trong lòng bàn tay: "Anh đang trả thù tôi sao?"
"Phải." Anh nhẹ nhàng trả lời: "Lúc trước cô không để cho tôi sống dễ chịu, dựa vào đâu mà tôi phải cho cô sống dễ chịu như thế?"
"Cô có hai lựa chọn."
"Hoặc là thực hiện hợp đồng, hoặc là tôi truyền đoạn ghi âm này ra ngoài."
Chiếc đồng hồ ở góc tường vẫn kêu tích tắc, kèm theo tiếng tim đập, dội thẳng vào màng tai.
Môi tôi khô nứt, đờ đẫn ngẩng đầu lên: "Vậy anh truyền ra đi."
Dưới ánh nhìn lạnh lẽo của anh, tôi thẫn thờ nói:
"Phó Trinh, tôi không làm kẻ thứ ba."
Phó Trinh nghiêm túc nhìn chằm chằm tôi, cười nói: "Đường Gia, cô cho rằng cô là ai?"
"Cô còn có quyền lựa chọn sao?"
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026