Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 8

Chương 8/9

18.

Nhưng tay ta còn chưa kịp nâng lên, đã thấy Hầu Lan Tuyết rút kiếm về.

Thấy vậy, đáy mắt Triệu Minh Dục dấy lên niềm vui sướng, nhưng hắn còn chưa kịp nói hết câu "Trẫm biết nàng không nỡ …." thì bụng đã bị đâm một nhát kiếm.

Hầu Lan Tuyết cười tàn nhẫn: "Một kiếm giết ngươi không khỏi khiến ngươi chết quá thống khoái, ta muốn ngươi nhận hết tra tấn, chuộc tội cho toàn bộ người của Hầu gia đã uổng mạng!”

"Người đâu!"

Nàng xoay đầu, ra lệnh cho hai vị tướng Hầu gia áp giải Triệu Minh Dục đi.

Nhưng không ai ngờ rằng, biến cố đột nhiên xảy ra.

Triệu Minh Dục thoát khỏi hai người họ, lạnh giọng hướng về chỗ tối hô một tiếng: "Ra đây hết cho trẫm!"

Hắn dứt lời.

Lực lượng hoàng gia ẩn nấp trong bóng tối ập đến, bao vây chúng ta.

Thế cục lập tức đảo ngược.

Triệu Minh Dục che vết thương trên vai, nhìn Hầu Lan Tuyết với ánh mắt đầy đau đớn:

"Ta biết nàng hận ta, chuyện này là ta có lỗi với nàng. Ta không muốn tranh cãi nhiều với nàng, cũng sẽ không xử tử quân lính Hầu gia tạo phản hôm nay.

Chỉ cần nàng ra lệnh cho bọn họ trở lại biên giới, nàng vẫn sẽ là Hoàng Hậu của ta, ta sẽ bồi thường cho nàng."

"Nếu ta không đồng ý thì sao?"

Hầu Lan Tuyết lạnh lùng hỏi.

Nghe vậy, ánh mắt Triệu Minh Dục lập tức thay đổi. Hắn thở dài, như đang phàn nàn về tính khí của nàng:

"Chuyện đó không phải do nàng quyết định."

Hắn vừa dứt lời, một giọng nữ cao vút vang lên từ cửa cung:

"Hoàng đệ nói sai rồi.

"Bổn cung ở đây, xem ai dám động đến một sợi tóc của các nàng!"

19.

Mọi người quay đầu nhìn nơi âm thanh phát ra, chỉ thấy Triệu Hoa Hi ngồi trên xe lăn, khoác lên mình bộ hoa phục lộng lẫy, toát lên khí chất quý phái. Không còn chút nào vẻ tiều tụy, suy tàn.

Triệu Minh Dục rõ ràng không thể tin nổi: "Hoàng tỷ?"

Nhìn thấy Triệu Hoa Hi, hắn chợt nhận ra rằng vụ việc ngày hôm nay có liên quan đến Triệu Hoa Hi. Hắn không thể kiềm chế được mà chất vấn: "Hoàng tỷ, người giúp đỡ bọn họ để đối phó với ta?"

Triệu Hoa Hi giữ thái độ bình tĩnh, thậm chí có thể nói là lạnh nhạt: "A Dục, ta từng hứa với mẫu phi rằng sẽ bảo vệ ngươi."

Khóe mắt Triệu Minh Dục sắp nứt ra: "Vậy tại sao ?”

"Bởi vì nếu ta không giết ngươi, thì ngươi sẽ giết ta. A Dục, a tỷ không biết từ lúc nào mà ngươi trở nên nhẫn tâm như vậy. A tỷ không ngờ rằng ngươi lại đi sai đường, cũng không thể để giang sơn Triệu thị bị hủy trong tay ngươi!"

Nàng chỉ dùng một ánh mắt, đã khiến cho những cận vệ hoàng gia kia biến mất không chút dấu vết.

Một cây kiếm kề vào cổ Triệu Minh Dục, biết thế cục đã bại, mắt hắn run dữ dội, như điên như dại kêu lên: “Không! Trẫm không muốn chết, trẫm có lỗi với Lan Nhi, giờ nàng đã trở lại, trẫm phải bồi thường nàng!”

“Đúng vậy, nếu Lan Nhi chết rồi thì trẫm sẽ rất đau khổ, rất đau khổ, trẫm yêu nàng, cho nên nàng không thể giết trẫm!”

Hắn còn muốn nói tiếp, tuy nhiên Triệu Hoa Hi đã không nghe nổi nữa: “Dẫn đi.”

Làm chuyện ác sẽ bị người đời xa lánh.

Ta nhìn Đế Vương nay đã điên khùng kia.

Chỉ cảm thấy, đúng người đúng tội.

20.

Hầu Lan Tuyết tự tay chọn cách chết cho Triệu Minh Dục, nàng chọn vạn tiễn xuyên tim.

Do quân của Hầu gia chấp hành, mỗi người một mũi tên, báo thù cho những người đã chết oan của Hầu gia.

Ngày hành hình, Triệu Hoa Hi không đi xem.

Cuối cùng nàng ấy vẫn không đành lòng.

Ta với nàng ấy cùng nhau ngồi trong đình hóng gió ở Ngự Hoa Viên.

Nàng ấy im lặng nhìn ta, như đang suy tư điều gì, bỗng nhiên lên tiếng: "Quen biết đã lâu, nhưng hình như ta vẫn chưa hỏi qua thân phận của ngươi? Lan Tuyết vẫn luôn gọi ngươi là Tiểu Vi, ta cũng chưa từng hỏi qua tên đầy đủ của ngươi."

Nghe vậy, ta mỉm cười: "Ta chỉ là một nữ tử bình thường đến từ biên giới, tên không đáng nhắc đến."

Ta tưởng rằng sau khi nói như vậy, nàng ấy sẽ không hỏi lại nữa.

Thế mà không ngờ, nàng ấy lại khẽ cười: "Ngươi nói mình bình thường, còn ta lại không cảm thấy như vậy."

Ta kinh ngạc ngước mắt nhìn nàng ấy.

Chẳng lẽ nàng ấy đã phát hiện ra điều gì?

Nàng ấy mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: "Lần đầu tiên gặp ngươi, ta đã cảm thấy ngươi khác biệt với mọi người ở đây. Tuy ta không nói rõ được là điểm nào khác biệt, nhưng hình như từ khi ngươi xuất hiện, mối quan hệ giữa ta với Lan Tuyết mới có sự thay đổi. Cảm ơn ngươi vì đã dũng cảm và táo bạo đến vậy."

Tim ta rung động mạnh mẽ.

21.

Ta vẫn còn nhớ rõ kết cục của các nàng trong nguyên tác.

Theo cốt truyện gốc, sau khi Hầu phủ bị diệt, Hầu Lan Tuyết bị ném vào quân doanh chịu mọi tra tấn. Tuyệt vọng cùng cực, nàng đã gieo mình vào biển lửa.

Nửa năm sau, khi vị Đế Vương xa xôi ở kinh thành biết được tin này, hắn vô cùng đau khổ, bãi triều mấy ngày, lưu luyến ở cung Phượng Ngô, truy phong Hầu Lan Tuyết làm Thuần Nhân Hoàng Hậu.

Thế nhân đều ca tụng tình thâm của hắn.

Còn Triệu Hoa Hi, vị trưởng công chúa từng là phụ tá đắc lực của Đế Vương, vì cầu tình cho Hầu gia mà bị đày đến ngôi chùa hẻo lánh.

Nói cho hay là vì cầu phúc con dân, nhưng thực chất là giam lỏng. Công chúa vốn kiêu ngạo nay lại sống bơ vơ không nơi nương tựa, chịu người khinh nhục, cuối cùng vào một đêm tối đã tự sát bỏ mình.

Lúc đọc đến kết cục này, lòng ta trào dâng suy nghĩ.

Không thể nào như vậy, các nàng không nên chịu kết cục như vậy.

Họ có tình yêu, nhưng lại bị phụ bạc, oan ức biết bao!

Và rồi, ta xuyên không đến đây.

Lúc đầu, ta sợ hãi, do dự, nhưng sau đó ta nghĩ, đã đến đây rồi, sao ta có thể trơ mắt nhìn họ tiếp tục đi về phía cái chết như vậy chứ?

Chuyện xưa dù đã gần đến hồi kết, tuy nhiên chỉ cần họ không chết, mọi thứ đều có thể thay đổi!

May mắn thay, ta đã làm được.

Ta nhìn Triệu Hoa Hi, thấy phong thái xuất chúng của nàng ấy, khóe môi khẽ nhếch lên: "Nữ tử giúp đỡ nữ tử, có gì không ổn chứ?

Huống chi, người chính là người mà ta yêu thích nhất."

Lời này xuất phát từ trái tim ta.

Lúc đọc truyện, ta đã ấn tượng nhất với vị trưởng công chúa xinh đẹp đầy mâu thuẫn này.

Vừa đẹp vừa kiêu sa, ai mà không yêu cơ chứ?

Nghe ta nói, Triệu Hoa Hi khẽ ho, quay đầu đi. Ta không biết có phải ảo giác hay không, mà tai của nàng ấy hình như đỏ lên: "Bổn cung đã có phò mã, nhưng cũng có thể không có..."

Ta: "???"

Nàng ấy có hiểu lầm gì chăng?

Tuy nhiên trước khi ta kịp giải thích, Hầu Lan Tuyết đã bất ngờ xuất hiện. Đôi mắt hạnh xinh đẹp của nàng trợn tròn: "Ngươi trước đây một mình một ngựa cứu ta ra khỏi tuyệt cảnh, lại tận tâm chăm sóc ta, ta còn tưởng rằng, còn tưởng rằng người mà ngươi thích nhất là ta..."

Ta: "???"

Ngay khi nàng dứt lời, sắc mặt Triệu Hoa Hi biến đổi.

Và rồi.

Hai người đồng thời quay đầu nhìn ta, tựa hồ đang chờ ta giải thích.

Không phải đâu!

Hai người rốt cuộc hiểu lầm gì vậy?


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026