Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 4

Chương 4/9

Audio chương

8.

Chiều hôm sau.

Sau khi cho Hầu Lan Tuyết uống thuốc rồi dỗ nàng ngủ xong, ta quay lại căn phòng hôm qua.

Trên đường đi, ta nghĩ đến vô số khả năng.

Cuối cùng ta kết luận rằng, người bên trong rất có thể là phi tần trong cung đến cầu phúc, nhưng ta không ngờ rằng đó lại là nàng ấy.

Khi ta đến, có vài ni cô đang tụ tập ở gần đó, nhỏ giọng bàn tán:

"Trấn Quốc Trưởng Công chúa gì nữa chứ, chân đã thành như vậy, lại bị tống cổ đến cái chùa hẻo lánh này, chắc chắn đã bị vứt bỏ rồi.”

“Suỵt! Nhỏ giọng một chút! Công chúa tính tình không tốt, nếu để nàng ta nghe thấy, rồi lại náo loạn ầm ĩ nữa, phiền phức vô cùng!”

“Ta sợ gì nàng? Ngươi không thấy sao, nàng ta vừa ngã từ trên xe lăn xuống, bò lê bò càng trên mặt đất, thật buồn cười!”

“Nhưng mà nói về chuyện cơm tối nay, ai muốn đi đưa không?”

Câu nói vừa dứt, bầu không khí bỗng chốc trở nên im ắng đến kỳ lạ.

Trong phút chốc mọi người đều im lặng, không ai nói lời nào.

Đột nhiên, có một giọng nói phá vỡ sự im lặng: “Để ta đưa cho.”

Mấy người họ quay đầu lại, ta hành lễ, cố nén cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, tự nhiên thong dong nói: “Ta với tỷ tỷ đang tá túc nơi đây, đã làm phiền các vị, chút việc nhỏ này cứ giao cho ta đi.”

Nghe ta nói vậy, bọn họ nhìn nhau, trong đó có một người nháy mắt ra hiệu, thấy người đang bưng mâm đồ ăn vẫn đứng bất động, vội giành lấy mâm đồ ăn rồi đưa cho ta, cười giả tạo nói: “Nếu ngươi đã nói vậy thì chúng ta không thể từ chối ý tốt của ngươi được, ngươi đi đi!”

Ta ngoan ngoãn đáp vâng, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt lo lắng của những người khác.

Nhưng các nàng không hiểu.

Từ rất lâu rồi, ta đã mong muốn được gặp vị Trấn Quốc Trưởng Công chúa trong truyền thuyết này!

9.

Khi những người khác đã đi hết, ta mới kìm nén sự kích động, bước lên trước nhẹ nhàng gõ cửa.

Từ bên trong vang lên giọng nói lạnh lùng: "Ai?"

Cửa không khóa. Ta nghĩ ngợi một lát, biết rằng Trấn Quốc Trưởng Công chúa chân cẳng không tiện, nên mạnh dạn đẩy cửa mà vào, nói: "Công chúa thứ tội, ta là người tạm trú trong chùa, được các vị sư thầy nhờ mang cơm chiều đến cho người."

Vừa dứt lời, ta bước vào trong phòng, đang định nhìn kỹ nữ nhân thanh tao ngồi ngay ngắn trên xe lăn thì không khỏi ngẩn người.

Trấn Quốc Trưởng Công chúa Triệu Hoa Hi ban đầu chỉ là một công chúa không được sủng ái.

Mẫu phi của nàng ấy vốn là một mỹ nhân, nhưng vì đắc tội Hoàng Hậu nên bị biếm vào lãnh cung, mất đi sủng ái.

Do vậy, Triệu Hoa Hi cùng đệ đệ của mình từ nhỏ đã sống trong lãnh cung, chịu đựng ánh mắt ghẻ lạnh của các cung nhân.

Tuy nhiên, những trắc trở trong cuộc sống không làm Triệu Hoa Hi mất đi ý chí, ngược lại, nàng trời sinh đã có ý chí kiên định, có thể nhẫn nhục chịu đựng những điều mà người bình thường không thể chịu được, từng bước tính toán.

Cuối cùng đưa đệ đệ lên ngôi vị cao nhất, còn bản thân được phong làm Trấn Quốc Trưởng Công chúa.

Theo lý mà nói, với thân phận Trấn Quốc Trưởng Công chúa, Triệu Hoa Hi vốn dĩ có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý, đáng tiếc là một đời thông minh của nàng ấy lại có lúc hồ đồ, chọn ngày lành không tốt, nhất quyết đi cầu tình cho tội thần, thậm chí quỳ đến mức hỏng cả hai đầu gối, trở thành phế nhân, đồng thời cũng mất đi thánh tâm.

Cho dù là người trong cung hay bá tánh, đều cho rằng nàng ấy lưu lạc đến bước đường này là xứng đáng.

Đúng vậy, dù là lúc trước đọc sách, hay sống ở nơi này cho đến bây giờ, từ lời đồn đại của người ngoài, ta đều nghe được.

Trấn Quốc Trưởng Công chúa Triệu Hoa Hi mưu kế đầy mình, quả thực không phải là một người lương thiện.

Ban đầu, mọi người đều cho rằng việc Hầu gia bị tru di có liên quan đến nàng ấy, tuy nhiên không ai ngờ rằng, nàng ấy lại vì thay trung thần cầu tình mà quỳ đến gãy cả hai đầu gối, kết cục thê lương.

Một người mưu kế đầy mình, cuối cùng chết thảm vì chân thành.

Trong phòng chỉ thắp một cây nến, tối mịt mù.

Triệu Hoa Hi ngồi trên xe lăn, ẩn mình trong bóng tối, ta không thể thấy rõ mặt nàng ấy.

Ta đặt thức ăn lên bàn, nhẹ nhàng nói: "Công chúa sao không thắp thêm vài cây nến?"

Ta bưng nến đến gần nàng ấy, định giúp nàng ấy thắp cây nến trước mặt, nhưng ngay sau đó, cổ tay ta bị đột nhiên nắm lấy, kéo về phía trước, lưỡi dao lạnh buốt đã kề sát cổ họng ta!

Cây nến rơi xuống đất, giọng nói độc đoán từ trên cao vang xuống, mang theo tiếng cười nhạo: "Ngươi là người hoàng đế phái đến? Mới vậy đã không nhịn được muốn ra tay rồi à? Sự kiên nhẫn của đệ đệ thật quá là kém cỏi!"

Trái tim ta đập mạnh, không dám cử động.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Phù Sinh Niệm: Giang Sơn Yên Bình, Người Ấy Bình An

Phù Sinh Niệm: Giang Sơn Yên Bình, Người Ấy Bình An

Tác giả: Hàn Quất Hữu

Cập nhật: 09:28 02/04/2026