Chương 3
Chương 3/9
Audio chương
5.
Tuy nhiên ta không ngờ rằng, ngay lúc này.
Hầu Lan Tuyết, người đã im lặng với ta suốt vài ngày qua, đột nhiên lên tiếng, không biết là tỉnh táo hay vô thức mà lẩm bẩm: "Cứu ta, ngươi sẽ chết, vì cái gì?"
Giọng nàng nghẹn ngào, khàn khàn, mang theo sự tuyệt vọng.
Lòng nàng đã tan nát sau khi chứng kiến cảnh cả nhà bị thảm sát.
Nàng không thể tưởng tượng được rằng, khi võ công bị phế đi, trở thành kỹ nữ, không còn giá trị lợi dụng, vẫn có người liều mạng cứu nàng.
Vì vậy, nàng hỏi vì sao?
Dưới ánh trăng lơ lửng trên cao, biên cảnh xa xa, quê hương của ta ngày càng xa.
Gió thổi qua bên tai, đưa lời nói kiên định của ta vào tai nàng: "Ngươi đã từng cứu muôn vàn dân lành khỏi chiến tranh, ngươi không nên có kết cục như vậy."
Đúng vậy.
Chính là như vậy.
Nàng không nên chết trong tay kẻ bạc tình, vong ơn phụ nghĩa, chỉ để đổi lấy chút thương hại.
Mà là phải sống, sống một cách tốt đẹp nhất.
6.
Dọc theo đường chạy trốn khỏi biên cảnh, chúng ta lén lút trốn tránh, không dám lộ diện.
Hướng về phía nam, nơi nào cũng không yên bình.
Hoàng Đế sủng ái Quý Phi, tình đầu của hắn, vì nàng ta mà tu sửa cung điện xa hoa, xây dựng hoang phí, khiến dân chúng lầm than.
Cuối cùng, sau ba tháng di chuyển, chúng ta tìm đến một ngôi chùa có thể dung thân.
Vết thương trên người Hầu Lan Tuyết không nhẹ, may mắn là nàng vốn có sức khỏe tốt. Ba tháng qua, ta gần như đã tiêu hết toàn bộ gia sản để chữa trị cho nàng. Nàng đã hồi phục rất nhiều, nhưng sau một chuyến đi gập ghềnh, khi vào chùa nghỉ ngơi, nàng lại sốt cao.
"Ta vào trong chùa xin chút thuốc hạ sốt, ngươi nghỉ ngơi trước nhé.”
"..."
Cuộc sống của chúng ta trong thời gian này rất tẻ nhạt. Ban đầu, nàng sống không còn gì luyến tiếc, tinh thần hoảng loạn. Sau khi ta liên tục nâng cao tinh thần cho nàng, thì tính cách của Hầu Lan Tuyết mới khôi phục lại đôi chút bình tĩnh như trước, chỉ là có hơi khó thể hiện cảm xúc, không muốn nói chuyện với người khác.
Tuy nhiên, ta cũng không hề ép buộc nàng phải lập tức thức tỉnh.
Phải biết rằng, bất kỳ người bình thường nào gặp chuyện như vậy mà không tìm đến cái chết thì đã là người có nội tâm mạnh mẽ lắm rồi.
Thấy vậy, ta xoay người muốn đi, tuy nhiên chưa kịp đi đã bị người giữ tay lại.
Ta quay đầu nhìn, thấy nàng đã mở bừng mắt, không nhìn ta mà chỉ nói: "Về sớm một chút."
Ta mỉm cười: "Yên tâm đi!"
Ta ở trong căn phòng dành cho khách ở sườn đông của chùa.
Trên đường đi, ta hỏi một vị sư đang quét sân, nghe nói phòng của ni cô trụ trì ở sườn đông, đi thẳng là đến đó.
Rất nhanh, ta đã đến căn phòng đó.
Tuy nhiên ta không ngờ được rằng, chưa kịp gõ cửa, ta đã nghe thấy tiếng chén sứ vỡ phát ra từ trong đó, kế đến, một giọng nói sắc bén tàn nhẫn truyền ra: “Cút! Cút hết đi cho bổn cung!”
Bổn cung?
Vừa nghe thấy xưng hô này, đồng tử ta vội co rút lại, tim đập mạnh.
Ở đây thế mà lại có người của hoàng gia.
Chúng ta đến đây, chẳng phải là chui đầu vào rọ sao!
7
Làm sao ta không sợ được chứ? Ta không có chút quyền thế nào cả, nếu bị phát hiện, ta sẽ phải chết một cách bi thảm nhất.
Đang chuẩn bị quay đầu bỏ đi, thì vị ni cô bên trong đã bị đuổi ra ngoài.
Khác với dự đoán của ta, ngoài vẻ kinh sợ, trên mặt ni cô không hề có sự cung kính đối với người của hoàng thất, ngược lại, khi quay người đi, trên mặt nàng ta còn hiện lên vẻ khinh thường và chán ghét, thốt ra một câu: "Đã vậy rồi còn làm giá cái quái gì chứ, ta khinh!”
Nàng ta quay người đi, đột nhiên va phải ta. Nàng ta vội vàng thu lại biểu cảm trên mặt, hỏi: "Vị thí chủ này, xin hỏi có chuyện gì?"
Ta bình tĩnh lại, giả vờ vô tình nhìn vào trong, thử dò hỏi: "Ta đến đây là muốn hỏi xin sư Tĩnh An chút thảo dược hạ sốt, chỉ là đến không đúng lúc... Vị quý nhân bên trong vừa nổi cơn thịnh nộ, không biết là vì sao?"
Thấy ta chỉ đến xin thảo dược, sắc mặt Tĩnh An giãn ra, nhưng rõ ràng không muốn nói nhiều, chỉ nói: "Thí chủ mời đi theo ta.”
Thấy nàng ta không muốn nói, ta lại không tiện hỏi nhiều, chỉ âm thầm đoán thân phận của người bên trong.
Suy nghĩ một hồi, vẫn không đoán ra được, nên đành từ bỏ.
Chờ sau khi đi theo ni cô đến thiện phòng lấy thảo dược, ta đi nấu thuốc, kế đến trở lại phòng của mình.
Bên trong căn phòng tối tăm và chật hẹp.
Hầu Lan Tuyết lúc này đã ngủ say, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt đỏ bừng, hiển nhiên đang rất khó chịu.
Ta đánh thức nàng, nàng im lặng nhìn ta, thấy ta bình an vô sự, mới thu hồi tầm mắt, ngoan ngoãn uống hết thuốc, không lâu sau lại ngủ thiếp đi.
Ta ngồi yên trên giường một lúc, lông mi hơi rũ, cân nhắc một lát, cuối cùng vẫn đứng dậy rời đi.
Ta còn phải đi hỏi thăm một chút.
Người trong đó là ai?
Nếu thật sự là người của hoàng thất...
Để người bên trong nhìn thấy Hầu Lan Tuyết chắc chắn kẻ đó sẽ đoán ra thân phận của nàng, đến lúc đó tính mạng của ta và Hầu Lan Tuyết chắc chắn khó giữ được!
Ta phải chuẩn bị sẵn sàng trước.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Phù Sinh Niệm: Giang Sơn Yên Bình, Người Ấy Bình An
Tác giả: Hàn Quất Hữu
Cập nhật: 09:28 02/04/2026