Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 1

Chương 1/9

1

Lần đầu tiên ta nhìn thấy Hầu Lan Tuyết là ở biên cảnh cát vàng bay đầy trời.

Đám binh lính mặc giáp đi qua, nói những lời thô tục, đi về phía doanh trướng.

"Mấy tên ranh kia thật có phúc, nghe nói kinh thành lại đưa tới mấy ả nữ nhân phạm tội. Này, ta nói cho ngươi biết, mấy ả nữ nhân từ kinh thành tới, da dẻ mịn màng đến mức có thể nặn ra nước! Thật kích thích!"

"Cũng không hẳn! Chỉ mong đừng giống Hầu Lan Tuyết, không ra dáng nữ nhân, còn nằm đó như cá chết, chẳng ra gì!"

"Ha ha ha, đánh cho mấy roi là nhảy dựng lên ngay mà."

Đám người bọn họ vừa đi vừa nói đến ngoài doanh trướng, nhưng chưa đợi ai vén rèm bước vào, đã nghe thấy bên trong tiếng quyền cước va vào người vang dội cùng tiếng mắng chửi tục tĩu của nam nhân: "Bây giờ ngươi đã là kỹ nữ ngàn người cưỡi vạn người đạp, còn dám giở thói kiêu căng!"

"Ha ha ha ha ha…."

Một chuỗi tiếng cười thê lương xuyên qua màn trướng mỏng manh, đâm vào màng nhĩ khiến người ta đau nhức.

Hai tên thủ vệ bên ngoài nhịn không được, "xoẹt" một tiếng kéo màn ra, hét to: "Ả nữ nhân này bị điên rồi!"

Ta đi theo sau bọn họ, dù đã thấy qua vô số trường hợp, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong, đồng tử ta bỗng co rụt lại.

Chỉ thấy trên chiếc giường cũ nát, nữ tử mặc áo rách quần manh, đôi tay cầm kiếm bị trói lại, lộ ra cơ thể đầy những mảng xanh tím, chiếc khăn trải giường dưới người toàn là vết máu loang lổ.

Không còn chút tôn nghiêm hay thể diện nào, như là súc vật.

Nếu là mấy tháng trước thì không ai dám nghĩ đến.

Nữ tướng quân từng dùng thân mình cản thiên quân vạn mã của quân địch, giờ đây sẽ có kết cục như thế này.

“Ha ha ha ha….”

Có lẽ nàng đã thật sự điên rồi, vẫn đang tiếp tục cười to.

Cười to xong nàng lại khóc lớn, đôi mắt đỏ bừng như có thể chảy ra máu.

Nam nhân đứng bên cạnh nàng bị cắn nát một mảng thịt ở vai, máu chảy ròng ròng, khuôn mặt dữ tợn.

Hắn ta giương mắt, ánh mắt dừng lại trên mặt ta một giây.

Rồi hắn gầm lên một tiếng hung hãn: "Tiểu tử kia, lại đây bôi thuốc cho lão tử!"

Nghe vậy, ta rời mắt khỏi người Hầu Lan Tuyết, nhìn sang vị trưởng quan kia, đáp:"Vâng, thuộc hạ đến ngay.”

2.

Ta xuyên đến đây, nhưng thật không may, ta không được biến thành đích nữ hay thứ nữ gì cả.

Ta vẫn luôn sống ở thành nhỏ ngoài biên ải này, chưa bao giờ thoát khỏi thân phận chỉ là một thường dân áo vải bình thường.

Dưới nắng gió dãi dầu ở biên ải, ta cao lớn, da thô ráp. Sau khi phụ mẫu bất hạnh qua đời, vì mưu sinh, ta buộc ngực, giả thành nam nhân đi theo quân đội làm quân y để kiếm sống.

Theo lẽ thường, sống hay chết của một người như Hầu Lan Tuyết chẳng liên quan gì đến ta.

Dẫu sao, ở thời đại này, những thường dân như ta có thể tồn tại đã là điều may mắn.

Cũng không hiểu sao, ánh mắt ta lại không thể kiềm chế được mà quay trở lại nhìn thân hình đầy máu của nữ nhân kia.

Khi ta đang thay thuốc cho vị trưởng quan, hắn thấy ta vẫn nhìn chằm chằm vào Hầu Lan Tuyết đang nằm trên giường với bộ quần áo rách rưới, trong mắt hiện lên nụ cười mờ ám. Hắn vỗ vai ta, bỗng nhiên tròng mắt xoay vòng, giọng điệu tùy tiện, hạ lưu: "Tiểu tử ngươi nhìn có vẻ thật thà, còn chưa từng đụng đến nữ nhân à?

Đến đây! Ban đầu bọn ta định chỉ cho những người như chúng ta chơi đùa với ả ta thôi, nhưng mà... Giờ ả ta đã điên rồi, ngươi nhặt được của hời rồi đấy!"

Mấy người bên cạnh cười vang.

Ta nhất thời không kịp phản ứng, đứng ngẩn người ra.

Bọn hắn lại cho rằng ta là cao hứng quá mức nên choáng váng, cười lớn: “Các huynh đệ, giúp tiểu tử này khai trai đi!”

Dứt lời, hắn ghét bỏ mà nhìn về phía Hầu Lan Tuyết nước mắt nước mũi giàn giụa, đúng ngay lúc này, người của bên chủ tướng tới gọi bọn hắn đi qua bàn chuyện, mấy người bọn họ lần lượt rời đi cả.

Trong phút chốc, trong doanh trướng chỉ còn lại ta với Hầu Lan Tuyết.

Không khí trở nên yên lặng kì lạ.

Ta lấy lại tinh thần, liếc mắt nhìn cơ thể phủ đầy các loại vết thương, nghĩ một hồi, ta không lập tức đi về phía nàng, mà là đi ra ngoài lấy một chậu nước sạch, rồi sau đó mới kéo mành trướng lại, đi về hướng nữ nhân trên giường hết khóc rồi lại cười kia. Thấy có người đến gần, ánh mắt nữ nhân như chết lặng, nằm im không nhúc nhích.

Có lẽ nàng cho rằng ta cũng giống như đám người đó, sẽ tìm mọi cách hành hạ nàng, Hầu Lan Tuyết ngửa cổ, như thể không bận tâm mà chờ đợi một trận tra tấn sắp tới.

Cho đến khi ta lau sạch máu bẩn trên người nàng, lại đắp thuốc quý lên cho nàng, nàng mới chậm rãi cúi đầu, liếc nhìn ta bằng ánh mắt dò xét.

Nàng đã điên rồi.

Hoàn toàn không nhớ rõ ta, ánh mắt phòng bị nhưng lại hờ hững.

Ta không hề để ý, thong thả ung dung băng bó vết thương cho Hầu Lan Tuyết, giọng điệu nhẹ nhàng chậm rãi: "Đừng sợ, ta nhớ rõ ngươi."

Ta nhớ rõ khi kỵ binh hung hãn tàn sát bộ tộc du mục, nam tử bị bêu đầu, nữ tử bị bắt làm nô lệ. Chính người ấy như một vị thần cứu lấy đứa trẻ dưới vó ngựa.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026