Chương 3
Chương 3/6
Audio chương
7.
"Không giới thiệu một chút sao?" Tống Trì lên tiếng.
Áp lực từ anh quá mạnh, Nhan Thư trước tiên chạm vào người anh để nhắc nhở, sau đó ngồi thụp xuống chơi với Đa Đa để khuấy động bầu không khí.
Danh hiệu "nam thần băng giá" chưa bao giờ là hữu danh vô thực, Tống Trì không thường xuyên đeo kính.
Nhưng chỉ cần đeo vào, kết hợp với vẻ cao ngạo đó, quả thực là "sát thương" hàng loạt.
Dương Vũ cũng nhìn tôi với vẻ mặt đầy thắc mắc.
"Đây là anh trai em, Tống Trì."
Tôi giới thiệu với Tống Trì: "Dương Vũ, bạn trai em."
Dương Vũ vừa nghe thấy là anh trai tôi, lập tức trút bỏ vẻ đề phòng, trở nên hòa nhã hẳn.
Anh ấy đưa tay ra lịch sự nói: "Hóa ra là anh trai của Miên Miên, chào anh, tôi tên là Dương Vũ."
Nhưng Tống Trì không hề có ý định bắt tay.
Anh đứng đó không chút biểu cảm, chỉ nhướng mày khi nghe Dương Vũ gọi tôi là "Miên Miên".
Thấy Dương Vũ có chút lúng túng, cộng thêm việc Đa Đa đang hiếu động, tôi lập tức nói:
"Anh dắt Đa Đa đi dạo một vòng đi, nó sắp nhịn hết nổi rồi."
Đợi đến khi Dương Vũ dắt Đa Đa đi khỏi, Tống Trì mới đưa tay ra, kéo chiếc khăn quàng xuống để lộ ra cả khuôn mặt tôi.
Tôi khó chịu nhìn anh.
"Đây chính là người mà em nói, đối tốt với em, yêu thương em sao?" Anh lặp lại lời tôi đã từng nói.
"Em vì hắn ta mà ở cái nơi rách nát đó à?"
"Phải đấy thì sao?"
Tôi liếc nhìn Nhan Thư, lợi hại thật đấy, đúng là giữ gìn tình chị em vô cùng, tuyệt nhiên không hé môi nửa lời về chuyện của tôi.
"Chia tay đi."
"Tại sao!"
Tôi lập tức bùng nổ.
Anh quản trời quản đất, giờ còn quản cả chuyện tôi yêu đương sao?
Cái thói hành xử như lãnh đạo.
Tôi đâu phải cấp dưới của anh, ham muốn kiểm soát sao lại mạnh mẽ đến thế!
"Mồm mép tép nhảy, khéo ngôn nịnh hót, không làm nên trò trống gì."
Tống Trì phê phán Dương Vũ không đáng một xu.
Anh nhìn tôi đang bừng bừng giận dữ, trầm giọng nói:
"Em yêu đương anh không có ý kiến. Nhưng gia đình chưa bao giờ để em thiếu thốn cái ăn cái mặc, không phải là để em bị lừa gạt đi chịu khổ đâu."
8.
Tôi và Tống Trì lại một lần nữa tan hàng rã đám.
Kể từ khi rời khỏi nhà đến nay, mỗi lần tôi và Tống Trì gặp mặt đều là những cuộc tranh cãi.
Tôi thừa biết anh tuyệt đối không thể nào chiều chuộng tôi như trước kia được nữa, nhưng tôi vẫn thấy đau lòng.
Miệng nói đã hết yêu, nhưng cảm xúc vẫn bị vài ba câu nói của anh xoay như chong chóng.
Trong giấc ngủ say đêm muộn, tôi còn mơ thấy Tống Trì.
Anh nhìn tôi đầy quyến luyến, chủ động cúi người xuống, đôi môi mỏng hơi lành lạnh áp nhẹ lên môi tôi.
Lọn tóc tôi quấn quýt nơi đầu ngón tay anh, tôi nghe anh nói:
"Tại sao lại yêu đương? Chẳng phải đã nói sẽ làm cô dâu của anh sao?"
Giấc mơ này chân thực đến mức khi tỉnh dậy tôi vẫn hoài nghi liệu nó có phải sự thật hay không.
Tiếc thay, không phải.
Câu nói "Làm cô dâu của Tống Trì", truy tìm nguồn gốc thì đó là vào thời cấp hai khi tôi còn chưa biết trời cao đất dày là gì.
Lúc ấy mẹ còn cười hì hì trêu chọc:
"Thế thì phải xem anh trai có đồng ý không đã, nếu anh không đồng ý thì làm chiếc 'áo bông nhỏ' của bố mẹ thôi có được không?"
Tôi cuống quýt nắm lấy tay Tống Trì, gặng hỏi: "Anh phải đồng ý đi chứ!"
Bố cười tôi: "Làm gì có kiểu mua bán cưỡng ép thế này."
Thấy Tống Trì chỉ cười mà không nói gì, tôi sốt ruột đến đỏ cả mặt.
"Đồng ý đi! Anh mau đồng ý đi!"
Tống Trì thuận theo ý tôi: "Được thôi, anh đồng ý với em. Vậy sau này anh sẽ không tìm người khác làm cô dâu của mình nữa."
Lúc đó tôi còn kéo Tống Trì chạy đến quầy trang sức để xem nhẫn, khoe khoang với nhân viên bán hàng rằng: "Đây là anh trai em, sau này chúng em sẽ kết hôn đấy."
Tống Trì không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ mỉm cười nhìn tôi, nhưng lại làm cô nhân viên bán hàng được một phen hú vía.
Nghĩ lại thì đúng là tôi to gan lớn mật thật.
Nếu tôi biết trước nói ra những lời này sẽ dẫn đến kết cục như ngày hôm nay, tôi thà cắn răng nuốt ngược vào trong.
Cả đời quy củ làm một người em gái ngoan của anh.
9.
Tôi và Dương Vũ đã chia tay trong hòa bình.
Trong mấy tháng bên nhau, tôi luôn ép mình phải quên đi.
Nhưng hình như tôi đã thất bại rồi.
Đặc biệt là khi tôi nhìn thấy bài đăng trên vòng bạn bè của Nhan Thư.
Dòng trạng thái chỉ có hai trái tim, một đỏ, một trắng.
Hình ảnh là tại một cửa hàng trang sức cao cấp, nhân viên đeo găng tay trắng đang cẩn thận trưng bày một chiếc nhẫn kim cương còn to hơn cả trứng bồ câu.
Hóa ra ngày vui của họ đã cận kề.
Tôi cứ miệng nói là quên, đã quên, nhưng đến thời khắc này, trong lòng tôi vẫn trào dâng một nỗi xót xa và ghen tị mãnh liệt.
Cũng chính lúc này, tôi nhận ra mình không thể gọi tình cảm giữa tôi và Dương Vũ là tình yêu được.
Anh ấy là một chàng trai rất tốt, tôi không thể tiếp tục làm lãng phí thời gian của anh ấy nữa.
Tôi đúng là một kẻ đê tiện.
Đêm chia tay, Dương Vũ im lặng nghe xong lời xin lỗi của tôi, rồi mỉm cười thanh thản.
"Sao lại nghiêm trọng thế, không sao đâu Miên Miên, sau này chúng ta vẫn là bạn tốt."
Nhưng sau đó anh ấy hỏi tôi: "Có phải vì trong lòng em đã có người mình thích rồi không?"
Tôi ngẩn người, nói lời xin lỗi với anh.
Tôi biết anh ấy vẫn đau lòng, tôi hận không thể quỳ xuống đất dập đầu cầu xin anh tha thứ.
Tôi chân thành hy vọng anh ấy có thể tìm được một cô gái tốt hơn tôi gấp nghìn lần.
Không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt Dương Vũ đột nhiên trở nên rất kỳ quái.
"Tống Trì đó không phải anh trai ruột của em đúng không?"
"Không phải. Sao thế anh?"
Dương Vũ chỉ nhìn tôi với ánh mắt ngập ngừng.
"Nếu sau này em gặp khó khăn gì, cứ đến tìm anh bất cứ lúc nào.”
"Dù sao thì... hãy cẩn thận với Tống Trì."
Cẩn thận? Anh ấy lại bảo tôi phải cẩn thận với Tống Trì.
Nghĩa là sao chứ, chẳng lẽ sau khi tôi đi, Tống Trì đã tìm Dương Vũ nói chuyện gì đó?
Tống Trì, Tống Trì, cái tên này cứ như một lời nguyền vậy.
Sau khi chia tay, tôi nhận được sự quan tâm kịp thời từ Nhan Thư.
Nhan Thư hỏi tôi sinh nhật mấy ngày tới định đón thế nào.
Tôi thẫn thờ, hóa ra tôi đã tự giày vò mình lâu đến vậy rồi.
Tôi thuận miệng nói dối để lấp liếm: "Em đón cùng bạn trai ạ."
Thực tế vào ngày sinh nhật, tôi ở nhà một mình, mua rất nhiều bia và uống đến say khướt.
Bố mẹ gọi điện tôi không nghe, giây sau khi cuộc gọi bị ngắt, tiền mừng sinh nhật đã được chuyển vào thẻ của tôi.
Họ dường như cảm thấy mắc nợ vì để tôi ra ngoài sống, nên luôn tìm mọi cách để bù đắp.
Lòng tôi đau đớn khôn cùng, thực ra tôi mới là kẻ mắc nợ họ.
Tôi không biết phải đối mặt với họ thế nào nên mới không dám về nhà.
Trong lúc thần trí không tỉnh táo, tôi quờ quạng lấy điện thoại gọi cho Tống Trì.
Tống Trì nghe máy, nhưng không nói gì.
Tôi nói: "Anh... hôm nay là sinh nhật em."
"Ừ."
"Năm nay em có thể có quà sinh nhật không?"
"Nói đi."
Tôi nhắm mắt suy nghĩ một lát: "Em muốn... em muốn anh đón sinh nhật cùng em."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Sau Khi Chia Tay Tra Công, Tôi Trèo Lên Giường Mối Tình Đầu
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:22 25/04/2026
Cùng Bạn Thân Quẩy Tung Tận Thế
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:30 25/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:53 09/04/2026