Chương 1
Chương 1/9
Audio chương
1
Khi tôi kéo vali về đến nhà, vừa vặn bắt gặp một cậu thanh niên đang đi ra ngoài.
Đó là trợ lý mới tuyển của Cố Thừa, trông khá trắng trẻo, thanh tú.
Cậu ta mặc chiếc sơ mi trắng cùng quần tây cắt may khéo léo, dưới chân là đôi giày da thủ công.
Đôi giày đó cùng thương hiệu với đôi Cố Thừa thường đi, hoàn toàn không phù hợp với mức tiêu dùng bình thường của một trợ lý.
Thấy tôi, ánh mắt cậu ta thoáng chút né tránh không tự nhiên, nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh để chào hỏi:
"Lê tiên sinh, anh đã về rồi ạ?"
"Ừm, chào buổi tối."
Tôi vờ như không thấy vết đỏ mờ ám trên cổ cậu ta.
Cố Thừa xuất hiện ở cửa, chỉ mặc độc chiếc áo choàng tắm bằng lụa màu xanh sẫm. Anh ta tựa vào khung cửa, đôi mắt tinh anh khép hờ, mái tóc còn hơi ẩm ướt. Trên tay anh ta xách một chiếc túi của hiệu Boucheron:
"Cậu quên đồ này."
Cậu trợ lý lập tức tiến lên nhận lấy:
"Cảm ơn Cố tổng."
Trước khi đi, cậu ta còn liếc nhìn tôi một cái đầy khinh miệt và đắc ý.
Tôi bỗng thấy chiếc vali trong tay mình nặng nề hơn hẳn. Trong đó có món quà tôi đã dành dụm nửa năm lương để mua cho Cố Thừa, nhưng giá trị của nó còn chẳng bằng một góc món đồ hiệu Boucheron mà anh ta tiện tay tặng cho người khác.
Cố Thừa chẳng mảy may tỏ ra lúng túng khi bị bắt quả tang, chỉ hỏi:
"Sao lại về sớm thế?"
Tôi gượng cười: "Muốn dành cho anh một bất ngờ thôi."
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng:
"Lần sau đừng làm thế nữa, tôi không thích."
"Được."
Tôi bước vào nhà, anh ta hỏi: "Có cần gọi dì nấu chút đồ lót dạ cho em không?"
"Không cần, em ăn rồi."
Thực tế, vì bay chuyến giá rẻ không có suất ăn nên tôi vẫn chưa ăn tối. Nhưng hiện tại, tôi thực sự nuốt không trôi, thậm chí còn thấy hơi buồn nôn.
Tôi lên lầu, tắm rửa ở phòng ngủ phụ. Vừa ra ngoài đã thấy Cố Thừa đang nửa nằm nửa ngồi trên giường. Thấy tôi ra, anh ta ngoắc tay ra hiệu. Tôi tiến lại gần, anh ta liền xoay người đè tôi xuống dưới thân, vùi đầu vào cổ tôi, có xu hướng muốn tiến xa hơn nữa.
Chỉ cần cúi đầu, tôi có thể thấy rõ những khối cơ bụng săn chắc của anh ta. Hơi thở của anh ta mang theo mùi hương hoa hồng nhàn nhạt. Đó không phải mùi nước hoa anh ta thường dùng.
Tôi đẩy đẩy anh ta, hỏi: "Sao trợ lý của anh lại đến tận nhà thế?"
"Đến đưa tài liệu cho tôi."
"Thế sao anh lại bảo cậu ta quên đồ ở nhà?"
"Lần trước đi công tác vali của cậu ta không đủ chỗ, tôi mang hộ về, cậu ta quên lấy."
"Anh còn giúp cậu ta xếp đồ à? Rốt cuộc ai mới là trợ lý của ai đây..."
Cố Thừa "tặc lưỡi" một tiếng đầy mất hứng. Anh ta xoay người rời khỏi giường, thẳng thừng bỏ lại tôi trong phòng ngủ phụ.
2
Tôi và Cố Thừa quen nhau từ thời đại học.
Anh ta là nhân vật phong vân trong trường: Chủ tịch Hội sinh viên, nam thần, luôn đứng đầu chuyên ngành... Không chỉ đẹp trai, học giỏi mà gia thế cũng cực kỳ hiển hách. Xung quanh anh ta chưa bao giờ thiếu những kẻ bám đuôi "liếm cẩu".
Tôi cũng là một trong số đó.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy góc nghiêng của anh ta, trái tim tôi đã đập rộn ràng như sấm dậy.
Khác với những người khác thấy không có hy vọng là bỏ cuộc, tôi lại kiên trì đến lạ kỳ.
Nhưng sau này tôi mới biết, lý do mình "thành công" không phải vì kỹ năng đeo bám xuất chúng, mà vì trong đám liếm cẩu kia, tôi là người giống "ánh trăng sáng" của anh ta nhất.
Anh ta có rất nhiều đối tượng mập mờ, ngay cả khi ở bên tôi cũng chẳng hề thu tâm. Anh ta giống như đang sưu tầm tem vậy, không ngừng thu thập những người đàn ông có nét giống người kia.
Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy, Cố Thừa đã không còn ở nhà. Qua vòng bạn bè của hội anh em anh ta, tôi mới biết anh ta đã đưa cậu trợ lý hôm qua đi bắn súng rồi.
Tôi thu dọn hành lý và cả tâm tình của mình để đi làm. Ngày trong tuần, tôi không thể tùy hứng như Cố tổng được. Sau khi tăng ca xong, tôi mới lần theo định vị của bạn anh ta để tìm đến quán bar.
Vừa đẩy cửa phòng bao ra, tôi đã thấy cậu trợ lý nhỏ đang ngồi sát cạnh anh ta, tay bưng ly rượu kề tận môi Cố Thừa.
Khác với vẻ lúng túng hôm qua, hôm nay cậu ta thấy tôi đến lại càng ra sức sáp vào người anh ta: "Cố tổng, giúp em uống một ly đi mà~"
Cậu ta nũng nịu, ánh mắt đầy vẻ đắc ý nhìn tôi.
Cố Thừa cũng đang nhìn tôi, cả phòng bao ai nấy đều lộ vẻ hóng hớt xem kịch hay.
Tôi bước tới, đứng từ trên cao nhìn xuống cậu trợ lý: "Cậu bán rượu đấy à? Ép khách hăng hái thế."
Nói đoạn, tôi liếc nhìn đống chai lọ dày đặc trên bàn, đã vơi đi một nửa: "Vậy thì khui thêm mười chai Lafite để tăng doanh số cho cậu nhé."
Nhìn cậu ta đang ngây người, tôi vươn tay giật lấy ly rượu trên tay cậu ta: "Ghi hóa đơn cho Cố tổng."
"Em trai à, mời rượu không phải mời thế này đâu."
Dứt lời, tôi trực tiếp leo lên ngồi trên đùi Cố Thừa. Tôi nhấp một ngụm rượu lớn, túm lấy tóc Cố Thừa khiến anh ta hơi ngửa đầu rồi trực tiếp hôn xuống, đem chỗ rượu đó truyền vào miệng anh ta.
Giây phút môi tôi vừa chạm vào Cố Thừa, anh ta đã lập tức siết chặt lấy eo tôi, lật ngược thế cờ mà điên cuồng cướp đoạt chất lỏng trong khoang miệng. Tiếng nước ám muội vang lên đầy mời gọi.
Cho đến khi trong miệng tôi không còn vị rượu, lưỡi cũng tê dại đi, anh ta mới buông ra. Tôi gục đầu trên vai anh ta thở dốc, nghiêng đầu nhìn nốt ruồi nhỏ bên cánh mũi anh ta một cách si mê.
Sau đó, tôi dời tầm mắt nhìn cậu trợ lý đang hóa đá tại chỗ, khẽ nhếch môi cười: "Thấy rõ chưa? Làm vậy mới dễ 'chốt đơn' đấy."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Cùng Bạn Thân Quẩy Tung Tận Thế
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:30 25/04/2026
Sau Khi Tỏ Tình Thất Bại
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:41 25/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:53 09/04/2026