Chương 7
Chương 7/33
Cửa hàng mà ta thuê vốn là quán ăn, chỉ cần dọn dẹp sạch sẽ vết dầu mỡ trên bàn bếp là được.
Bảo Châu phải đi học, mỗi ngày chỉ có thể giúp đỡ sau khi tan học, cách bảy tám ngày ta lại dọn dẹp, dùng vôi trắng quét tường một lần.
Rèm vải ở cửa đổi thành rèm trúc, bày mấy chậu hoa cúc đang nở rộ trên bệ cửa sổ chỗ cửa ra vào.
Chỉ có bốn cái bàn, nếu đều có thể ngồi đầy cả ba bữa, ta có thể kiếm được ba lượng bạc mỗi ngày.
Mấy ngày trước khi khai trương, ta còn đang lo chuyện tấm bảng hiệu thì đại lang quân liền tới lúc nửa đêm, ta và hắn ước chừng đã khoảng ba tháng không gặp, trông hắn giống như trước, nhưng lại không giống lắm.
Ta ít khi gặp hắn, nên tạm thời không thể nói được không giống lắm chỗ nào, chỉ là hắn mặc một bộ hắc bào, đai lưng khảm ngọc bích, làm cho eo càng nhỏ đến kỳ cục.
“Một nữ nhân như ngươi thật to gan, vậy mà lại lén lút theo thuyền ra biển? Thời tiết trên biển bất thường, ngươi cũng dám đi? Nếu thuyền bị lật, cái mạng nhỏ của ngươi đã sớm mất. Không phải ta đã từng nói chuyện tiền bạc ta sẽ nghĩ cách sao?”
Hắn nhíu mày, có vẻ vô cùng tức giận, ta là người biết điều, thấy hắn tức giận, liền cúi đầu không chọc giận hắn nữa.
“Sao? Không dám nói nữa? Ngươi nhìn bộ dạng hiện giờ của ngươi đi, vốn đã xấu xí, miễn cưỡng cũng có được nước da trắng, giờ thì hay rồi, đen như một cục than, thế này ai còn dám cưới ngươi?”
Đang yên đang lành, sao lại thành công kích cá nhân rồi?
“Không phiền lang quân phí tâm, cha ta đã định thân từ bé cho ta, chờ sau khi Ôn gia bình yên vô sự, ta liền về quê thành thân với hắn.” Ta liệt mặt trả lời.
Nhà ta nghèo đến mức cái nồi cũng không mở được, có thể định hôn sự với ai được chứ? Nếu thật sự có, phỏng chừng ông bà ta sớm đã gả ta đi làm con dâu nuôi từ bé rồi.
Ta thấy rõ lông mày của hắn nhảy dựng lên, đôi mắt đen nhánh nhìn ta chằm chằm, ta cũng không né tránh, đây là vấn đề tôn nghiêm.
“Được, được lắm, đã định thân, vậy thì ngươi muốn làm gì thì làm! Chỉ bảo vệ cái mạng nhỏ này là được rồi.”
Hắn ném xuống một tờ ngân phiếu, định bỏ đi mà không nói gì nữa.
Ta lo lắng, kéo tay áo hắn.
“Không ăn sao? Ta nấu bát vằn thắn hải sản cho ngài ăn, đảm bảo rất tươi ngon.” Ta dỗ dành hắn cùng với điệu cười trêu chọc.
Hắn đứng tại chỗ hồi lâu mới không tình nguyện quay lại ngồi xuống.
Làm sao mà hắn có thể nhịn được tính khí này khi ở phủ công chúa? Lại nhớ tới vết thương đầy người của hắn, cớ gì phải cố ý chọc giận hắn đây? Trong lòng hắn đã đủ khổ rồi.
Ở nơi này, hắn nên đến và đi trong vui vẻ.
“Ngài đừng tức giận mà! Ngài xem, cửa hàng cũng sắp mở rồi, sau này ta tất nhiên sẽ không chạy lung tung nữa, chỉ là cửa hàng còn chưa có tấm bảng hiệu, đã là chuyện của chúng ta, chẳng phải ngài nên bỏ ra chút sức lực sao?”
Ta lấy bút mực và một mảnh giấy ra.
“Đã nghĩ xong đặt tên là gì chưa?” Hắn nhấc bút lên, quay đầu hỏi ta.
“Vằn Thắn Hải Sản, người đến cửa hàng chúng ta đều là lão bách tính, để như vậy thì vừa nhìn đã biết, ai ai cũng biết vằn thắn nhà ta tươi ngon!”
Hắn cười, xắn tay áo cầm bút, một nét liền mạch.
Sau này, ta đã thấy hắn trong nhiều dáng vẻ khác nhau, chỉ có đêm nay hắn xắn tay áo cầm bút, sống lưng thẳng tắp, để lại một thân ảnh yên tĩnh trong ánh đèn mờ ảo, hắn của lúc này mới là đẹp nhất.
Một bút vàng mảnh, nét chữ cứng cáp.
Đây mới là dáng vẻ thật sự của hắn, dường như có vô số sức sống mạnh mẽ, vừa tự tin vừa hoàn mỹ.
Ta cứ như vậy mà nhìn si mê.
“Được không?” Hắn quay đầu hỏi ta, trong mắt tựa như rơi xuống một vì sao.
“Đẹp lắm, ta ngắm đến nỗi ngây người luôn rồi." Bất kể là người hay chữ, tất cả đều đẹp một cách kỳ lạ.
Hắn mím môi cười cười.
Sau này ta mới biết, năm nay hắn cũng chỉ có hai mươi hai tuổi.
Hắn ăn hai bát vằn thắn, lúc ra cửa ta đưa ngân phiếu kia trả lại cho hắn, bảo hắn lấy từ nơi nào thì trả về nơi đó, bất luận là mối quan hệ như thế nào, liên quan đến tiền bạc, tình cảm sẽ không thuần túy như vậy nữa.
Hắn cuối cùng cũng lấy lại tờ ngân phiếu kia, nói với ta: “Nếu ngươi là nam nhi lang, ngươi có trả lại không?”
Đáng tiếc, ta là thân nữ nhi, việc có thể làm cũng chỉ có như vậy.
Việc làm ăn của quán vằn thắn càng ngày càng tốt, một mình ta làm không hết việc nên đã thuê Hà nương tử đến giúp nấu ăn.
Đến cuối năm đếm bạc, trong lòng ta liền có thêm sức mạnh.
Ngày này qua ngày khác, năm ta mười chín tuổi, trưởng công chúa trở về kinh thành, nghe nói phải tạm trú, có lẽ một thời gian nữa sẽ không trở về.
Công chúa cũng mang hắn đi cùng.
Thật ra hắn cũng không đến thường xuyên, một hoặc mấy tháng mới trở về một lần, đều đến lúc nửa đêm, chỉ ở lại bằng khoảng thời gian ăn một bát cơm, lời cũng không nói được mấy câu.
Nhưng ta vẫn luôn trông mong và nhớ hắn.
Người ta thường nói mỹ sắc hại quốc, mỹ sắc hại người, nhưng mỹ nhân lại không biết.
Vào tháng chạp, thánh nhân thề nguyện, mặc dù không biết lời thề nguyện đó là gì, nhưng thánh nhân tín đạo, hằng ngày luyện đan cầu trường sinh, người trong thiên hạ đều biết.
Nhưng thánh nhân thề nguyện lại là chuyện tốt, dù sao cũng phải đại xá thiên hạ, Ôn gia vừa hay cũng ở trong số đó, chỉ có di nương, năm nay bị một trận phong hàn, không vượt qua được, bà ấy liền như vậy mà không còn.
Ta thuê thêm một viện tử, tổng cộng có sáu gian phòng, đã sớm sắp xếp thỏa đáng.
Ngoại trừ việc hắn không có ở đây, năm nay thật sự sống rất tốt.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026