Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 6

Chương 6/33

Hắn nhắm mắt nửa nằm trên ghế, thoạt nhìn giống như đang ngủ, vùng bụng bị thương nặng hơn một chút so với chỗ khác, eo của hắn rất nhỏ.

Không biết vì sao đột nhiên lại nhớ tới lời a nương ta nói với ta, nam nhân phải trông cường tráng một chút mới tốt, eo quá nhỏ, ngay cả thê tử của mình còn ôm không nổi chứ đừng nói đến cái gì mà nối dõi tông đường, nuôi sống gia đình.

Hiện giờ nghĩ lại có chút buồn cười, tuy eo hắn nhỏ, nhưng thoạt nhìn lại có chút khỏe khoắn.

“Bôi xong rồi? Thật ra cũng không cần, khỏi được mấy ngày lại như cũ, chỉ lãng phí mà thôi!”

Hắn ngồi thẳng, ta giúp hắn mặc lại y phục.

“Ngài chăm sóc bản thân tốt một chút, bất luận thế nào cũng nên bảo vệ mình.”

“Ta phải bảo vệ như thế nào? Bây giờ thế này đã là sự nhượng bộ lớn nhất của ta, nếu bảo ta lắc đuôi cầu xin giống như người khác, thật sự không bằng chết đi cho xong.” Hắn giận dỗi nói.

Ta nhất thời không nói được gì. Phải rồi! Nói thì dễ làm mới khó, rốt cuộc lúc trước hắn đã làm thế nào để thuyết phục bản thân làm nam sủng của trưởng công chúa, làm thế nào có thể cắn răng nhịn nhục đến bây giờ chứ? Hắn thà chịu đựng nỗi đau thể xác còn hơn là mất đi nốt lòng tự trọng còn sót lại kia.

“Ta đói bụng, ngươi làm chút đồ ăn đi!”

“Về muộn quá không sao chứ?”

“Hôm nay là nàng ta cho phép, bảo ta về thăm nhà một chút, ta hiện giờ nào còn có nhà? Chỉ có mỗi nơi này để đi.”

Hôm nay tới thăm lao ngục, ngày mai cũng không ra thuyền, trong nhà không có thức ăn gì, chỉ có hai con cá rô còn nuôi trong bể nước, ta bắt một con, chế biến xong mang đi hấp, hắn lấy cái ghế nhỏ mà thường ngày Bảo Châu dùng để ngồi nhóm lửa, ngồi ở cửa phòng bếp xem ta làm thức ăn.

Hâm nóng bát cháo trắng còn lại trong nồi.

Cá được làm sẵn nên hấp rất nhanh, vớt ra một chút tôm cua ngâm, cắt mấy miếng thịt xông khói để xào.

Mỗi thứ đều không làm nhiều lắm, hắn cũng không kén chọn, ăn hết sạch sẽ, lúc ta rửa bát, hắn liền đứng ở bên cạnh nhìn.

Hắn rất cao, khi ngọn đèn dầu chiếu vào, một cái bóng được kéo dài trên tường.

“Ta muốn làm thêm chút nghề khác, tới khi lão gia và phu nhân xuất ngục, nếu không thể phục chức, ta muốn thuê viện tử lớn một chút, hai vị lang quân trở về đương nhiên vẫn là phải đi học, mặc dù trên thuyền buôn bán tốt, nhưng kiếm được quá ít, đến lúc đó muốn duy trì sinh kế chỉ sợ cũng khó, những thứ còn lại càng không dám nghĩ tiếp.”

Ta nói suy nghĩ của mình với hắn, hắn rũ mắt, dưới mắt tối sầm.

“Ngươi có nghĩ tới ta không?” Hắn đột nhiên hỏi.

“Tất nhiên là nghĩ tới, ta không biết chuyện ngài đang làm là chuyện gì, nhưng ta nghĩ ngài không thể thoát khỏi mối quan hệ với trưởng công chúa, chuyện của hoàng gia vốn bí hiểm, đến lúc xảy ra chuyện thì ai có thể giải thích rõ ràng? Chỉ mong ngài có thể bình yên thoát thân, như vậy là tốt nhất.”

Ta không dám nghĩ nhiều.

Hắn nhếch môi, giống như đang cười, nhưng không cười.

“Ngươi muốn làm thêm nghề gì?”

“Năm nay làm ăn tốt, ngoại trừ tiền tới lao ngục, ăn mặc ngày thường và ba mươi lượng cho cha nương ta, trên người ta còn lại sáu mươi lượng và năm mươi bảy đồng, chút tiền này thuê một cửa hàng hẻo lánh nhất ở Biện Kinh cũng không đủ.”

“Ta còn chưa nghĩ xong muốn làm gì, mấy ngày nay ta cũng không ra thuyền, trước tiên quan sát xung quanh một chút, xem có nghề nào tốt hơn hay không.”

Bạc là thứ tốt, dùng bạc để kiếm bạc tất nhiên là không khó, nhưng dùng người để kiếm bạc, không phải cứ liều mạng là được.

“Chuyện tiền bạc ta sẽ nghĩ cách.”

"Đừng, nếu ngài có bạc thì đã mang về từ lâu rồi, sao còn có thể đợi đến hôm nay? Ngài chỉ cần bảo vệ tốt bản thân là được, để ta nghĩ xem, nhất định sẽ có cách.”

Hắn cười như không cười nhìn ta, ta bị hắn nhìn khó hiểu, nhíu mày nhìn lại hắn.

Hắn vươn ra một ngón tay trắng nõn chọc lên trán ta, suýt chút nữa làm ta ngã ngửa.

Ta ôm trán đỏ bừng, tức giận lườm hắn, hắn vậy mà lại cười rộ lên. Môi hồng răng trắng, lại đẹp đến kinh thiên động địa.

Ta tìm gặp Hương Tú, hỏi vay nàng một trăm lượng bạc, đây là toàn bộ số tiền tích góp của nàng, ta nói nửa năm sau trả lại nàng một trăm ba mươi lượng.

Lúc ta bán cá quen biết một đại thúc chạy thuyền, nương tử nhà ông ấy cũng làm thuyền nương giống ta, thuyền của họ chuyên đi Đông Hải thu mua trân châu, sau đó vận chuyển đến kinh thành để bán, nghe nói là nghề buôn một lãi mười.

Ta liền cầu xin đại thúc, cho ông ấy hai lượng bạc, mời ông ấy ăn một bữa rượu, giao phó Bảo Châu cho Hà nương tử, cầm hơn một trăm lượng bạc, giả làm tiểu nương tử đi nhờ thân thích, theo thuyền đi Đông Hải.

Trên thuyền còn có rất nhiều hành khách trả tiền để mang người đi kèm, nam nữ già trẻ đều có, ta trà trộn vào đám người, cũng không quá bắt mắt.

Lần đi này mất hai tháng, tới khi ta trở về đã là đầu tháng tám, khoảng thời gian nóng nhất trôi qua, ta bị gió biển thổi đến đen sạm, Bảo Châu cũng đã cao hơn rất nhiều.

Đi tới đi lui, trừ đi số tiền của Hương Tú, ta còn lại hơn sáu trăm lượng bạc.

Ra biển dựa vào may mắn, nếu ông trời không cho phép, lật thuyền còn có thể mất mạng, đây cũng không phải là kế lâu dài.

Ta thuê một gian cửa hàng và ba gian phòng trong hậu viện ở phố Đông, ta và Bảo Châu có của ăn của để.

Con phố này có nhiều chỗ bán trà, đồ ăn sáng, ăn khuya, còn ta ở đây bán vằn thắn, tất nhiên cũng thỏa đáng.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026