Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 15

Chương 15/33

Mấy năm không gặp, người thì vẫn là ưu tú hơn người, khí chất càng hơn hẳn trước đây; người thì mặt như tro dưới đáy nồi, mặc dù đã cố ý sửa soạn, vẫn là xấu xí nhiều màu sắc.

Ta không nghĩ tới người đầu tiên nghênh đón ta lại là hắn, phỏng chừng vừa rồi hắn ở trong phòng, trên người chỉ mặc một kiện áo bào trắng dệt cẩm, trên hông đeo đai lưng bạch ngọc.

Một khối bích ngọc treo ở bên hông, ngọc khắc như ý kết, vừa tinh xảo vừa đẹp mắt.

Hắn nhíu mày, đôi mắt hoa đào hơi híp lại, nốt ruồi trên khóe miệng vẫn mê hoặc lòng người, năm tháng luôn đặc biệt khoan dung với mỹ nhân, hắn gần như không thay đổi gì nhiều.

Ta giật khoé môi, gọi một tiếng: “Đại lang quân.”

Nhắc đến Ôn gia, người ta không thân thuộc nhất chính là hắn, ta có thể gọi nhị huynh tam huynh, lại không hiểu sao không gọi ra được tiếng trưởng huynh kia.

“Sao? Hôm nay mới nhớ tới nhà à?” Hắn cắn chặt quai hàm, trong lời nói đầy gai góc.

“Phải, đã là nương gia, ta muốn về lúc nào mà không được?” Ta không mềm không cứng trả lời một câu, ta vừa mới bước vào cửa, còn chưa chọc gì hắn, sao lại nổi giận với ta chứ?

“Xem ra gả cho người ta cũng đủ lông đủ cánh rồi, còn dám cãi ngược lại, phu quân Cẩu Đản của ngươi đâu?”

“Trong nhà chỉ có ta và hắn, nếu đến hết thì ai ở nhà trông hài tử?”

Hắn nhíu mày, trông có vẻ rất mệt mỏi. Thật ra ta không muốn cãi nhau với hắn nhất, nhưng hai chữ trung bộc trong đầu kia tựa như ma chú, luôn có thể phá hủy sức nhẫn nại của ta trong nháy mắt.

“Ngươi sống có tốt không? Sao lại đen, gầy đi rồi?” Cuối cùng hắn cũng hoà hảo hỏi một câu.

Ta gật đầu, trừ việc không có hắn, chỗ nào cũng tốt.

“Còn huynh thì sao? Có tốt không?”

“Như ngươi thấy đấy, bây giờ ta là hộ bộ thượng thư, có cái gì mà không tốt?”

Cũng đúng, những thứ hắn làm bây giờ đều là những thứ hắn muốn làm, không ai có thể ép buộc hắn nữa, còn có cái gì mà không tốt?

“Ta tới hậu viện gặp cha nương!” Ta đã là đại cô nãi nãi của Ôn gia, tiếp tục gọi a thúc a thẩm thì không phải là người ngoài sao?

“Đi đi!”

Ta xoay người vào cửa, một đám gia đinh đi theo ta như áp giải phạm nhân, sợ ta chạy, ta tới cũng đã tới rồi, còn có thể chạy đi đâu?

“Bảo Ngân! Con của ta, đồ nghiệp chướng trời đ.ánh, còn không mau lại đây để vi nương nhìn một chút?”

Tóc a nương đã bạc hơn, người vẫn gầy gò, năm nay bà ấy cũng chỉ mới năm mươi, nhưng đã trở thành dáng vẻ của một lão thái thái hiền từ.

Bà ấy mặc một chiếc váy màu đen, trên vai khoác một chiếc áo choàng cùng màu với lông cáo trắng, viên hồng ngọc trên trán có kích thước bằng một quả trứng chim bồ câu.

Ta chạy tới quỳ gối trước mặt lão thái thái, không dám ngẩng đầu, không dám hé răng, mặc cho bà ấy dùng nắm đấm, đấm nhẹ vào vai ta.

Năm tháng khủng khiếp như thế nào? Ở bên nhau lâu ngày, mặc dù không cùng huyết thống, cũng có thể sinh ra tình thân, đây còn không phải là a nương của ta sao? Đối với một nữ nhi xa nhà hai năm không có tin tức, việc bị đánh mắng là điều hiển nhiên.

“Đồ nghiệp chướng này, thật sự muốn ta và cha con lo lắng đến chết sao?”

“A nương, con sai rồi, sau này cũng không dám nữa, người cứ đánh con đi, đánh đến khi nào hài lòng mới thôi.” Ta nắm tay bà ấy, đặt nó lên ngực mình, rơi nước mắt nhìn bà ấy.

Bà ấy ôm ta vào lòng, nước mắt giàn giụa.

“Nghiệp chướng! Rõ ràng là muốn bức chết ta và cha con, trưởng huynh con phái người tới Biện Kinh đón con, người ta nói con đã về quê, lại tìm đến quê, con cũng chưa từng về đó, đã tìm hết những nơi có thể tìm, lại không thấy bóng dáng của con, chúng ta đều cho rằng con đã chết ở bên ngoài, ai ngờ đồ nghiệp chướng này còn biết về nhà.”

Hóa ra hắn đã từng tìm ta? Vậy vì sao vừa rồi còn nghiêm túc hỏi ta cái gì mà phu quân Cẩu Đản chứ?

“Chẳng lẽ a nương không biết con cầm tinh con khỉ sao? Làm sao có thể dễ dàng chết như vậy được? A nương đừng tức giận, đừng vì con khỉ lưu manh như con mà làm hỏng thân thể.”

Ta đứng dậy ôm a nương lắc lắc một trận.

“Con là gấu chó rung cây à? Còn không mau buông ra? Nếu không cái thân già này sẽ bị con lắc nát mất.”

Ta không lắc nữa, đặt cằm lên vai bà ấy.

“A nương, người không biết con nhớ mọi người đến mức nào đâu.” Nhưng ta luôn có một lý do để không thể về nhà, bởi vì ta vẫn không thể thuyết phục bản thân mình hết hy vọng, không có can đảm để đối mặt.

“Đã nhớ chúng ta thì sao bây giờ mới về nhà? Con xem, con đã gầy đến mức này rồi. Cằm nhọn đến mức có thể đâm chết người, hiện giờ về nhà, a nương tất nhiên sẽ nuôi con trắng trẻo mập mạp.” A nương vỗ lưng ta, vừa ấm áp vừa an tâm.

“Trời lạnh quá, vào phòng thôi! Con không đi nữa, ngày tháng sau này còn dài, a nương muốn nuôi con như thế nào liền nuôi như thế đó là được.”

Ta đỡ a nương vào phòng, cởi áo choàng để lên giường đất, trong phòng còn đốt than, một luồng hơi nóng phả vào mặt.

Có tỳ nữ tiếp nhận áo choàng của ta, a nương kéo ta lên giường, ta thấy một nương tử khác đứng thẳng, tuổi tác nhỏ hơn ta một chút, mặt dài, mắt hình hạt nhân, da hơi đen, đôi môi hình thoi nhỏ, nàng búi tóc phu nhân.

Nhìn cách ăn mặc, tất nhiên là chủ tử trong nhà, ta không biết thân phận của nàng, không dám tùy tiện chào hỏi.

“Nàng là Tuệ Nương, nương tử của nhị lang, mới thành thân năm ngoái.”

Ta vội vàng cúi người hành lễ, gọi một tiếng nhị tẩu, nàng vội đưa tay đỡ ta.

“Cô nãi nãi trở về nương gia chính là khách quý nhất, cần gì phải đa lễ? Ngồi xuống đi!

Người trong nhà vẫn luôn nhớ muội, không ngờ hôm nay lại trở về, ta đã sai người tới Hoài vương phủ đón Bảo Châu, nếu nàng không vào trong cung, có lẽ cùng lắm là hai khắc sau nàng sẽ đến, tới khi nàng gặp muội, không biết lại quấy nhiễu như thế nào, muội hãy tích kiệm sức lực để dỗ dành nàng đi!”

Nhị tẩu nói xong liền nở nụ cười, vừa nhìn đã biết là một người thẳng thắn, cư xử lễ độ, gia giáo hẳn là rất tốt. Tính tình nhị huynh chậm chạp, nên cưới một người thẳng thắn dứt khoát như vậy.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026