Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 11

Chương 11/33

“Ngươi là nha đầu sáng suốt, tới chỗ nào cũng sẽ sống tốt, đã như vậy, ta liền truyền lại nguyên văn cho thánh nhân. Nếu ngày nào đó ngươi thành thân, vừa hay ta có thời gian rảnh rỗi, nhất định sẽ đích thân đến uống một chén rượu mừng.”

“Chỉ cần thân thể a công khỏe mạnh, tự khắc sẽ có ngày đó.” Ta mỉm cười, đỡ ông ấy ra khỏi cửa phòng.

Chờ người đi hết, ta liền trở về cửa hàng, trong cửa hàng buôn bán bận rộn, lúc về nhà đã là nửa đêm.

A thẩm thắp đèn dầu chờ ta, hôm nay người nào cũng có chuyện nói muốn với ta, nhưng ta lại không muốn nói chuyện.

Trước kia bà ấy nhất định là một người tao nhã, mùa xuân hái hoa đào, hoa lê xuống phơi nắng, để lại làm trà uống trong ba mùa còn lại.

Bà ấy pha trà hoa đào, nước trà màu hồng trong chén sứ trắng, chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy hương vị rất thơm ngon.

“Bảo Ngân, mười ngày nữa chúng ta vào kinh, con đi cùng đi! Bây giờ ta vẫn nói câu kia, nếu con bằng lòng, ta liền bảo Túc nhi cưới con, chúng ta sẽ thật sự là người một nhà.”

Không ngờ bà ấy lại nói những lời như vậy, ta nói Ôn gia tốt, một chữ cũng không sai.

Bà ấy có mái tóc hoa râm, gần đây chăm chút bản thân, đã trắng lên và có da có thịt hơn một chút, nhưng so với phu nhân quan gia ôn nhã ngày xưa, đã già đi rất nhiều.

“A thẩm, mấy năm nay hắn là hoàng liên ngâm trong nước, vất vả lắm mới được tự do, để cho hắn làm những thứ mình muốn đi! Hà tất phải ép hắn...”

Ta kéo tay a thẩm, cúi đầu, một chữ cũng không nói ra được. Nếu nói thêm, ta liền không kìm được nước mắt, nhưng ta không muốn rơi nước mắt, nước mắt là thứ vô dụng nhất trên đời này.

“Hài tử ngốc, suy cho cùng thì Ôn gia chúng ta vẫn nợ con, sau này ta chính là a nương ruột của con, a thúc con chính là cha ruột của con, con tuyệt đối không thể chặt đứt con đường này, nếu có thời gian rảnh rỗi, về nhà thăm một chút thôi cũng được chứ?”

Ta ngồi bên cửa sổ cả đêm, không biết là ngày mười lăm hay mười sáu, trăng tròn như cái đĩa, phát ra ánh sáng thanh lãnh không hề mờ nhạt, nó chiếu sáng đêm tối, nhưng chính mình lại hoàn toàn không biết.

Bắt đầu từ ngày hôm sau, trước cửa nhà ngựa xe như nước, ngay cả một chỗ đứng cũng không có.

Ta mang Bảo Châu vào ở trong cửa hàng, ngày thứ năm nhị huynh đến tìm chúng ta, tính tình của hắn hiền lành chậm chạp, chưa từng thấy hắn nổi giận, nhưng hôm nay hắn đến, sắc mặt cũng không tốt, dưới mắt quầng thâm to đến mức kinh người.

Bảo Châu bưng bát vằn thắn cho hắn, hắn ăn ba miếng, lại muốn thêm một bát nữa, giống như mấy ngày chưa được ăn cơm.

“Bảo Ngân, a nương bảo ta gọi muội về nhà, hôm qua bà ấy ngã bệnh, thân thích ngày xưa đoạn tuyệt với nhà ta kéo đến từng đợt, hôm qua cả nhà cữu cữu đến, mắng chửi a nương một hồi, sáng nay Ngọc Nương lại trở về, không biết nói cái gì với cha nương, a nương lại tức đến ngất xỉu, bọn họ cũng không đi, không chịu buông tha mà ở nhà chờ!

Cha cầm gậy đuổi bọn họ, hôm nay đau thắt lưng, nằm ở trên giường không nhúc nhích được, ta bảo tam đệ đi mời lang trung, cửa viện trong nhà đều bị chen chúc phá hoại, a nương nói viện này là của muội, bảo muội về làm chủ.”

Ngữ khí của hắn vừa bất đắc dĩ vừa tức giận, ta vốn cảm thấy mình là người ngoài, không tiện nói thêm cái gì, nhưng không muốn người tới đây lại không biết xấu hổ như vậy.

Vốn không định dẫn theo Bảo Châu, nhưng nàng nằng nặc đòi đi cùng, ba người chúng ta đi nhanh, chưa tới nửa canh giờ đã về đến nhà, không biết hai cánh cửa trong nhà là bị phá hay là bị chen chúc, hiện giờ đã nằm ở đầu ngõ, một đám hạ nhân ngồi ở bên trên cắn hạt dưa nói chuyện phiếm.

Xem ra thân thích của Ôn gia cũng không nghèo, đều có thể sai khiến hạ nhân, lúc Ôn gia gặp nạn, không ai đứng ra nói một câu, có lẽ nghe nói đại lang quân bây giờ có tiền đồ, không dám đến kinh thành, liền chạy tới nơi này giương oai.

Trong phòng chính chen chúc, nam nữ già trẻ ngồi không dưới hai mươi người, a thúc thì nằm ở phòng nhị huynh và tam huynh, một đám người đứng trên mặt đất, một hài tử nằm trên giường của ta và Bảo Châu, đại tiểu thư Ôn gia - Ngọc Nương đang thay tã cho hài tử trên giường.

“Các người là ai? Đến nhà ta làm gì? Ai cho ngươi vào phòng của ta và a tỷ?” Bảo Châu không nhịn nổi, xông vào liền kéo Ngọc Nương đang thay tã lên, bộ dạng hung dữ.

Tuy nàng chưa nói, nhưng có lẽ nàng vẫn nhớ rõ Ngọc Nương, dù sao cũng là a tỷ ruột của nàng.

Có thể ban đầu Ngọc Nương quả thật cũng có khổ tâm, nhưng suốt tám năm nay, nàng thật sự không dành được mấy ngày để về thăm sao?

Nàng đã không còn là đại tiểu thư trong trí nhớ của ta, chải tóc tinh xảo, đeo trang sức bằng vàng rực rỡ, dáng người đã thoáng phát tướng, khóe mắt, đuôi lông mày đều cay nghiệt, sớm đã không còn là thiếu nữ kinh diễm năm đó nữa.

“Muội là Quỳnh Nương? Ta là a tỷ của muội đây! Sao ngay cả ta cũng không biết? Chẳng lẽ chứng khờ khạo của muội nghiêm trọng hơn rồi sao? Ta đang thay tã cho cháu ngoại trai của muội đấy! Muội kéo ta làm gì?”

Nàng còn muốn quay lại, nhưng Bảo Châu kéo nàng không buông, đôi mắt vừa to vừa tròn tràn đầy nước mắt.

“Ta là Bảo Châu, ngươi là a tỷ của ai chứ? Không để ý đến sự sống chết của người nhà, tám năm cũng chưa từng đến một lần, tại sao hôm nay lại đến? Tại sao lại làm cha nương tức giận?”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026