Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 10

Chương 10/33

Ta dỗ dành nàng, nếu thật sự có một Cẩu Đản ở cửa thôn cũng rất tốt, ít nhất ta còn có thể gả cho hắn, trong lòng liền không có vọng niệm, đã là vọng niệm, tự nhiên là si tâm vọng tưởng.

“A tỷ lừa người, Cẩu Đản ở đâu ra? A nương muội rõ ràng đã nói với tỷ, muốn trưởng huynh của muội cưới tỷ làm thê tử, nếu trưởng huynh cưới tỷ, tỷ chính là trưởng tẩu của muội, vậy thì phải cùng chúng ta trở về kinh thành.”

Giờ ta mới biết thì ra hắn tên là Ôn Túc, tự là Như Sơ.

Nếu như năm đó ta đáp ứng...

Ta lắc đầu cười khổ, đáp ứng thì thế nào? Con đường làm quan vốn đã gian nan, hắn đã có một hồi trải nghiệm như vậy, tất nhiên là càng gian nan hơn người khác, đương nhiên nên cưới một nương tử có thể trợ lực cho hắn, còn ta có thể cho hắn cái gì? Huống hồ, hắn đối xử với ta cũng không mấy khác biệt.

“Ai nói muội ngốc chứ? Xem những gì muội nói kìa, đúng là có lý, có căn cứ. Tỷ và Cẩu Đản kia định oa oa thân, năm ngoái tỷ về nhà, mới biết được hắn đến bây giờ cũng chưa cưới thê, còn đang chờ tỷ!

Làm sao tỷ có thể để hắn thất vọng?

Tuyệt đối không thể nhắc lại lời a nương muội từng nói ở trước mặt người khác, sẽ làm hỏng thanh danh của trưởng huynh muội, có biết không?”

Nàng cười hì hì hồi lâu.

“Muội có thể theo a tỷ cùng gả đến nhà Cẩu Đản kia hay không?”

“Muội nói sao? Có nhà ai cưới thê tử còn tiện thể nuôi thêm tiểu di? Chờ a tỷ về quê thành thân rồi, đương nhiên là vẫn phải trở về Biện Kinh, việc trong cửa hàng đều là a tỷ định đoạt, muội muốn ở bao lâu thì ở, a tỷ nuôi muội!”

Bảo Châu giống như hài tử ta nuôi lớn, mấy năm nay chúng ta nương tựa lẫn nhau, nàng đối với ta một mực chân thành, luyến tiếc là đương nhiên, chỉ là người truyền lời đều là nội thị trong cung, hơn nữa trông đãi ngộ của nội thị kia, tất nhiên không phải là người bình thường. Bảo Châu theo Ôn gia đến kinh thành, đối với nàng mà nói, như vậy mới là tốt nhất.

Ngoại trừ vằn thắn, còn lại đều là chút đồ ăn thường ngày, cơm nước xong bọn họ liền phải hồi kinh, nội thị kia lại muốn nói riêng với ta vài câu.

Trong phòng chỉ có ông ấy và ta, ông ấy ngồi, ta đứng, ông ấy nhìn ta, ta mặc cho ông ấy nhìn.

“Như Sơ và thánh thượng xem như sư huynh đệ, lúc thánh thượng làm thái tử cũng không được yêu thích, thậm chí có một lần bị trục xuất đến Sơn Tây, thánh thượng liền học ở thư viện Sơn Tây, trừ Như Sơ ra, còn có một tiểu nhi tử Phi Dương nhà Tấu tướng quân, ba người vừa gặp đã thân.”

“Thẳng đến khi thánh thượng được đón về trong cung, ba người viết thư qua lại, chưa từng đoạn tuyệt, Như Sơ có tài năng trị quốc, sau lại liên trúng tam nguyên, vào Hàn lâm viện, Ôn gia gặp nạn, vô số trắc trở trong đó, đều bởi vì thánh nhân, Như Sơ lấy thân mạo hiểm, Phi Dương nuôi dưỡng binh lực giỏi mạnh ở biên quan mới có thánh nhân như bây giờ.”

“Địa vị của hai người ở trong lòng thánh nhân, người khác làm sao có thể so sánh?

Con đường làm quan của Như Sơ sau này càng không thể hạn lượng.

Tống các lão xin thánh nhân tứ hôn, muốn đem tiểu nữ trong nhà gả cho hắn, thánh nhân hỏi ý kiến của hắn, hắn nói trong nhà còn có một trung bộc, thay hắn chăm sóc ấu muội, hiếu thuận cha nương, năm nay đã là một cô nương hai mươi hai tuổi, nếu hắn không cưới, chẳng phải sẽ là đồ bất nhân bất nghĩa, vong ân phụ nghĩa sao?”

“Thánh nhân bảo ta đến hỏi một câu, trừ việc gả cho hắn, còn có thể dùng phương thức nào khác để báo đáp ân tình này không?”

Trung bộc? Ngươi xem, ta ở trong lòng hắn chẳng qua chỉ là một người hầu, ngay cả một nữ nương bình thường cũng không được tính. Thánh nhân đã cho ta đủ thể diện, ta còn có thể nói cái gì? Tất nhiên phải có kết cục tất cả đều vui mới được.

“A công lo lắng nhiều rồi, việc ta làm, không bằng Ôn gia năm đó đối đãi với ta, sao có thể nói là ân tình?

Cha ta đã định cho ta một mối hôn sự từ khi còn nhỏ, năm ngoái ta về nhà, hắn còn đang chờ để cưới ta, ta và Bảo Châu nương tựa lẫn nhau mấy năm, tất nhiên là không bỏ được nàng, hiện giờ đại lang quân đã trở lại con đường làm quan, ta không có gì không yên lòng, chờ sau khi họ hồi kinh, ta liền phải về quê thành thân.

A công chỉ cần mang về cho thánh nhân một câu, Ôn gia không nợ Bảo Ngân cái gì, Bảo Ngân hiện giờ xem như đã trả hết nợ cho Ôn gia, nếu sau này đại lang quân thành thân, Bảo Ngân có thể uống một chén rượu mừng thì còn gì bằng.”

Một lời nói dối đã nói rất nhiều lần, bản thân ta cũng phải coi là thật, giống như thật sự có một Cẩu Đản si tình ở cửa thôn, không tiếc chờ ta về để thành thân.

Ta xuất thân bần hàn, may mắn gặp được Ôn gia, giống như mở ra giác quan thứ bảy, hiểu nhân thế vô thường, cũng biết rõ mình muốn cái gì.

Ta muốn tìm một người yêu thương ta, không chỉ là một nam nhân.

Mà là một người có thể đối xử với ta chân thành, một đời, một kiếp, một tình yêu.

Nếu không thể, dù cho ta yêu hắn sâu đậm thì thế nào? Ta đã yêu được, thì có cái gì mà không buông xuống được?


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026