Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 1

Chương 1/33

Ngày xa nhà, a nương ta khóc ngất mấy lần, trao cho ta của hồi môn duy nhất của bà ấy là một đóa hoa nhung, ta cầm hai lượng đưa trước mặt người trong nhà, lặng lẽ đem hai lượng còn lại cho a nương.

Bảo bà ấy bất luận thế nào cũng phải nuôi dưỡng đệ đệ và muội muội.

Ngày đó tuyết rơi rất lớn, cha ta đi huyện thành làm việc còn chưa trở về, a nương ta mang theo đệ đệ muội muội đứng trong gió tuyết đầy trời tiễn ta đi, trời lạnh như vậy, ngay cả áo khoác trên người a nương cũng không có.

Xe lừa kéo theo ta càng đi càng xa, gió tuyết lớn như vậy, mắt ta sớm đã mịt mờ.

Cùng bán đi với ta tổng cộng là mười hai cô nương, đều là người trong thôn chúng ta và thôn lân cận, tuổi tác so với ta đều không cách biệt lắm, mặc dù bị người môi giới mua, nhưng ít nhất ngày nào cũng được ăn no bụng, có thể nhẫn tâm bán nữ nhi đi, ngày thường ở nhà đương nhiên sẽ không được đối xử tốt.

Bọn họ mỗi ngày còn có thể nói chuyện líu ríu, ta chỉ yên lặng lắng nghe, không biết chúng ta lại bị bán đi đâu.

Đường không dễ đi, lần này đi mất hơn một tháng, đến khi tới Biện Kinh thì đã là mùa xuân.

Người môi giới nhốt chúng ta ở một tiểu viện, ngày đầu tiên dẫn năm người có dung mạo đẹp nhất đi ra ngoài, mấy ngày sau lại dẫn theo những người còn lại.

Ta bị bán đến Ôn gia ở thành Tây, vào viện tử thứ hai của Ôn gia, nghe nói gia chủ còn là một quan thất phẩm.

Ta được phân vào viện tử của nhị tiểu thư làm một nha đầu thô sử, ngày thường quét sân, làm việc vặt.

“Lão gia phu nhân đừng trách đại tiểu thư, ngày nọ ta dẫn theo Bảo Châu tới Tô gia, nhưng vẫn chưa gặp được, nghe nói nàng vừa mới sinh, còn đang ở cữ, Tô gia sợ kinh động tới nàng, chưa từng nói cho nàng biết sự thật, thân gia thái thái sai người tới tìm ta, nói là vì muốn tốt cho đại tiểu thư, bảo ta tuyệt đối không được mang Bảo Châu tới cửa nữa.”

“Mấy ngày sau Tô gia liền chuyển đến Đông Đô, cho dù đại tiểu thư muốn tới thăm mọi người, núi cao sông dài, nàng còn có một hài tử, làm sao có thể trở về đây?”

Còn có điều mà ta không nói, sau khi đại tiểu thư nghe tin về Ôn gia, khóc ngất mấy hồi, cô gia thừa lúc nàng hôn mê bất tỉnh, đưa nàng lên thuyền.

Đều là người phàm tục, những lúc như vậy, khôn ngoan giữ mình thì có gì sai?

Nói thêm vài câu, canh giờ đã đến, ta định đưa Bảo Châu rời đi, nàng khóc muốn dẫn cả nhà đi cùng, dỗ dành mãi mới đưa được nàng ra ngoài.

Nàng lại khóc nói sao không thấy trưởng huynh của nàng?

Khắp nơi trong phủ đều là truyền thuyết của đại lang quân, chưa nói đến sinh ra đã ưu tú hơn người, hai mươi tuổi đã liên trúng tam nguyên, là môn sinh tâm đắc nhất của Tống các lão, đại học sĩ tương lai là hắn chứ không ai khác...

*Liên trúng tam nguyên: Thời xưa chỉ việc người thi Hương, thi Hội, thi Đình đều đỗ hết ba hạng đầu, liên tiếp đạt được các chức Giải nguyên, Hội nguyên, Trạng nguyên.

Những cái khác thì ta không biết, nhưng diện mạo quả thật không kém, dù sao a nương hắn cũng là mỹ nhân khó tìm.

Một người chưa rõ sống chết cứ như vậy mà biến mất.

Ôn lão gia ngậm miệng không nói, ta biết việc này không thể hỏi tiếp nữa, mang theo Bảo Châu về nhà.

Chúng ta và những người khác cùng thuê một viện ở phố Đông, ta và Bảo Châu đến trước, chiếm hai gian phòng ở phía đông, một để người ở, một làm nhà bếp.

Một nhà bốn người ở ba gian phòng phía tây, nam nhân là người bán hàng rong, nữ nhân ở nhà nuôi hài tử.

Người bán hàng rong họ Hà, dáng người sáu thước, có cái miệng khéo léo; Hà nương tử không thích nói nhiều, nhưng con người lại cực tốt, nàng khéo tay, lúc rảnh rỗi sẽ thêu chút khăn tay và hà bao, để phu quân nàng mang đi bán.

Ta may áo may giày thì được, nhưng không biết thêu thùa, liền để Bảo Châu học hỏi nàng lúc rảnh rỗi, Bảo Châu chịu được tính tình, học được cơ bản, thịt cá thịt tôm mà ta bán còn sót lại hằng ngày, đều bỏ vào bụng Bảo Châu và hai hài nhi của nàng.

Hôm nay không khác gì ngày thường, chỉ là sông Biện đóng băng, công việc buôn bán của ta không thể không dừng lại, có khách quen cũ thích ăn đồ nhẹ mà ta làm, ta liền làm ở nhà rồi đưa đi, khi về nhà để ăn cơm tối, Bảo Châu đã ngủ gật, thấy nàng ngủ, ta dùng đế giày dập tắt đèn dầu.

Đốt củi trong chậu than, khói mù mịt, mở cửa sổ ra một khe hở, lúc đi ngủ thì dập lửa, đợi thông gió mới dám đóng cửa sổ.

Ta đã mười lăm tuổi rồi, đi tới đâu cũng được coi như đại cô nương.

Kiếm sống ở sông Biện cũng không dễ dàng như tưởng tượng, người khác thỉnh thoảng còn bị quấy rầy, huống gì một cô nương mang theo muội muội như ta?

Nhưng sông có quy tắc của sông, nộp phí bảo hộ xong tất nhiên sẽ có người trông coi.

Ta không sợ mệt, chỉ sợ gặp rắc rối.

Khi tiếng gõ cửa vang lên, ta giật mình, suy cho cùng thì ta và Bảo Châu ở Biện Kinh nương tựa lẫn nhau, ai có thể tìm chúng ta giữa đêm khuya thế này?

“Ai vậy?”

Ta cao giọng hét lên.

“Ta họ Ôn.”

Giọng nói của người ngoài cửa trầm thấp, là một giọng nam trầm dễ nghe.

Họ Ôn? Ta không nghĩ nhiều, mặc áo khoác rồi ra khỏi giường.

Người ngoài cửa nghiêng mình bước vào, ta nhanh chóng đóng cửa lại.

Người nọ quay lưng lại đứng cạnh giường nhìn Bảo Châu, gian phòng nhỏ, chỉ có một tấm rèm che ở trước giường, bên trong xem như là phòng ngủ, bên ngoài làm phòng khách, hiện giờ bị hắn kéo ra, vừa nhìn đã thấy.

Người hắn cao lớn, khoác một chiếc áo choàng màu đen, tóc dùng đai ngọc buộc chặt.

Ta mơ hồ đoán được hắn là ai, cũng không dám hỏi nhiều, chỉ đợi hắn nhìn xong.

Ta chất củi vào chậu than, đun sôi một ấm nước nóng, rót cho hắn một tách trà, trà này bán cho khách uống trên thuyền thường ngày, không thể nói là ngon, nhưng cũng không tệ.

Khi hắn kéo rèm rồi đi ra, đèn dầu mờ nhạt, nhưng ta vẫn thấy hắn rõ ràng.

Người trong phủ nói hắn sinh ra đã ưu tú hơn người, ta lớn chừng này cũng không biết ưu tú hơn người là cái gì, nhưng hôm nay gặp hắn, xem như đã biết.

Hắn trông rất giống phu nhân, chỉ có lông mày là dài hơn một chút, trời sinh đôi mắt đào hoa, không cười cũng phong lưu đa tình, sống mũi thẳng tắp, môi cũng không quá mỏng, góc hàm rõ nét.

Nhìn kỹ thì thấy có một nốt ruồi đen dưới môi, con người lại rất lạnh lùng.

Vừa lạnh lùng vừa dục vọng, những từ ngữ chỉ mỹ nam tử hạn hẹp như vậy, đều không đủ để miêu tả hắn, mấu chốt là da hắn còn rất trắng.

Hắn vẫn mặc áo choàng, ngồi xuống ghế, đón lấy tách trà mà ta rót.

Tay cũng rất đẹp, quả nhiên người đẹp không tìm được ra chút khuyết điểm nào.

Đồng tử của hắn tối đen, lúc nhìn người khác thì giấu kín như bưng, làm cho người ta kinh hãi.

Ta nhìn cách ăn mặc của hắn, không phải kiểu dáng nghèo túng.

Bởi vì áo bào trắng dưới lớp áo choàng của hắn là gấm vóc, mỗi tấc gấm đều là vàng thật, nếu hắn đã không nghèo, vậy thì vì sao lại không cứu những người còn lại của Ôn gia?


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026