Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 5

Chương 5/8

Audio chương

11

Tôi kéo Chu Dự Hoài chạy đến mức thở không ra hơi, cuối cùng thật sự không còn cách nào khác, tang thi quá đông, đành phải lên xe của Ôn Dung.

Cô ấy đạp ga hết cỡ, xe phóng đi một mạch rất xa.

Chạy rất lâu mới dừng lại.

Tôi ngoái đầu nhìn con đường phía sau, tối đen như mực, chẳng thấy gì cả.

Giờ này mà không có thể lực tốt thì chắc chắn không quay về được nữa.

Ôn Dung hơi ngại ngùng nói: “Bây giờ quay lại thì phía sau chắc toàn là tang thi, hay là hai người tạm thời đi cùng bọn tôi nhé? Đợi khi nào có nơi tốt hơn rồi rời đi cũng được.”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì tiếng lòng của Chu Dự Hoài lại bắt đầu lải nhải:

【Đi theo họ á? Thế thì tôi làm sao dán dính với Kha Kha?】

【Kha Kha còn ôm tôi ngủ không?】

【Tôi còn chưa được tắm, Kha Kha không nhìn thấy thân thể tuyệt mỹ của tôi rồi!】

【Cuộc sống yên ổn không chịu hưởng, bị ép đi lang thang à?】

Tôi im lặng một lúc.

Rồi gật đầu: “Được, tạm thời đi theo vậy.”

Ôn Dung bảo những người khác mang đồ ăn về đại bản doanh trước, cô ấy cùng hai người nữa đi tìm thêm thuốc men.

Trên đường đi, tiếng lòng của Chu Dự Hoài không lúc nào yên.

Lúc thì tính tối nay vác tôi chạy trốn, lúc lại lầm bầm sao tôi cứ nhìn người khác.

Người anh ghét nhất là Dương Quang, chỉ vì Dương Quang hay nói chuyện với tôi.

Mà Dương Quang thì nhiệt tình với ai cũng vậy, đi tìm vật tư còn nghêu ngao hát.

Ôn Dung thì khá quan tâm đến chúng tôi, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn một cái, sợ chúng tôi tụt lại phía sau.

Chu Dự Hoài đi phía sau, miệng thỉnh thoảng lẩm bẩm vài chữ không rõ ràng, nhưng tiếng lòng thì đã náo loạn cả trời:

【Cái tên Dương Quang kia sao lại tiến tới nữa rồi? Hắn không có việc khác làm à?】

【Kha Kha cười với hắn… chỉ cười có một chút thôi, không sao, tôi không tức.】

【Không được, vẫn tức ghê.】

Dần dần mọi người trong đội đều phát hiện, Chu Dự Hoài không chỉ nói chuyện chậm chạp, mà đầu óc hình như cũng thật sự không lanh lợi lắm.

Có người đưa cho anh một cái bánh mì nhỏ, anh nhận lấy, nhìn cũng không thèm nhìn, ném thẳng lên đầu tôi.

Lần đầu Ôn Dung nhìn thấy thì giật cả mình.

Sau đó cô ấy khéo léo khuyên anh, phải đối xử tốt với bạn gái một chút, không thể cứ ném đồ vào đầu người ta mãi.

Chu Dự Hoài gật đầu.

Rồi tiếp tục ném.

Đạn mạc:

【Nam chính không có ngốc đâu, chỉ là muốn để đồ ăn lại cho nữ phụ thôi.】

【Nhưng sao không nhét vào ngực? Lần nào cũng ném trúng đầu.】

【Tôi nghi ngờ nam chính muốn ném nữ phụ cho ngốc luôn rồi.】

12

Trên đường đi ngang qua một trạm xăng, Ôn Dung dẫn mấy người đi thăm dò xung quanh.

Tôi thấy bên cạnh có một cửa hàng quần áo. Trời đang trở lạnh, đúng lúc đi tìm vài bộ đồ dày hơn.

Tôi kéo Chu Dự Hoài đi vào.

Vào trong rồi mới thấy có gì đó không ổn… cửa hàng này bán toàn đồ đồ đôi, mà vải thì ít đến đáng thương.

Tôi vừa cầm lên một bộ, còn chưa kịp nhìn rõ kiểu dáng, đã nghe bên cạnh “xì ha” một tiếng.

Hai dòng máu mũi của Chu Dự Hoài chảy thẳng xuống.

Tiếng lòng thì bay bổng không chịu nổi:

【Hê hê hê… Kha Kha mặc cái này nhất định sẽ rất đẹp!】

【Không được không được, chỉ được mặc cho một mình tôi xem thôi!】

Tôi trừng mắt nhìn anh, ném thẳng bộ đồ đó trở lại kệ.

Không nhìn thấy là lúc tôi quay đi, anh lén nhanh như chớp nhét bộ đồ kia vào balo của mình.

Ôn Dung đúng lúc bước vào:

“Tìm được gì rồi?”

Tôi vội chắn trước giá hàng: “Không có gì, không có gì!”

Cô ấy liếc nhìn đống quần áo phía sau tôi, mấy món vải ít đến mức đáng ngờ, mặt lập tức đỏ bừng, quay đầu rút lui ngay.

Đợi mấy người khác thăm dò xong quay lại, Dương Quang đưa cho tôi một chai nước:

“Kha Kha, mới tìm được đó, cho cô.”

Tôi nhận lấy, gật đầu: “Cảm ơn.”

Anh ta vừa định nói thêm gì đó, Chu Dự Hoài đột nhiên đơ người chen thẳng vào giữa tôi và anh ta, nhe răng cười với Dương Quang.

“Ha ha ha ha ha…”

Dương Quang sững lại, lùi về sau một bước:

“Anh… anh ấy bị sao vậy? Cười nhìn ghê quá.”

Chu Dự Hoài chìa tay ra: “Nước… của tôi đâu?”

Dương Quang không mấy cam tâm, lại móc thêm một chai từ balo đưa cho anh.

Đạn mạc:

【Trời ơi, nam chính bây giờ nhìn đúng là như ngốc thật.】

【Tóc này bao giờ mới dài ra vậy? Tôi cứ thấy anh ta giống con trai ngốc của địa chủ.】

【Ôn Dung còn khá khâm phục nữ phụ có thể chăm nam chính lâu như vậy, bảo họ là chân ái luôn.】

Buổi tối, chúng tôi tìm được một khách sạn để nghỉ chân.

Bên trong có vài con tang thi, dọn xong thì trời cũng đã tối hẳn.

Dương Quang hí hửng chạy tới, đưa cho tôi một cái chăn: “Tối lạnh đó, cô đắp cái này đi.”

Tôi vừa định nói cảm ơn…

【Lạnh cái gì mà lạnh? Kha Kha ôm tôi ngủ không biết ấm tới mức nào!】

【Chăn gì chứ? Hắn không biết Kha Kha có bạn trai rồi à?】

【Hay là tôi lén dọa hắn một cái nhỉ?】

Tôi vội kéo tay Chu Dự Hoài, nói với Dương Quang: “Không cần đâu, tối anh cũng lạnh, anh tự đắp đi.”

Mặt Dương Quang lập tức đỏ lên, nói lắp bắp: “Cô… cô quan tâm tôi à?”

Tôi: “……”

Chu Dự Hoài bắt đầu nghiến răng.

Tôi đẩy anh về phòng: “Ngủ sớm đi ngủ sớm đi!”

Cửa vừa đóng lại, anh uất ức tố cáo: “Hắn… hắn khốn nạn!”

Tôi gật đầu: “Ừ, khốn nạn.”

“Hắn… vô liêm sỉ!”

Tôi tiếp tục gật: “Ừ, vô liêm sỉ.”

“Hắn… không được…”

Tôi ôm lấy mặt anh, ghé lại hôn một cái: “Không được sao?”

Anh sững ra một giây, rồi gật đầu thật mạnh: “Được!”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Sau Khi Chia Tay Tra Công, Tôi Trèo Lên Giường Mối Tình Đầu

Sau Khi Chia Tay Tra Công, Tôi Trèo Lên Giường Mối Tình Đầu

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:22 25/04/2026
Cùng Bạn Thân Quẩy Tung Tận Thế

Cùng Bạn Thân Quẩy Tung Tận Thế

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:30 25/04/2026
Sau Khi Tỏ Tình Thất Bại

Sau Khi Tỏ Tình Thất Bại

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:41 25/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026